Kế Hoạch Bắt Cá Của Anh It - 7
Cập nhật lúc: 04/08/2026 01:01
Hắn kéo tôi thẳng đến ghế đá dưới bóng cây bàng giữa sân trường.
An tọa xong xuôi, Cố Mặc rút chiếc laptop đắt đỏ trong balo ra, đặt lên đùi.
Mười ngón tay thon dài của hắn bắt đầu nhảy múa trên bàn phím với tốc độ ma quái.
Màn hình xuất hiện hàng loạt dòng lệnh đen xanh chạy dọc liên tục.
Tôi há hốc miệng nhìn hắn.
Đây là... trình độ Hacker trong phim hành động đấy à?!
Chưa đầy hai phút sau.
Cố Mặc gập nhẹ một nửa màn hình, ánh mắt lạnh như băng nhìn vào dòng IP hiển thị trên màn hình:
"Địa chỉ IP xuất phát từ phòng KTX 402, KTX nữ khu B."
"Tài khoản ẩn danh tên 'Nắng Hạ'."
Hắn thản nhiên bấm vào một nút trên bàn phím, hạ lệnh xóa sạch bài viết bóc phốt trên diễn đàn trường.
Chưa dừng lại ở đó.
Cố Mặc dùng luôn tài khoản chính chủ có dấu tích xanh đại diện cho Thủ khoa khoa CNTT của mình.
Hắn soạn một bài viết ngắn gọn, súc tích nhưng sức công phá thì ngang ngửa quả b.o.m nguyên t.ử.
Nội dung vỏn vẹn đúng ba câu:
[Cố Mặc - CNTT K21]:
1. Bài viết bóc phốt vừa rồi là vu khống. Dữ liệu IP của chủ thớt đã được lưu lại để gửi lên Ban Giám hiệu xử lý tội bôi nhọ danh dự người khác.
2. Việc hỏng laptop là do tôi sơ suất, không liên quan đến Lạc Ngôn. Tôi là người chủ động mời cô ấy về căn hộ của mình để làm trợ lý và kèm học Tin.
3. Ai còn thắc mắc hay có ý kiến gì về Lạc Ngôn, bước thẳng lên phòng Lab khoa CNTT tìm tôi giải quyết.
Đăng bài xong, hắn nhấn vô hiệu hóa luôn tính năng bình luận của bài viết.
Một đòn dằn mặt đẳng cấp vũ trụ!
Trực tiếp khóa mõm toàn bộ hội anti và đám người hóng hớt!
Diễn đàn trường lập tức bùng nổ trong câm lặng.
Tôi ngồi bên cạnh, mắt trố tròn nhìn vào màn hình điện thoại vừa cập nhật thông báo.
Tim tôi bất giác nảy lên một nhịp cực mạnh.
Bịch!
Cảm giác ấm ức, tủi thân suốt từ sáng đến giờ bỗng dưng tan biến sạch bách.
Thay vào đó là một luồng điện chạy dọc khắp sống lưng, làm mặt tôi nóng bừng bừng.
"Anh... anh đăng cái này làm gì?!"
Tôi cuống quýt giơ tay che mặt, giọng nói lí nhí trong cổ họng:
"Đăng thế này khác gì lạy ông tôi ở bụi rậm..."
"Mọi người sẽ tưởng tôi với anh có quan hệ bất chính đấy!"
Cố Mặc gập laptop lại, cho vào balo.
Hắn quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt u tối lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là nụ cười nửa miệng gian xảo quen thuộc.
Hắn tiến lại gần, ghé sát vào tai tôi, giọng trầm thấp đong đầy sự chiều chuộng:
"Bất chính cái gì?"
"Anh bảo vệ Osin của anh thì có gì sai?"
"Nhớ kỹ, từ nay về sau, ngoài anh ra thì không ai được phép làm em khóc."
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Ngôn từ bá đạo chuẩn chỉnh ngôn tình này... làm sao một đứa sinh viên Truyền thông như tôi có thể đỡ nổi?!
