Kế Hoạch Bắt Cá Của Anh It - 9
Cập nhật lúc: 04/08/2026 01:02
Tôi thụp người xuống, nép c.h.ặ.t lưng vào sau chậu cây, hai tai vểnh lên hết cỡ để nghe lén.
Trong lòng tôi lúc này tràn ngập sự phẫn uất và thương cảm xen lẫn lộn xộn.
Cố Mặc ơi Cố Mặc.
Mấy hôm nay anh dịu dàng với tôi, nấu ăn cho tôi, bảo vệ tôi trước toàn trường...
Hóa ra tất cả chỉ là bàn đạp để hôm nay anh lấy đà tấn công chị Lạc Dao sao?
Anh đúng là gã thâm tình vừa đáng thương vừa đáng trách!
Nhưng yên tâm đi.
Hôm nay, chính tay đứa em gái này sẽ đập tan cái âm mưu "đập chậu cướp hoa" dở hơi này của anh!
Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giữ thở nhẹ nhàng, tập trung toàn bộ màng nhĩ vào cuộc trò chuyện phía sau chậu cây.
Tiếng đá trong ly cà phê vang lên.
Giọng nói trầm ấm của Cố Mặc cất lên trước, thong thả và bình thản đến lạ kỳ:
"Đồ án khôi phục xong rồi, con cá nhỏ cũng đã thi xong Tin học sáng nay."
Chị Lạc Dao khuấy ly nước, bật ra một tiếng cười giễu cợt vô cùng quen thuộc:
"Thế nào?"
"Học bá CNTT dạy kèm tiểu thư khoa Truyền thông có vất vả lắm không?"
Tôi sau chậu cây tức đến mức nghiến răng trần trọc.
Con cá nhỏ cái gì chứ?!
Lại còn cười nhạo trí tuệ của tôi nữa?!
Đúng lúc tôi định xông ra "tính sổ" để bảo vệ phẩm giá của mình...
Thì giọng nói của anh Giang Dật vang lên tiếp theo, mang theo một tiết lộ chấn động khiến toàn bộ thân hình tôi c hết đứng tại chỗ.
14.
Giọng anh Giang Dật giễu cọt vang lên rõ mồn một qua từng kẽ lá của chậu cây kim ngân:
"Chú em kiên nhẫn thật đấy."
"Giả vờ hỏng laptop rồi nhờ hai bà mẹ ép nó sang ở cùng..."
"Lại còn phải ngồi dạy Tin học cho một đứa 4 điểm như nó nữa chứ."
CÁI GÌ CƠ?!
Tôi đứng hình mất ba giây.
Bộ não khoa Truyền thông vốn tự hào nhạy bén của tôi lập tức lội ngược dòng quá khứ.
Laptop hỏng... là giả vờ?
Mẹ tôi và mẹ Cố Mặc họp phụ huynh... là do hắn giật dây?!
Chưa kịp để tôi tiêu hóa hết đống thông tin chấn động này, chị Lạc Dao đã bĩu môi tiếp lời, giọng đầy vẻ ngán ngẩm:
"Công nhận."
"Từ hồi nó lớp 10 đến giờ, chú mày bày đủ trò từ dắt ch.ó đi dạo dưới sân KTX, gửi bánh ngọt, rồi nhờ chị làm cầu nối..."
"Thế mà lần nào con ngốc đó cũng tưởng chú mày định tán chị!"
"Nó tráo bánh ngọt thành bánh bao hẹ, tráo tài liệu thành đề thi Olympic Toán..."
"Chị nhìn mà chị nín thở hộ chú luôn đấy Cố Mặc!"
Bốp!
Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu tôi.
Trời đất quay mòng mòng.
Toàn bộ thế giới quan, nhân sinh quan của tôi trong suốt 5 năm qua hoàn toàn sụp đổ tan tành!
Bánh bao hẹ...
Đề thi Olympic Toán...
Con Husky Mực Ống...
Tất cả... tất cả không phải là những phi vụ cản đường bảo vệ chị gái đầy tự hào của tôi sao?!
Hóa ra từ trước đến nay, Cố Mặc chưa từng có một giây một phút nào muốn tán chị Lạc Dao!
