Kế Hoạch Hộ Tống "chị Dâu" Thất Bại Rồi! - Chương 5
Cập nhật lúc: 06/07/2026 17:02
Lâm Giang Dã nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên bật cười, mang theo chút bất lực, lại có chút gì đó rất khác lạ.
"Yên tâm, cậu ấy không thấy gì đâu."
"Thế thì tốt, thế thì tốt." Tôi vuốt n.g.ự.c trấn tĩnh, lúc này mới muộn màng nhận ra, chúng tôi vẫn đang ở trong một tư thế và không gian vô cùng mập mờ.
Anh để trần phần thân trên, tôi chỉ mặc đồ ngủ, đêm khuya, căn phòng đóng kín...
Hơi nóng lại trào dâng, tôi luống cuống tay chân muốn lách ra khỏi khoảng trống giữa anh và bức tường.
"Vậy... vậy em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, em về trước đây..."
"Vội gì chứ." Anh không nhường đường, ngược lại còn cúi người, tiến sát lại gần hơn, ánh mắt khóa c.h.ặ.t lấy đôi mắt đang bối rối của tôi.
"Doanh Doanh, tối nay em rất lạ."
"Em có lạ đâu!" Tôi kiên quyết phủ nhận, dù giọng điệu yếu ớt vô cùng.
"Từ lúc ăn cơm." Anh thuật lại, ngón tay vô thức quấn lấy một lọn tóc rủ xuống của tôi, xoay một vòng, nhột nhạt.
"Gắp thức ăn, múc canh, hỏi đông hỏi tây cho anh..."
"Em đây là... đây là làm tròn đạo chủ nhà! Hơn nữa anh bây giờ là khách, còn là... là... của anh trai em." Tôi lắp bắp.
"Là gì của anh trai em?" Anh truy vấn, đôi mắt nheo lại.
"Bạn thân!" Tôi khẳng định chắc nịch.
Lâm Giang Dã không nói gì, chỉ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
Đúng lúc tôi sắp không chịu nổi, định "thú tội" rằng mình đã nghe trộm cuộc gọi video và tưởng tượng ra đủ thứ, thì anh đột nhiên đổi chủ đề.
"Nếu có người mình thích, em nghĩ... nên theo đuổi thế nào?"
Tôi ngẩng phắt đầu lên, va phải ánh nhìn của anh.
Trong đó không còn vẻ giễu cợt hay thăm dò ban nãy, mà lại nhuốm chút... do dự và... thẹn thùng hiếm thấy?
Anh hỏi cái này để làm gì?
Là... muốn thỉnh giáo tôi cách theo đuổi anh trai mình sao?
Lỗ hổng trong tim tôi lại bắt đầu rỉ m.á.u, vừa lạnh vừa đau.
Nhưng Khương Doanh Doanh này, chế độ bảo vệ anh trai cũng là hàng chuyên nghiệp đấy!
Tôi cố nặn ra một nụ cười rạng rỡ, thậm chí còn ghé sát về phía anh, hạ thấp giọng, bày ra bộ dạng của một quân sư quạt mo:
"Chuyện này ấy à, mỗi người có một cách theo đuổi khác nhau." Tôi dừng lại một chút để quan sát biểu cảm của anh, quả nhiên anh đang nghe rất chăm chú.
"Ừm, cứ... trực tiếp một chút là tốt nhất!"
"Trực tiếp thế nào?" Anh hỏi theo, giọng nói cũng nhẹ đi, trong không gian nhỏ hẹp tĩnh lặng này, nghe vô cùng rõ ràng, mang theo chút dụ dỗ.
"Dứt khoát, gọn gàng, lao thẳng vào đi!" Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y, vẻ mặt đầy tự tin kiểu "Tin em đi, chắc chắn được".
"Cụ thể xem nào."
"Thì... tạo cơ hội tiếp xúc cơ thể, nháy mắt đưa tình, rồi... chọn đúng thời điểm, cưỡng hôn tới tấp!" Càng nói giọng tôi càng nhỏ, mặt cũng ngày một nóng hơn.
Tôi đang xúi giục người mình thầm thương trộm nhớ đi... cưỡng hôn anh trai mình sao?
Chuyện quái gì thế này!
Lâm Giang Dã im lặng, biểu cảm có chút khó tả.
"Nếu... đối phương phản kháng thì sao?"
"Thì phải học cách tận dụng ưu thế của bản thân chứ!" Tôi bực mình thay cho anh, theo phản xạ đưa tay lên, vuốt nhẹ mái tóc vẫn còn hơi ẩm của anh.
"Ví dụ như anh Giang Dã đây, đẹp trai thế này chính là lợi thế lớn nhất! Cứ cười một cái, làm nũng một chút, đố ai chống đỡ nổi?"
Vừa nói xong, cả tôi và anh đều khựng lại.
Lúc này tôi mới nhận ra mình vừa làm gì, bàn tay vẫn cứng đờ trên mái tóc anh.
Anh chậm rãi nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Thật sự... sẽ ổn chứ?" Anh hỏi, giọng trầm xuống thấp, ánh mắt lại khóa c.h.ặ.t lấy tôi.
Bị ánh nhìn ấy xoáy vào khiến tôi hoảng loạn vô cùng, mà thật ra chính tôi cũng đâu có kinh nghiệm thực chiến gì đâu chứ!
Tôi đành đ.â.m lao phải theo lao, gật đầu thật mạnh để cổ vũ anh: "Chắc chắn là được! Anh phải có tự tin! Anh là Lâm Giang Dã đấy!"
Anh nhìn tôi, bỗng nhiên cười khẽ.
Tiếng cười thoát ra từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c, mang theo sự rung động đầy nam tính, vừa dễ nghe lại vừa... khó hiểu một cách đầy mê hoặc.
"Được." Ánh mắt anh dừng trên môi tôi trong chốc lát rồi dời đi.
"Anh nhớ rồi. Cảm ơn Doanh Doanh."
Tôi ngượng ngùng ngoảnh mặt đi, hít một hơi thật sâu.
Tất cả cũng vì hạnh phúc của anh trai thôi.
…
Ngày hôm sau, tôi tình cờ gặp họ ở nhà ăn.
Lâm Giang Dã bưng khay cơm, anh trai tôi đi theo phía sau, tự nhiên rút lấy củ cà rốt trong khay của anh.
Anh không ngăn cản, chỉ khẽ lắc đầu.
Sự thân mật đó đ.â.m đau vào mắt tôi.
"Doanh Doanh?" Lâm Giang Dã là người thấy tôi trước.
Tôi nặn ra một nụ cười, tiến lại gần họ: "Chào chị dâu ạ!"
Không khí đông cứng lại.
Đôi đũa trên tay anh trai tôi rơi xuống đất.
"Em gọi anh là gì?" Lâm Giang Dã nheo mắt lại.
"Chị dâu ạ." Tôi làm liều, vỗ n.g.ự.c: "Yên tâm, em giữ mồm giữ miệng lắm! Sau này anh trai em có bắt nạt anh, em giúp anh đ.á.n.h anh ấy!"
Anh trai tôi muốn nói lại thôi, nhưng Lâm Giang Dã lại cười.
"Doanh Doanh." Giọng anh trầm xuống: "Hình như em hiểu lầm cái gì đó rồi."
