Kế Hoạch Hộ Tống "chị Dâu" Thất Bại Rồi! - Chương 9
Cập nhật lúc: 06/07/2026 17:03
Không biết đã qua bao lâu, anh mới hơi buông tôi ra, trán tựa vào trán tôi, hơi thở đan xen, đều có chút gấp gáp.
"Lần này…" Anh trầm giọng, mang theo ý cười và sự thỏa mãn: "Là em chủ động hôn trước đấy nhé."
…
Đến cuối tuần, quay lại trường.
Vừa vào đến ký túc xá, đã nghe thấy A Viên và Tiểu Lâm đang tranh luận kịch liệt.
"Thật hay đùa đấy? Hội trưởng Lâm Giang Dã có bạn gái rồi á?"
"Trên diễn đàn trường đăng đầy kìa! Có người chụp được ảnh anh ấy đưa một cô gái về dưới chân tòa ký túc xá, bóng lưng nhìn thân mật lắm!"
Động tác thay giày của tôi khựng lại.
"Cô gái đó là ai thế? Nhanh tay thế đã hạ gục được 'đỉnh núi cao' kia rồi?"
"Không biết nữa, ảnh mờ quá, nhìn không rõ. Nhưng chắc chắn là người trường mình..."
Tôi ló đầu ra xem: "Bạn gái nào cơ?"
"Trang campus đăng đấy, nói thấy Lâm Giang Dã đưa bạn gái về tận ký túc xá, không phải bạn gái thì ai lại cất công đưa đến tận chân cầu thang chứ."
Mặt tôi đỏ lên: "Chưa phải bạn gái đâu."
Bạn cùng phòng liếc nhìn tôi đầy kỳ lạ: "Không phải thì thôi, cậu nói với vẻ e thẹn ngập ngừng làm gì không biết."
"..."
…
Một tháng sau, tin tức tôi và Lâm Giang Dã chính thức hẹn hò nổ tung trên mạng xã hội.
Anh trai tôi đăng một dòng trạng thái: [Cải thảo nhà mình bị heo ủi mất rồi, dù con heo này là do chính tay mình chọn [mỉm cười].]
Đính kèm là ảnh chụp chung của tôi và Lâm Giang Dã, cùng một tấm ảnh chụp màn hình đoạn tin nhắn dài dằng dặc mà Lâm Giang Dã gửi cho anh, ngôn từ tha thiết xin phép được theo đuổi tôi.
Dưới phần bình luận vô cùng náo nhiệt:
[Thế hóa ra lúc đầu Doanh Doanh hiểu lầm hai người là một cặp à?]
[Hahaha, văn học 'chị dâu' bước ra ngoài đời thực.]
[Anh trai: Tôi coi cậu là anh em, cậu lại muốn làm em rể tôi.]
Lâm Giang Dã vào bình luận dưới bài của anh trai tôi: [Cảm ơn sự phê chuẩn của anh, em sẽ chăm sóc Doanh Doanh thật tốt.]
Tôi cười, tắt điện thoại, nhìn sang Lâm Giang Dã đang ở bên cạnh.
"Lâm Giang Dã." Tôi khẽ gọi.
"Ừm?" Anh quay đầu, ánh mắt dịu dàng.
"Cảm ơn anh." Tôi cười rạng rỡ.
"Vui thế sao?"
"Đúng vậy." Tôi tinh nghịch chọc vào má anh, cằm tựa lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh: "Em thấy mình sắp không thể rời xa anh được nữa rồi, phải làm sao đây?"
Lâm Giang Dã cụp mắt xuống, kéo tôi ngồi xuống ghế đá: "Vậy thì ở bên nhau mãi mãi." Giọng nói vừa lười biếng vừa khàn đục.
Mùi hương đặc trưng trên cơ thể anh nở rộ trong đêm, thấm đẫm vào từng dây thần kinh của tôi.
Tôi chống tay lên đùi anh, ghé sát vào tai phải của anh: "Chúng ta hứa rồi đấy nhé, ở bên nhau mãi mãi."
…
Sáng hôm sau, tôi bị ánh nắng đ.á.n.h thức.
Mơ màng mở mắt ra, một gương mặt tuấn tú phóng đại đang ở ngay sát bên.
Lâm Giang Dã nằm nghiêng đối diện với tôi, hơi thở anh đều đặn, hàng mi dài đổ xuống một cái bóng nhỏ trên gò má.
Tôi ngẩn người trong khoảnh khắc, cứ ngỡ mình vẫn đang nằm mơ.
Ánh mắt tôi di chuyển xuống dưới, nhìn thấy cổ áo hơi mở của anh, trên xương quai xanh và phía trên n.g.ự.c có vài vết... đỏ rất rõ ràng.
Giống như là vết móng tay cào, mà lại giống như... bị c.ắ.n?
Những mảnh vỡ ký ức ùa về — tối qua sau đó, hình như tôi đã nằm mơ.
Trong mơ tôi biến thành một chú cún con, đuổi theo một khúc xương thơm phức, gặm nha gặm gặm...
"Tỉnh rồi à?" Giọng nói trầm khàn vang lên.
Lâm Giang Dã không biết đã tỉnh từ bao giờ, đang nhìn tôi, ánh mắt thanh tỉnh, mang theo chút lười biếng của người vừa ngủ dậy, và cả... vẻ oán trách?
"Tối qua em nằm mơ đúng không." Anh chậm rãi nói, kéo cổ áo mình ra cho những dấu vết đó hiện rõ hơn: "Vừa c.ắ.n vừa gặm."
Đồng t.ử tôi co rút, ánh mắt đảo đi đảo lại giữa n.g.ự.c anh và răng của mình.
Không thể nào... thật sự là tôi...
"Hay là..." Tôi nuốt nước bọt, với tâm thế "ra sao thì ra", đưa tay mình ra trước mặt anh, nhắm mắt lại: "Em cho anh c.ắ.n trả?"
Không gian im lặng vài giây.
Sau đó, tôi cảm nhận được cổ tay mình bị nắm nhẹ, đầu ngón tay anh hơi mát, rồi hơi thở ấm nóng tiến lại gần, hàm răng thật sự khẽ đặt lên mu bàn tay tôi, dùng lực một chút.
Cảm giác tê dại lan tỏa khắp toàn thân, tôi căng thẳng đến mức các ngón chân cũng co rút lại.
Nhưng anh không c.ắ.n xuống, ngay lúc tôi tưởng anh sẽ thả ra, một vật gì đó mềm mại ẩm ướt, nhanh như chớp, khẽ l.i.ế.m một cái lên vùng da vừa bị răng anh ấn vào.
Sau đó, anh thả ra.
Tôi như bị điện giật, rụt tay lại, gò má đỏ bừng, cảm giác ẩm ướt, khác lạ trên mu bàn tay vẫn chưa tan đi.
Lâm Giang Dã nhìn tôi, khóe miệng cong lên một độ cung rất nhẹ, ánh mắt sâu thẳm.
Người đàn ông này... đúng là một con hồ ly tinh mà.
_HOÀN_
