Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 99: Khương Sanh Và Tạ Tranh Đều Tự Thấy Mình Là "hàng Cũ" Nên Bị Hắt Hủi
Cập nhật lúc: 16/03/2026 01:18
"Không, không được đâu!"
Khương Sanh vội vàng từ chối.
Chưa bàn đến việc cô đang trong kỳ sinh lý không thể làm chuyện đó, chỉ riêng việc bị phát hiện thân phận con gái thôi, Tạ Tranh cũng có thể lấy mạng cô rồi.
Thời Yểm ghét nhất là lừa dối, biết cô là nữ, cô chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
Tạ Tranh ghét nhất là phản bội, biết cô là Khương Thanh Lê, cô cũng cầm chắc cái c.h.ế.t.
Vì thế, cô tuyệt đối không được để lộ thân phận của mình.
"Anh Tranh."
Khương Sanh cúi thấp đầu.
"Em đã nói rồi, cùng lắm thì chỉ có thể hôn nhau thôi."
Lời của Khương Sanh như một nhát d.a.o đ.â.m thấu tim Tạ Tranh, anh đỏ hoe đôi mắt, trước mặt cô trông vẫn thật hèn mọn và đáng thương:
"Thực ra nói trắng ra là do anh không xứng.
Anh không xứng để làm chuyện đó với em vì anh dơ bẩn, thế nên anh có đối tốt với em đến mấy cũng không bằng một câu nhận em làm đồ đệ của Phó Hàn Thanh.
Trong bốn người này, người em ít thích nhất chính là anh."
"Anh Tranh, không phải như vậy đâu."
Khương Sanh giải thích:
"Em thích anh nhất mà, trong số các bạn nam, em thực sự thích anh nhất."
"Anh biết em lương thiện, em không cần phải nói những lời giả dối hoa mỹ đó để an ủi anh đâu."
Tạ Tranh càng nói càng thấy đau lòng.
"Em đi đi, anh cũng không miễn cưỡng em.
Chuyện tình cảm vốn dĩ là thứ không thể cưỡng cầu.
Là do anh ép buộc, là do anh không nghĩ thông suốt, là vấn đề của anh, em không làm gì sai cả.
Em có quyền thích bất cứ ai, còn anh thì không có tư cách..."
Không đợi Tạ Tranh nói hết câu, Khương Sanh đã cuống quýt cưỡng hôn anh, không cho anh nói tiếp nữa.
Cô chặn miệng anh lại, ôm lấy anh mà hôn, nhất quyết không để anh mở miệng nói bậy.
Giống như lúc hôn Phó Hàn Thanh, cô học theo cách hôn của Tạ Tranh để đáp lại anh, tay phải khẽ vuốt ve tai anh, tay trái xoa nhẹ yết hầu, cố gắng đưa lưỡi ra để quấn quýt lấy anh.
Tạ Tranh siết c.h.ặ.t ga trải giường, có chút bị hôn đến mức nhũn cả người, cơn giận cũng tiêu tan đi phần nào, dường như không còn đau buồn như lúc đầu.
Lẽ ra phải chất vấn, nhưng vì bị cô hôn đến mức đầu óc rối bời nên anh chẳng biết phải hỏi gì nữa.
Sanh Nhi bé bỏng của anh hình như ngày càng biết cách hôn rồi.
Tạ Tranh vẫn dửng dưng, không đáp lại, cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ để mặc cô hôn mình.
Thậm chí Khương Sanh còn bắt đầu hôn lên yết hầu của anh.
Tạ Tranh sắp không kiềm chế nổi nữa, anh đẩy cô ra:
"Chẳng phải em không muốn làm sao?
Còn hôn tiếp nữa thì chuyện sau đó không còn nằm ở việc em có muốn hay không đâu."
Khương Sanh cúi đầu, ánh mắt chạm phải thứ gì đó, cô nhanh ch.óng hiểu ra:
"Em chỉ muốn anh Tranh hết giận thôi."
"Nếu thực sự có thể hết giận thì chứng tỏ anh cũng chẳng quan tâm đến em đến thế."
Tạ Tranh vẻ mặt đầy bất lực.
"Tức giận chẳng qua là vì quá quan tâm. Vậy mà em chẳng hiểu gì cả, em đúng là một cái máy sưởi trung tâm, đối với ai cũng ấm áp, đâu chỉ riêng mình anh."
Tạ Tranh đứng dậy, bước vào phòng tắm xả nước lạnh.