Tôi gục mặt xuống hai bàn tay, giấu đi đôi má đang đỏ ch.ói như quả cà chua chín.
Tên hồ ly này...
Rốt cuộc là hắn đang muốn bảo vệ tôi, hay là đang dùng cái "nhan sắc" và "sức mạnh IT" này để làm tôi sập bẫy hoàn toàn đây?!
11.
Sau vụ "dằn mặt" chấn động toàn trường của Cố Mặc, bầu không khí trên diễn đàn lập tức quay xe.
Hội anti tắt đài, đám hóng hớt lặn mất tăm.
Còn tôi thì... sống trong sự hoang mang tột độ.
Mỗi lần đi qua sân trường, người ta không còn chỉ trỏ kiểu khinh bỉ nữa.
Thay vào đó là những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tỵ như thể tôi là nữ chính phim thần tượng.
Tối hôm đó.
Trở về căn hộ, không khí phòng làm việc của Cố Mặc lại chìm vào sự tập trung cao độ.
Hạn nộp đồ án Startup của hắn chỉ còn đúng 48 tiếng.
Chiếc laptop bị ngấm nước hôm trước đang được nối với ba màn hình phụ lớn, chạy liên tục các dải code phức tạp.
Song song với đó, kỳ thi Tin học Đại học của tôi cũng đã sát nút.
Tôi ngồi ở chiếc bàn bên cạnh, gục mặt vào đống tài liệu Excel, mắt híp lại vì buồn ngủ.
"Ngáp đến lần thứ tám rồi đấy."
Giọng Cố Mặc vang lên nhẹ nhàng giữa tiếng gõ bàn phím lách cách.
Tôi giật mình ngồi thẳng lưng, cố mở to đôi mắt húp díp:
"Đâu có! Tôi đang... suy ngẫm về sự kỳ diệu của hàm VLOOKUP mà!"
Cố Mặc khẽ lắc đầu, nụ cười bất lực hiện rõ trên môi.
Hắn đứng dậy, đi về phía bếp rồi quay lại với một ly sữa nóng thơm lừng.
"Uống đi."
"Xong bài này thì nghỉ, anh khôi phục xong 90% data rồi."
Tôi cầm lấy ly sữa, vị ngọt dịu ấm áp lan tỏa từ cổ họng xuống dạ dày.
Nhìn sang bên cạnh, Cố Mặc lại tiếp tục ngồi vào bàn làm việc.
Ánh đèn bàn màu vàng nhạt chiếu lên góc mặt nghiêng hoàn hảo của hắn.
Đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm thức trắng, nhưng sự tập trung và kiên nhẫn thì chưa bao giờ giảm sút.
Hắn vừa tự tay gõ từng dòng code để khôi phục đồ án triệu đô...
Vừa kiên nhẫn sửa từng lỗi sai ngớ ngẩn trong bài tập Tin của một đứa gà mờ như tôi.
Hình ảnh tên "hồ ly tinh" đáng ghét, hay rình rập ngày xưa dần dần nhạt đi.
Thay vào đó là một Cố Mặc cực kỳ chu đáo, trách nhiệm và... ấm áp.
Nội tâm tôi bắt đầu d.a.o động dữ dội.
Lạc Ngôn ơi Lạc Ngôn, mày xong rồi.
Mày bắt đầu thấy hắn đẹp trai một cách vô lý rồi đấy!
Đồng hồ điểm một giờ sáng.
Mắt tôi nặng trĩu.
Những con số trên màn hình bắt đầu mờ dần, biến thành những chấm tròn nhảy múa.
Đầu tôi gật gù liên tục như gà mổ thóc.
Cuối cùng, không thể chống lại sức hút của cơn buồn ngủ, đầu tôi nghiêng sang một bên...
Ngả thẳng lên bờ vai vững chãi của Cố Mặc.
Bàn tay đang gõ phím của Cố Mặc khẽ khựng lại.
Cả căn phòng làm việc bỗng trở nên yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng đập nhịp nhàng của trái tim.