Mục tiêu của hắn...
Con mồi mà hắn nhắm đến ngay từ những ngày đầu tiên...
Chính là MÌNH?!
Tôi giơ tay lên bịt c.h.ặ.t miệng để không bật ra tiếng la thất thanh.
Hai mắt tôi trợn tròn, tim đập liên hồi như muốn nhảy xông ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trời ơi là trời!
Thế mà mấy hôm nay tôi còn tự não bổ!
Tôi còn thương cảm cho hắn là "gã si tình tội nghiệp"!
Tôi còn tự dằn lòng không được làm "thế thân" cho chị gái!
Hoá ra người ngốc nghếch, vô tư, tự mình diễn vai hề từ đầu đến cuối... lại chính là tôi?!
Tiếng đá trong ly cà phê của Cố Mặc khẽ va vào nhau.
Hắn nhấp một ngụm, giọng nói thong thả, đong đầy sự nuông chiều mà trước giờ tôi luôn vô tình phớt lờ:
"Dạy Tin đúng là hơi mệt thật."
"Nhưng em ấy ngốc một cách rất đáng yêu."
"Rốt cuộc thì cú đạp xuống hồ cá hôm trước đúng là 'thiên thời địa lợi nhân hòa'."
"Không có cú đạp đó, làm sao lùa được con cá nhỏ này vào lưới tự nguyện dọn sang ở chung?"
Anh Giang Dật bật cười khoái chí:
"Đúng là cao tay!"
"Bái phục học bá CNTT, quả không danh bất hư truyền!"
Tôi núp sau chậu cây, hai má nóng bừng như bị thiêu đốt.
Sự xấu hổ, ngỡ ngàng, và cả một luồng cảm xúc ngọt ngào vô danh bùng nổ cùng một lúc.
Tên hồ ly tinh này!
Hắn đã lập mưu tính kế lừa tôi suốt từ năm tôi học lớp 10!
Hắn biến tôi thành con cá ngốc nghếch tự chui đầu vào lưới!
Lạc Ngôn ơi Lạc Ngôn, mày thua rồi!
Thua lỏng chỏng, thua không còn một mảnh giáp trước tên thợ săn cáo già này rồi!
Tôi siết c.h.ặ.t quai balo, răng nghiến ken két.
Không được!
Dù có sập bẫy thì sinh viên Truyền thông cũng phải ngẩng cao đầu!
Tôi đứng phắt dậy, hất văng mấy cái lá cây kim ngân đang vướng trên đầu, lao thẳng ra khỏi chậu cây với sự hung hãn của một con mèo bị giẫm phải đuôi:
"CỐ MẶC! ANH LÀ ĐỒ HỒ LY GIAN XẢO!"
15.
Tiếng gào của tôi làm cả quán cà phê lập tức rơi vào câm lặng.
Chị Lạc Dao đang uống nước suýt sặc.
Anh Giang Dật thì phụt luôn ngụm cà phê đang bộc trong miệng.
Chỉ riêng Cố Mặc.
Hắn thong thả đặt ly cà phê xuống bàn, quay lại nhìn tôi với nụ cười nhếch môi gian xảo đến mức muốn đ.ấ.m.
"Mò ra từ sau chậu cây rồi à?"
"Con cá nhỏ?"
"Anh... anh..."
Tôi tức đến mức mặt đỏ như gấc chín, chỉ tay vào mặt hắn mà tiếng nói cứ vấp đĩa liên tục:
"Anh là đồ cáo già gian ác!"
"Anh giật dây mẹ tôi! Anh giả vờ hỏng laptop! Anh bắt tôi làm Osin trừ nợ!"
"Tôi... tôi sẽ dọn đồ đi ngay lập tức!"
Nói xong, tôi quay ngoắt người, định bụng tung chiêu "chuồn là thượng sách" để bảo toàn chút tự trọng cuối cùng.
Nhưng tôi vừa bước được hai bước.
Cổ tay tôi đã bị một bàn tay to lớn, ấm áp chộp lấy.
Cố Mặc kéo nhẹ một cái.
Cả người tôi mất đà, ngã tọt vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn.