Cô nói không muốn thì anh sẽ không ép.
Từ trước đến nay anh không bao giờ cưỡng ép phụ nữ, lần duy nhất dùng mạnh là lần trước khi Khương Sanh cướp mất nụ hôn đầu của Lệ Tu Nhiên, lại còn bảo đã hứa với Lệ Tu Nhiên là không được hôn môi.
Điều đó khiến anh nhớ lại những hành động thiên vị người khác trước đây của Khương Sanh mà chọn cách ép buộc.
Đó là lần đầu tiên anh ép buộc một người phải làm chuyện đó.
Nhưng lúc ấy cô đã khóc, cô khóc quá đau buồn, quá thương tâm, nên cuối cùng anh vẫn không đành lòng xuống tay.
Giống như lúc này, anh thực sự rất giận, rất giận, giận đến mức muốn bắt nạt cô, làm hết những chuyện cần làm, nhưng...
Anh không nỡ nhìn cô rơi những hạt trân châu nhỏ.
Anh không nỡ thấy cô buồn bã, tổn thương.
Bởi vì khi Khương Sanh đau lòng, anh cũng sẽ thấy đau lòng theo.
Anh chỉ mong cô luôn vui vẻ, không chút lo âu.
Cũng không muốn để lại bất kỳ bóng đen tâm lý nào cho cô.
Khương Sanh ngồi trên giường của Tạ Tranh, mãi vẫn không rời đi, cô vẫn muốn, vẫn muốn anh Tranh có thể vui vẻ hơn một chút, giống như trước đây.
Thế nhưng...
Khương Sanh có chút khổ sở.
Vừa rồi cô đã hôn Tạ Tranh, nhưng Tạ Tranh chẳng hề có phản ứng gì với cô, cũng không đáp lại cô.
Có phải anh Tranh chê cô dơ bẩn rồi không?
Vì cô đã có quan hệ đó với người khác, cũng đã làm rồi, nên anh Tranh thấy ghét bỏ sao?
Chắc chắn là vậy rồi.
Dù sao trong tiểu thuyết cũng có giới thiệu, anh Tranh chỉ ngủ với những người phụ nữ sạch sẽ, không nhận "hàng cũ" đâu.
Anh Tranh chắc chắn là đang chê mình rồi.
Nghĩ đến đây, Khương Sanh thấy rất buồn, cô lẽ ra nên bảo vệ bản thân cho tốt.
Thế nhưng, vốn dĩ lần đầu tiên của Khương Thanh Lê đã bị Tạ Tranh lấy mất rồi, cũng chẳng thể nào còn lần đầu được nữa.
Nếu không để Tạ Tranh biết cô đã làm những chuyện đó với Phó Hàn Thanh thì thực ra cũng chẳng sao.
Nhưng cái miệng của Lệ Tu Nhiên to quá, nói hết sạch sành sanh ra rồi!
Tuy anh chỉ là nói xằng nói xiên, nhưng tình cờ lại đoán đúng ch.óc.
"Khương Sanh!"
Lệ Tu Nhiên xông đến phòng ngủ của Tạ Tranh, cuối cùng cũng tìm thấy cô, anh bước tới kéo cô đứng dậy.
"Em ngoại tình, phải cho tôi một lời giải thích!"
Khương Sanh: "?"
Á, sao cô lại thành ra ngoại tình rồi?
Chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Lệ Tu Nhiên kéo Khương Sanh ra khỏi phòng ngủ của Tạ Tranh.
Mà Tạ Tranh đang tắm nước lạnh trong phòng tắm, thật không khéo lại nghe thấy đoạn đối thoại của họ.
Bấy giờ anh lại càng thấy đau khổ hơn.
Hóa ra Khương Sanh và Lệ Tu Nhiên đã phát triển đến mức có thể chỉ trích đối phương ngoại tình rồi sao?
Vậy anh tính là cái gì đây?
Một phòng nhì không danh không phận, không được thừa nhận, đến cả hôn cũng phải lén lút như vụng trộm sao?
Trái tim của Khương Sanh thì trao cho Thời Yểm, vị trí chính thất thì dành cho Lệ Tu Nhiên, cơ thể thì dâng cho Phó Hàn Thanh.
Vậy còn anh?
Anh chỉ xứng đáng nhận được một hũ giấm chua lòm thôi sao?
Tạ Tranh tủi thân, Tạ Tranh đau khổ, Tạ Tranh hoàn toàn vỡ trận.
