Kế Hoạch Trốn Xem Mắt Bại Lộ Rồi! - Chương 4
Cập nhật lúc: 01/07/2026 16:01
Tôi cầm chiếc điện thoại vẫn chưa ngắt cuộc gọi, đờ người ra tại chỗ: "Cái gì cơ ạ?"
Hứa Kim Mặc hơi cúi người ghé sát lại gần tôi, nói nhỏ: "Tối hôm qua, em bảo muốn xé rách quần của anh mà."
"… Hả?"
Còn chưa kịp để tôi hoàn hồn, đã nghe thấy tiếng hét thất thanh của con bạn thân ở đầu dây bên kia điện thoại: "Á á á á —!!"
Cùng lúc đó.
Tiếng khóa cửa điện t.ử ngoài cửa vang lên cái tít.
Mẹ và bố tôi đứng ở cửa, ngầm hiểu ý nhau mà nhìn nhau một cái, sau đó nở một nụ cười đầy ẩn ý.
…
Đêm hôm đó, tôi cứ trằn trọc lật qua lật lại mãi mà không tài nào chợp mắt nổi.
Cái anh chàng "nam bồ tát" thường xuyên đăng ảnh cơ bụng kia…
Cái tài khoản để ảnh đại diện màu đen, trang cá nhân ngập tràn đủ kiểu ảnh khoe múi kia…
Hóa ra lại chính là Hứa Kim Mặc.
Tôi bấm mở một bức ảnh anh quấn dải ruy băng màu trắng quanh eo lên xem.
Tôi nhíu mày trầm ngâm hồi lâu.
Hứa Kim Mặc… không lẽ anh ra nước ngoài khởi nghiệp thất bại rồi sao…?
Nghĩ đến mấy blogger trên mạng thỉnh thoảng hay khoe cơ bụng để nhận mấy đơn hàng chụp ảnh, quay clip kiếm tiền, tôi đắn đo một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở khung chat với anh ra.
Tôi: [Có phải anh đang gặp khó khăn gì đúng không?]
Tôi: [Chuyển khoản: 88]
Hứa Kim Mặc: [Chuyển khoản: 88888]
Tôi vô cảm bấm nút nhận tiền.
Hơ hơ.
Xem ra là tôi lo hão rồi.
Hứa Kim Mặc: [Anh ở phòng bên cạnh.]
Hứa Kim Mặc: [Qua đây.]
Tôi: [?]
Tôi: [Anh chuyển trả 88 tệ kia cho em trước đã.]
…
Phòng ngủ của Hứa Kim Mặc được thiết kế vô cùng tối giản.
Hầu hết đều là ba gam màu đen, trắng, xám, giống hệt như vẻ bề ngoài của anh, mang lại cho người ta cảm giác lạnh lùng, xa cách.
Lúc ngồi đối diện anh, tôi còn thoang thoảng ngửi thấy mùi nước hoa nam mà anh hay dùng.
Hứa Kim Mặc tùy ý gạt xấp tài liệu trên tay sang một bên, rồi từ góc bàn trà nhỏ bưng ra một đĩa cherry đã rửa sạch cùng một ly trà sữa ấm áp.
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
"Cái tài khoản để ảnh đại diện màu đen tuyền, suốt ngày đăng ảnh cơ bụng kia là của anh đúng không."
Hứa Kim Mặc chẳng có chút gượng gạo khi bị bóc trần: "Là anh."
Cũng đúng thôi.
Hôm nay chính anh tự khui cái vỏ bọc này ra thì tôi mới phát hiện được chứ.
Nhưng mà, nếu anh không phải vì khởi nghiệp thất bại…
Tôi liếc nhìn đống hồ sơ tài liệu chất cao trên bàn, cùng chiếc máy tính xách tay vừa mới tắt màn hình.
Thế chẳng lẽ là do áp lực công việc quá lớn sao?
Tôi mím môi, lại hỏi: "Anh làm thế này, có phải là do áp lực công việc lớn quá không…"
Hứa Kim Mặc không trả lời ngay.
Thay vào đó, anh khẽ nghiêng đầu, những ngón tay thon dài, rõ khớp xương gõ nhẹ lên mặt bàn trà bằng kính.
Một lúc lâu sau, anh mới đáp: "Đúng vậy."
"Ồ."
Ngón trỏ tay trái của tôi vô thức cạy cạy ngón trỏ tay phải, hai chân cũng nhịn không được mà khẽ đung đưa.
"Thế, trong cái WeChat đó của anh có người khác không?"
"Không có."
Lần này Hứa Kim Mặc đáp cực kỳ nhanh.
"Chỉ có một mình em thôi."
Trong không gian mờ ảo.
Hứa Kim Mặc khép hờ hàng mi, che giấu đi những cảm xúc dâng trào trong ánh mắt.
Trông anh lúc này có vẻ gì đó hơi có chút tổn thương và yếu đuối.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, liền lên tiếng an ủi:
"Không sao đâu, thế này cũng tốt mà. Người thời nay ai mà chẳng có áp lực, chỉ là cách giải tỏa của mỗi người một khác thôi, cái này của anh cũng coi như là một cách…"
Căn phòng bỗng chốc im lặng trong thoáng chốc.
Một lúc sau.
Hứa Kim Mặc trầm giọng lên tiếng, trong ngữ điệu mang theo sự dẫn dụ mà tôi không hề nhận ra:
"Du Du."
"Thực ra cách này, đối với anh bây giờ đã không còn đủ để giải tỏa áp lực nữa rồi."
Nghe anh nói vậy, chẳng hiểu sao tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp.
Giọng nói của tôi cũng trở nên lắp bắp: "Thế… thế anh còn muốn thế nào nữa?"
Ánh mắt Hứa Kim Mặc càng lúc càng thâm sâu.
Giây tiếp theo, anh đứng phắt dậy, bước đến đứng định hình ngay trước mặt tôi.
Mùi hương trà ngọc long bên cánh mũi lại càng thêm đậm đặc.
Tôi khịt khịt mũi.
Chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay phải của tôi đã bắt đầu rung lên cảnh báo "nhịp tim quá cao".
Cảnh tượng này.
Nhìn thế nào cũng giống hệt như trong giấc mơ kia vậy.
Trong phòng ngủ thắp một ngọn đèn có ánh sáng khá tối.
Hứa Kim Mặc cũng đứng trước mặt tôi, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi.
Chỉ là lần này, tôi không còn run rẩy như trong mơ nữa.
Ngay sau đó, người đàn ông trước mặt dùng một tay vén chiếc áo len tăm cổ lọ màu đen trên người lên, để lộ ra những múi bụng mà tôi đã ngắm qua không biết bao nhiêu lần.
Bàn tay còn lại của anh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, dùng chất giọng trầm ấm lại hơi khàn khàn bảo:
"Du Du."
"Em có thể sờ thử xem."
