Kẻ Nào Đoạt Xác Chồng Ta? - 5

Cập nhật lúc: 07/08/2026 17:03

Ta ngồi dưới đất, xoa xoa khuỷu tay vừa bị va đập, lòng lạnh ngắt như tiền.

Lục Doãn nhà ta là thế gia t.ử đệ, từ nhỏ đã ngâm mình trong kinh thư lễ nghĩa, sống thanh cao mực thước.

Dù có bị tà tu đả thương đến suýt đăng xuất khỏi trái đất, hắn cùng lắm cũng chỉ mím c.h.ặ.t môi nén đau, chưa từng thốt ra dù chỉ một từ tục tĩu.

Thế mà kẻ đang nằm bò dưới đất lúc này lại văng tục một cách mượt mà, thuần thục như một gã ma tà hạ lưu ở chợ đen!

Á à! Lòi đuôi cáo rồi nhé gã tà tu hèn hạ! Giờ thì bớt diễn lại giùm cái!

Nhưng bề ngoài, ta phải lập tức bật chế độ "thê t.ử hoảng hốt, sợ hãi tột độ".

Ta lồm ngồm bò dậy, nước mắt đầm đìa trên má, giọng run rẩy gọi lớn ra ngoài cửa:

"Người đâu! Mau gọi lang trung!"

"Đại thiếu gia bị trúng độc rồi! Mau lên!"

Tiếng kêu của ta làm náo động cả hậu viện Lục phủ.

Gia nhân, nha hoàn hoảng hốt chạy toán loạn, tiếng bước chân rầm rập vang lên khắp hành lang.

Kẻ mạo danh nằm trên sàn, nghe thấy hai chữ "lang trung" thì ánh mắt lóe lên sự hoảng loạn dữ dội.

Hắn cố dằn cơn ngạt thở, giơ bàn tay run rẩy chỉ vào mặt ta, giọng đứt quãng:

"Đừng... không cần... lang trung..."

Hắn sợ bị phát giác!

Hắn sợ thầy t.h.u.ố.c vạch trần bí mật thân xác này!

Nhưng ta đâu có ngu mà nghe lời hắn lúc này?

Ta lập tức lao tới, ôm lấy đầu hắn chèn vào lòng, khóc lóc ầm ĩ để lấp l.i.ế.m tiếng nói của hắn:

"Phu quân ơi! Chàng đừng nói nữa!"

"Mặt chàng tím tái hết rồi kìa! Chàng mà có sứt mẻ một sợi tóc thì ta sống sao nổi đây!"

"Chờ lang trung tới cứu chàng!"

Ta cố tình siết c.h.ặ.t t.a.y, vờ như ôm c.h.ặ.t lo lắng nhưng thực chất là đè c.h.ặ.t vết mẩn đỏ trên cổ hắn, kích thích cơn dị ứng bộc phát mạnh hơn nữa.

Kẻ mạo danh bị ta đè đến mức mắt trợn ngược, ức đến nghẹn lời mà không tài nào đẩy ta ra nổi.

Vừa hay lúc đó, lang trung gia tộc xách hòm t.h.u.ố.c xông sầm vào phòng.

Màn kịch của ngươi... để ta xem ngươi diễn tiếp thế nào!

09.

Trần lang trung xách hòm t.h.u.ố.c xông vào phòng, lập tức bắt tay vào việc.

Thấy gáy "Lục Doãn" nổi mẩn đỏ rực và cổ họng co thắt, ông ấn mạnh vào huyệt Thiên Đột, xoa một lớp cao dán giải độc rồi rút ra một cây Vấn Linh Trâm bằng bạc.

Trâm bạc cắm nhẹ vào huyệt sau lưng hắn.

Một luồng ánh sáng xanh mượt từ linh lực cuộn lên, chạy dọc theo sống lưng.

Trần lang trung vuốt râu gật gù:

"Thiếu gia luôn chăm chỉ tu luyện linh căn của mình, nên linh căn vẫn rất tốt. Trước tiên chúng ta dùng linh căn của ngài ấy để giảm triệu chứng và kích thích hệ miễn dịch của cơ thể."

Chưa dừng lại ở đó, ông trích một giọt m.á.u tươi từ ngón tay "Lục Doãn", nhỏ vào Tráp Linh Huyết, bảo vật tích tụ linh khí dòng họ Lục qua nhiều thế hệ.

Giọt m.á.u rơi xuống, lập tức hòa tan mịn màng vào làn nước linh lực đỏ thẫm.

Tráp Linh Huyết khẽ chấn động rồi phát ra luồng sáng ấm áp, báo hiệu sự đồng điệu tuyệt đối về mặt huyết mạch.

Trần lang trung thở phào một hơi, quay sang ta xua tay:

"Huyết mạch không có dấu hiệu bị nhiễm độc."

"Lão thần đã châm cứu và kê một thang t.h.u.ố.c giải, uống xong nghỉ ngơi là bình phục."

Nói rồi, ông dâng một bát t.h.u.ố.c giải đen kịt.

Ta ân cần đón lấy, tự tay bón từng thìa t.h.u.ố.c vào miệng kẻ mạo danh.

Nhờ tác dụng an thần của thang t.h.u.ố.c, hắn dần thả lỏng cơ thể, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ sâu.

Ta vẫy tay ra hiệu cho gia nhân lui hết ra ngoài, rồi nhẹ nhàng đóng c.h.ặ.t cửa phòng lại.

Không gian chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Ta tiến lại gần giường, lặng lẽ nhìn người đàn ông đang nằm mê man.

Gương mặt này, bờ môi này, vết bớt nhỏ sau tai hay vết sẹo mờ ở cổ tay...

Mọi thứ đều là thật.

Không phải thuật giả dạng, không phải mặt nạ da người, cũng chẳng phải ảo thuật phân thân.

Trần lang trung và Tráp Linh Huyết đã chứng minh: Đây chính là thân xác phu quân ta bằng xương bằng thịt!

Thế nhưng, cảm giác rợn tóc móc họng lại càng cắm sâu vào tâm trí ta.

Thân xác là của Lục Doãn, huyết mạch là của Lục Doãn...

Vậy cái linh hồn tà ác, thô bỉ, thích giở trò đồi bại vừa nãy... rốt cuộc là con ma quỷ nào?!

Phu quân thật của ta lúc này đang ở đâu?

Hắn bị giam cầm thức hải, bị gạt sang một bên, hay đã bị gã tà tu này tước đoạt linh hồn ngay tại trạm bưu đêm qua?

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc Đồng Tâm Kính giấu trong nếp áo, ánh mắt lóe lên sự kiên định sắc lạnh.

Bất kể ngươi là thứ yêu ma chui từ đâu ra, ta nhất định sẽ lôi linh hồn bẩn thỉu của ngươi ra khỏi thân xác phu quân ta!

10.

Nửa đêm.

Tiếng gió thu đập vào cánh cửa sổ kêu ken két như tiếng quỷ khóc.

Ánh nến trong phòng ngủ đã tắt từ lâu.

Chỉ còn những vệt sáng trăng nhợt nhạt hắt qua khe cửa, phủ một lớp sương lạnh lẽo lên gian phòng tĩnh mịch.

"Lục Doãn" nằm trên giường, hơi thở kéo dài trầm thấp.

Tác dụng an thần của bát t.h.u.ố.c giải dị ứng đã khiến hắn chìm sâu vào mộng mị.

Ta nằm bên cạnh, mắt nhắm nghiêng nhưng thần trí thì tỉnh táo đến từng sợi tóc.

Chờ cho hơi thở của hắn hoàn toàn giữ nhịp đều đặn, ta mới nhẹ nhàng vén chăn, rón rén ngồi dậy.

Ta cần thêm manh mối.

Muốn lột sạch lớp da người của kẻ mạo danh, ta phải biết hắn đã chuẩn bị cho cuộc xâm nhập này đến mức nào.

Bước chân ta nhẹ như mèo nhón, tiến lại gần chiếc giá treo y phục ở góc phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Nào Đoạt Xác Chồng Ta? - Chương 5: 5 | MonkeyD