Kẻ Nào Đoạt Xác Chồng Ta? - 3
Cập nhật lúc: 07/08/2026 17:03
Lục Doãn từ nhỏ đã dính Hội chứng Mộc Tụ vô phương cứu chữa.
Hắn dị ứng nặng với nhựa gỗ mộc và đặc biệt là lông linh miêu.
Chỉ cần chạm nhẹ vào một sợi lông miêu thôi, da hắn sẽ lập tức nổi mẩn đỏ như bỏng rạ, cổ họng co thắt nghẹt thở, không đi cấp cứu kịp là đăng xuất ngay lập tức.
Năm hai đứa mới yêu nhau, ta vô tình bế một con mèo nhỏ rồi nũng nịu thơm lên trán nó.
Sau đó, ta vô tư quay sang hôn nhẹ lên má Lục Doãn.
Kết quả là ngay tại chỗ, mặt hắn tím tái, bọt mật xanh mật vàng trào ra, mắt trợn ngược.
Gia tộc phải huy động ba lang trung giỏi nhất Đô thành, cắm kim châm cứu suốt hai canh giờ mới kéo hắn từ tay Diêm Vương trở về.
Kể từ ngày đó, Lục phủ tuyệt đối cấm tiệt sự xuất hiện của bất kỳ con mèo nào.
Thế mà bây giờ...
Kẻ trước mặt ta lại đang thản nhiên ôm xoa, vỗ về con linh miêu.
Lông mèo bay lả tả bám đầy trên y phục hắn.
Nhưng hắn không hề co thắt cổ họng.
Hắn không hề nổi mẩn đỏ.
Hắn vẫn thở đều đặn, cười nói hớn hở như một người hoàn toàn khỏe mạnh!
Khí lạnh xông thẳng từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu ta.
Sự thật đã phơi bày rõ ràng như ban ngày.
Cái tên đang đứng trước mặt ta, mang gương mặt của phu quân ta, mặc y phục của phu quân ta...
Tuyệt đối không phải là Lục Doãn!
Hắn chỉ là một kẻ mang vỏ bọc giống hệt, nhưng hệ miễn dịch và cơ địa lại hoàn toàn khác biệt.
Ta cố gắng đè nén cơn run rẩy đang bùng lên trong từng thớ thịt.
Ta nở một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, lắp bắp đáp:
"Phu... phu quân, ta hơi mệt rồi."
"Ta muốn vào phòng tắm rửa trước."
05.
Ta không đợi "Lục Doãn" phản ứng, lập tức bước nhanh về phía hậu viện.
Bước chân ta dồn dập, tạt thẳng vào phòng tắm riêng trong viện.
"Rầm!"
Ta đóng sầm cánh cửa gỗ dày nặng, lập tức cài then khóa trong.
Thân hình ta run rẩy, tựa lưng vào cánh cửa, hai tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên thái dương.
Cơ thể hắn không có phản ứng dị ứng!
Hắn hoàn toàn không phải là phu quân ta!
Ta hít một hơi thật sâu, cố gắng ép bản thân phải giữ lấy một tia lý trí cuối cùng.
Khóc lóc hay hoảng loạn lúc này chỉ có nước dâng mạng cho kẻ mạo danh.
Ta mò vào túi gấm giấu trong nếp áo, run run lấy ra chiếc Đồng Tâm Kính.
Đây là pháp bảo truyền tin đính ước mà ta và Lục Doãn đã tự tay luyện chế năm mười tám tuổi.
Hai chiếc kính được rèn từ cùng một khối đồng cổ, hòa vào m.á.u của cả hai.
Dù cách xa hàng vạn dăm, chỉ cần một bên rót thần thức hoặc dán m.á.u lên mặt kính, phía bên kia sẽ lập tức nhận được tín hiệu.
Mặt kính đồng vốn luôn láng mịn, phẳng lặng như nước mùa thu.
Nhưng lúc này...
Trên bề mặt kính ngọc lại đọng lại một vệt m.á.u khô đen thẫm, ma mị đến phát sợ.
Vệt m.á.u kia không phải nằm trên bề mặt, mà dường như cắm sâu vào từng thớ đồng, toát ra một luồng oán khí dằn xé.
Ta run rẩy truyền một tia thần thức vào trong kính.
"Oong..."
Mặt kính khẽ chấn động.
Vệt m.á.u khô bắt đầu tan ra, biến đổi thành từng dòng chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo như được viết trong cơn giằng xé giữa ranh giới sống ch ết:
"Đêm qua giờ Tý, An An... hắn không phải ta, mau chạy đi!"
Dòng chữ đỏ thẫm đập thẳng vào mắt ta.
Hơi thở của ta nghẹn lại nơi cổ họng, nước mắt chực trào ra nhưng phải nuốt ngược vào trong.
Là chữ viết của Lục Doãn!
Đường nét chữ đứt quãng, nét b.út hằn sâu chứng tỏ lúc viết những dòng này, hắn đang phải chịu đựng sự đau đớn đến mức tột cùng.
Lời cảnh báo chân thực đến tàn nhẫn này đã đập tan mọi sự tự huyễn hoặc còn sót lại trong đầu ta.
Phu quân ta... thực sự đã gặp chuyện rồi!
Tên giả mạo ngoài kia đang dùng thân xác của phu quân ta, mặc y phục của phu quân ta, thậm chí muốn dùng danh nghĩa của hắn để chiếm đoạt ta.
Lòng ta đau như bị vạn tên xé rách, nhưng từng chi tiết trong đầu ta lại hoạt động dồn dập hơn bao giờ hết.
Dòng chữ ghi rõ: "Đêm qua giờ Tý".
Tối qua, lúc giờ Tý, Lục Doãn thật vẫn còn đủ sức truyền một tia thần thức cuối cùng vào Đồng Tâm Kính để cảnh báo ta.
Điều đó có nghĩa là... hắn bị tráo đổi vào khoảng thời gian này!
Ta nắm c.h.ặ.t chiếc Đồng Tâm Kính trong tay, ánh mắt trở nên sắc lẹm.
Lục Doãn, chàng hãy ráng đợi ta!
Bất luận tên ma quỷ ngoài kia là thứ gì, ta nhất định sẽ lột sạch lớp da người của hắn ra!
06.
Ta dùng vạt áo cẩn thận lau sạch vệt m.á.u trên Đồng Tâm Kính, rồi giấu nó vào chỗ kín nhất trong lớp áo lót.
Đầu óc ta hoạt động hết công suất.
Kẻ mạo danh bị tráo đổi vào lúc giờ Tý đêm qua.
Vậy chính xác thì hắn đã hạ thủ ở đâu?
Ta bỗng nhớ lại lúc ở trên xe ngựa.
Khi ta nghiêng người va vào hắn, tay ta có vô tình đụng phải túi gấm đeo bên hông hắn.
Bên trong túi gấm có một vật cứng cáp, góc cạnh.
Ta cố lục lại ký ức, xâu chuỗi từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Lúc đó, ta đã dùng khăn gấm lót tay để giữ phép lịch sự khi đụng vào đồ cá nhân của hắn.
Và ta nhớ rất rõ, góc gỗ nhô ra khỏi miệng túi gấm chính là Bưu trạm bài của Trạm bưu giao giới phía Bắc Đô thành.
Đó là tấm thẻ bằng gỗ hắc đàn dùng để xác nhận thân phận khi người từ phương xa đi qua cửa quan lúc nửa đêm.
Trên mặt gỗ có đóng một con dấu niêm phong màu đỏ sẫm của quan lại canh gác.
Hình ấn con dấu ấy ghi rõ: Giờ Tý, ngày 19 tháng 4.
