Kế Hoạch Trốn Chạy Của Chú Chim Hoàng Yến - Chương 9

Cập nhật lúc: 20/07/2026 14:03

"Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ này, nó chưa bao giờ để em được yên ổn ngày nào. Nhưng khá bất ngờ là bác sĩ bảo thằng bé cực kỳ khỏe mạnh."

"Bác sĩ còn nói ngày dự sinh là vào tháng 5." Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Đó là một mùa rất đẹp. Mang t.h.a.i mệt mỏi quá rồi, em chỉ muốn mau ch.óng sinh nó ra thôi."

Nói đến đây, tôi bỗng nghẹn lời, chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Tôi lặng im nhìn bức ảnh đen trắng tuấn tú của Lương Yến Thanh trên bia mộ.

Vô thức đưa tay lên, đầu ngón tay vừa mới chạm vào gương mặt hắn trong ảnh, nước mắt đã thi nhau lã chã rơi xuống trước.

Năm năm trước, tôi đến bên cạnh Lương Yến Thanh làm gián điệp nằm vùng.

Thực chất, tôi chỉ đang phục tùng mệnh lệnh của bố mình.

Bố tôi chính là cấp trên trực tiếp của tôi.

Ông ta miễn cưỡng được coi là kẻ cùng hội cùng thuyền với Lương Yến Thanh, nhưng thế lực quá nhỏ bé, lăn lộn trong giới một cách đầy chật vật và ê chề.

Duy chỉ có một điều là ông ta có rất nhiều con cái.

Năm đó tôi vừa mới tốt nghiệp, bố tôi nảy ra ý định cài cắm người vào bên cạnh Lương Yến Thanh.

Đảo mắt nhìn một lượt đám con hoang, con riêng chỉ biết ăn chơi đàng điếm, hưởng lạc của mình, cuối cùng ánh mắt ông ta dừng lại trên người tôi.

Lý lịch của tôi hoàn toàn trong sạch, khác hẳn với lũ con cái phá gia chi t.ử, sống không ngày mai của ông ta.

Và quân bài để ông ta nắm thóp, uy h.i.ế.p tôi chính là mẹ tôi.

Mẹ tôi chỉ là một mối tình một đêm qua đường của ông ta.

Sau khi sinh tôi ra, bà thậm chí còn chưa từng bước chân vào cửa nhà họ một lần nào.

Năm đó, tôi phải chạy vạy ngược xuôi giữa việc tốt nghiệp và gom góp tiền chạy chữa bệnh tật cho mẹ.

Bố tôi đã tìm đến tôi vào đúng thời điểm ngặt nghèo ấy.

Ông ta nói ông ta có thể trả tiền chữa bệnh cho mẹ tôi, với điều kiện tôi phải hoàn thành nhiệm vụ cho ông ta.

Đối với tôi, một ca phẫu thuật trị giá 50 vạn là một số tiền trên trời, nhưng đối với ông ta, đó chỉ là cái giá của vài chai rượu ngon mà thôi.

Khi đã rơi vào đường cùng, tôi đành phải nhắm mắt đồng ý.

Tôi trơ mắt nhìn ông ta sắp xếp cho mẹ tôi vào một bệnh viện dưỡng lão cao cấp, rồi mới nộp hồ sơ xin việc vào công ty của Lương Yến Thanh.

Nhưng lúc đó, tôi cũng có điều không hiểu nổi.

Bố tôi muốn phái tôi đi làm nội gián ở công ty đối thủ, tại sao không tìm một công ty ngang hàng mà vừa lên đã nhắm ngay vào Lương Yến Thanh?

Năm đó, cái tên Lương Yến Thanh lừng lẫy khắp cả giới hắc đạo.

Mấy đứa con riêng tồi tệ của bố tôi khi nhắc đến Lương Yến Thanh, thậm chí còn chẳng dám gọi thẳng tên húy của hắn.

Tôi đem thắc mắc này đi hỏi, bố tôi chỉ nở một nụ cười vô cùng quái dị.

Rất lâu về sau này tôi mới biết, cái c.h.ế.t của bố mẹ Lương Yến Thanh có liên quan trực tiếp đến bố tôi.

Tâm lý của ông ta đã hoàn toàn vặn vẹo.

Ông ta vừa sợ hãi Lương Yến Thanh của hiện tại, lại vừa đỏ mắt ghen tỵ với địa vị của hắn, thế nên mới luôn ảo tưởng sức mạnh, tự coi mình là đối thủ truyền kiếp của Lương Yến Thanh.

"Nhưng Lương Yến Thanh à, anh có biết không?" Tôi ôm lấy đầu gối ngồi trước bia mộ của hắn.

Mặt trời đang tỏa nắng rực rỡ trên đỉnh đầu, vậy mà tôi chỉ thấy toàn thân lạnh toát.

"Đến tận hai tháng trước khi được thả ra, em mới biết mẹ em đã trở bệnh nặng và qua đời từ năm năm trước. Còn bố em thì cũng đã vào tù từ ba năm trước rồi..."

Tôi đưa tay lên che lấy gương mặt đã đẫm lệ của mình: "Là do anh làm đúng không, Lương Yến Thanh?"

Tôi nghẹn ngào hỏi thành tiếng, nhưng giờ đây đã chẳng còn một ai có thể trả lời tôi được nữa.

Tôi không dám nghĩ đến việc mình ở bên cạnh Lương Yến Thanh suốt gần 6 năm qua, những tâm tư, mưu tính nhỏ nhen của tôi trước mặt hắn rốt cuộc đã lộ liễu và nực cười đến mức nào.

Thảo nào nhiệm vụ của tôi lại có thể hoàn thành thuận lợi đến như vậy.

Thảo nào sau khi bố tôi vào tù, sự liên lạc giữa ông ta và tôi vẫn có thể duy trì một cách thông suốt, trơn tru.

Tất cả, tất cả những điều này, đều là nhờ người đàn ông trong bức ảnh trước mắt che chở.

Hắn đã sớm thấu suốt tất cả, sớm biết rõ ý đồ của tôi, vậy mà hắn vẫn giúp tôi duy trì màn kịch ấy.

Tôi hỏi Lương Yến Thanh: "Vậy tại sao... anh lại không nói cho em biết chứ?"

"Có phải vì anh sợ em sẽ đau lòng khi biết tin mẹ em đã qua đời không?"

Đôi khi, không có tin tức gì lại chính là một loại tin tức tốt lành nhất.

Bởi vì Lương Yến Thanh có lẽ đã từng mượn danh nghĩa và giọng điệu của bố tôi để gửi cho tôi vô số tin nhắn báo rằng mẹ tôi vẫn luôn khỏe mạnh, bình an.

Nhưng sẽ không bao giờ có ai trả lời tôi nữa rồi.

Tất cả mọi thứ đã cùng Lương Yến Thanh kết thúc hoàn toàn vào đêm mưa định mệnh đó.

Ngày thứ 58 sau khi Lương Yến Thanh rời bỏ thế gian, tôi một mình ngồi trước bia mộ của hắn, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà oà khóc nức nở.

"Lạ lùng quá Lương Yến Thanh ơi..." Tôi khóc đến mức lạc cả giọng, vẫn không ngừng hỏi hắn.

"Em chưa bao giờ nói lời yêu anh, nhưng tại sao bây giờ... em lại nhớ anh đến nhường này?"

"... Lương Yến Thanh."

"Lương Yến Thanh, hình như em thực sự có chút nhớ anh rồi."

"Thật sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kế Hoạch Trốn Chạy Của Chú Chim Hoàng Yến - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD