Kế Hoạch Trốn Chạy Của Chú Chim Hoàng Yến - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/07/2026 14:02
[Thật sự sợ ả ta tự dưng nổi m.á.u lụy tình lên một cái, rồi đạp đổ hết mọi nỗ lực của tất cả mọi người.]
[Nữ chính đúng là không nên cứu loại người như ả!]
Tôi khẽ nhắm hai mắt lại, run rẩy đưa tay về phía chiếc nhẫn mà Lương Yến Thanh đang giơ lên.
Câu nói "Em đồng ý" còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng thì cánh cửa lớn bỗng nhiên bị người ta từ bên ngoài thô bạo đạp văng ra.
"Cảnh sát đây!"
Những người xông vào đồng thanh hét lớn: "Có người tố giác các người đang tiến hành giao dịch phi pháp, tất cả ôm đầu, ngồi xuống!"
Lương Yến Thanh trong khoảnh khắc đó đã lập tức đứng chắn trước người tôi, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, tôi vẫn nhìn thấy những dòng bình luận.
Bọn họ nói là…
[Nam chính cuối cùng cũng xuất hiện rồi.]
[Nam chính vừa lộ diện một cái là tôi yên tâm hẳn.]
…
Khi giải quyết triệt để xong mọi chuyện và bước ra khỏi đồn cảnh sát thì trời đã gần về sáng.
Lương Yến Thanh cởi chiếc áo khoác măng tô màu đen của hắn ra rồi choàng lên vai tôi, hỏi tôi có lạnh không.
Tôi quan sát gương mặt bình thản đến lạ lùng của hắn ở cự ly gần như vậy, rồi chậm rãi lắc đầu.
Một đêm dài phối hợp điều tra khiến ai nấy đều mệt mỏi rã rời.
Nhưng bất luận là những thông tin mà Tống Trăn đã lén tiết lộ cho tôi lúc hai đứa gặp riêng nhau lúc nãy, hay là những thông tin từ màn hình bình luận, tất cả đều chỉ ra rằng bữa tiệc tối qua hoàn toàn không hề đơn giản.
Lúc đó, màn hình bình luận đã nói rằng:
[Tuyến truyện gốc rõ ràng là ở đây mà.]
[Cho dù bây giờ có xuất hiện thêm một con nhỏ đỏng đảnh phá đám, nhưng trục truyện chính đại thể không thể nào thay đổi được.]
[Nhưng tại sao anh trai phản diện vẫn có thể bình an vô sự, phủi sạch mọi liên can như thế kia?]
Lúc đó Tống Trăn đang ngồi đối diện tôi, đẩy cho tôi một ly nước lọc.
Cô ấy cũng bảo: "Vì chuyện này mà họ đã âm thầm điều tra từ rất lâu rồi."
"Có cả chứng cứ lẫn nội gián, hành động tối qua chúng tôi vốn định tương kế tựu kế để bắt sống hắn, đồng thời cứu cô ra ngoài."
Tống Trăn khẽ thở dài một tiếng: "Nhưng đáng tiếc quá, dưới sự lục soát triệt để của cảnh sát, Lương Yến Thanh vẫn sạch sẽ đến mức không thể tin nổi."
Vậy rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu?
Tôi nhìn Lương Yến Thanh trước mặt.
Nhìn gương mặt tuấn tú, lịch lãm không thể tìm ra nổi một chút tì vết nào của hắn.
"Đi thôi, lên xe trước đã." Hắn nắm lấy tay tôi, dắt tôi đi về phía chiếc xe.
Tôi cụp mắt, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay hắn.
Nhìn những hoa văn quen thuộc trên chiếc nhẫn, tôi đột nhiên nhớ đến biểu tượng đầy ma mị bên hông mình, thứ chính tay Lương Yến Thanh đã họa lên.
"Lương Yến Thanh." Tôi đứng khựng lại tại chỗ, gọi thẳng tên hắn.
Hắn khẽ "ừ" một tiếng rồi dừng bước theo tôi.
Tôi cố gượng ra một nụ cười với hắn: "Hình như em cứ quên hỏi anh, hình xăm bên hông em rốt cuộc có ý nghĩa gì?"
Lương Yến Thanh cụp mắt nhìn tôi.
Dưới ánh nhìn của hắn, tôi cất tiếng hỏi: "Anh nói đúng, đã qua hai năm rồi, tại sao mỗi lần anh chạm vào chỗ đó, em đều cảm thấy nhột?"
Cơn gió lạnh buốt gào rú thổi qua giữa hai chúng tôi.
"Có phải vì ở bên dưới lớp da đó, anh đã cấy thứ gì vào rồi không?"
"... Là chip định vị phải không?"
Nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng Lương Yến Thanh từ từ biến mất.
Khi không cười, gương mặt lạnh lùng, nghiêm nghị của hắn luôn khiến người ta phải sinh ra lòng khiếp sợ.
Vì sợ hãi, tôi thậm chí không tự chủ được mà c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi đã bị Lương Yến Thanh nắm tay kéo thẳng lên xe.
Cửa xe đóng c.h.ặ.t, chiếc xe lẳng lặng lao đi trong màn đêm.
Bàn tay của Lương Yến Thanh nhẹ nhàng ôm lấy bên hông tôi.
Tôi khẽ nhắm hai mắt lại.
Rồi tôi lại nghe thấy giọng nói thản nhiên của hắn: "Vì quá lo lắng cho em, quá căng thẳng vì em thôi."
Hắn nói điều đó một cách hiển nhiên như thể đó là lẽ phải: "Thế nên tôi mới hận không thể nắm giữ hành tung của em từng giây từng phút."
Tôi chậm rãi lên tiếng: "... Cho nên anh đã biết chuyện chính em là người thả Tống Trăn đi?"
Trách không được đêm đó Lương Yến Thanh tức tốc bay trực thăng về, thái độ lúc bôi t.h.u.ố.c cho tôi lại kỳ lạ đến thế.
Nghe tôi nhắc lại chuyện cũ, Lương Yến Thanh nghiêng mặt sang, ánh mắt đặt lên cổ tôi.
Dường như hắn đang kiểm tra xem vết sẹo mờ trên cổ tôi đã hoàn toàn biến mất hay chưa.
"Tôi biết, nhưng tôi không bận tâm."
Hắn đột ngột móc hộp nhẫn từ trong túi áo ra, đem chiếc nhẫn ấy l.ồ.ng vào ngón tay tôi một cách vừa vặn, khít khao.
Hắn nhìn bàn tay trái của tôi với vẻ vô cùng mãn nguyện.
"Tôi đã nói rồi, em muốn làm mình làm mẩy, muốn quậy phá thế nào tôi cũng chiều."
Giọng Lương Yến Thanh vô cùng hờ hững: "Chỉ cần em đừng nảy sinh ý định rời bỏ tôi là được."
Sự đả kích mà Lương Yến Thanh mang lại cho tôi đêm nay là quá lớn.
Tôi gần như đã nói năng mất kiểm soát: "Anh còn từng nói em không được phản bội anh cơ mà. Em thả Tống Trăn đi, như vậy có tính là phản bội anh không?"
Lời tôi vừa dứt, Lương Yến Thanh lại giống như bị tôi chọc cười.
"Thế mà gọi là phản bội sao, Hứa Thục?"
Hắn nâng cằm tôi lên, nghiêm túc nhìn tôi: "Mấy trò mèo của bọn họ, tôi còn chẳng thèm để vào mắt."
