Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mỗi Đêm Đều Khiến Tôi Mê Mẩn - 5

Cập nhật lúc: 20/07/2026 15:02

"Tôi dễ nhận ra vậy sao?"

"Nói thật, dù anh có hóa thành tro tôi vẫn nhận ra."

Hắn hiếm khi tỏ vẻ thẹn thùng.

"Dù tôi hóa thành tro cô cũng nhận ra ư? Vậy là cô yêu tôi sâu đậm lắm rồi đấy nhé."

Tôi thấy câu chuyện càng lúc càng đi chệch hướng thì vội vàng ngắt lời.

"Được rồi, giải thích đi."

"Giải thích gì cơ?"

Tôi tức đến mức chẳng nói nên lời.

Được thôi.

Tôi buộc phải thừa nhận.

Bùi Tố đóng vai kẻ ngốc thật sự rất có nghề.

"Giải thích xem tại sao anh lại ăn mặc thế này để bám đuôi tôi?"

"Khụ khụ, tôi chỉ là lo cho cô thôi. Dù sao thì tên hôn phu của cô cũng có vẻ tinh thần không được bình thường cho lắm."

"Còn chuyện bám đuôi... Thì lại càng không phải, kẻ thù không đội trời chung với nhau, sao gọi là bám đuôi được chứ?"

Bùi Tố gân cổ lên cãi cố.

Được thôi.

Tôi phải đính chính lại.

Chắc là hắn không hề giả vờ.

18

"Vậy... Vậy cô còn định kết hôn với tên đó không?"

Đây là một câu hỏi hay.

Chuyện đính hôn với nhà họ Thẩm không phải điều tôi có thể quyết định.

Vốn dĩ ông bố hờ và đứa em trai hờ của tôi đều đang chực chờ tôi sơ hở.

Cả đám người trong gia tộc cũng vốn không hài lòng với tôi trừ khi đối phương phạm phải sai lầm nghiêm trọng, cuộc hôn nhân này quả thực rất khó hủy bỏ.

19

Tôi không trả lời trực diện Bùi Tố mà hỏi ngược lại: "Nếu tôi thực sự kết hôn, anh sẽ làm gì?"

Hắn cúi đầu nhìn tôi, trong đáy mắt đong đầy những cảm xúc đậm đà không sao hóa giải được.

Dáng vẻ cợt nhả mọi ngày bỗng chốc thu lại.

Người này thường ngày vốn lười biếng quen rồi, đột nhiên nghiêm túc lại khiến tôi hơi không quen.

Nhưng giây tiếp theo, hắn khẽ cười, thong dong cất tiếng: "Vậy tôi làm bạn trai cô được không?"

Hắn nhẹ nhàng tựa đầu vào vai tôi, mỉm cười đầy ý tứ.

Hàng mi dày, đôi mắt đen láy nhìn lên tôi, trông chẳng khác nào đang đòi cưng chiều.

"Được không, chị ơi?"

Cổ tôi bị hắn cọ vào làm cho nhột, bỗng muốn bật cười.

Rõ ràng tuổi tôi còn nhỏ hơn anh.

Thế nhưng, ai mà nỡ từ chối tiếng gọi "chị ơi" đầy ngọt ngào từ một chú cún con cơ chứ?

"Chị ơi, sao chị không nói gì đi."

Hắn thúc giục.

Tôi mỉm cười nâng khuôn mặt hắn lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Bùi Tố, có dám đến cướp hôn không?"

20

Đúng như tôi dự đoán, Thẩm Luân đã bỏ trốn trong hôn lễ của chúng tôi.

Con chim hoàng yến của hắn ta đã trốn thoát rồi.

Hắn ta chẳng kịp xử lý đám cưới, đã vội vã đuổi theo cô ấy.

Tôi nghe tin này thì lập tức gọi điện cho Bùi Tố.

"Bùi Tố, cho anh mười phút, chạy đến đây ngay."

"Anh biết là ở đâu mà."

Tôi nói xong thì hít sâu một hơi rồi cúp máy.

Ngoài dự đoán của tôi.

Chưa đầy mười phút, Bùi Tố đã chạy tới.

Chỉ là vì tới quá vội vàng nên tóc tai bù xù cả lên.

Hai cọng tóc trên đỉnh đầu còn vểnh ngược lên.

Nơ lụa thắt lệch sang một bên, khuy áo sơ mi trắng trên cùng buông lơi, để lộ đường nét cổ gân guốc căng c.h.ặ.t.

Ngay cả đóa hoa linh lan cài trên n.g.ự.c áo cũng bị đeo ngược.

Đôi mắt hắn còn hơi đỏ.

Không lẽ đã lén khóc rồi sao?

Đúng lúc mọi người đang nhìn nhau ngơ ngác.

Trên màn hình lớn phía sau, bằng chứng phạm tội của Thẩm Luân cùng chuyện hắn ta và Kiều Phương Húc làm giả sổ sách công ty đã được công khai.

Cả khu đất kia cũng là do bọn chúng âm thầm giở trò.

Bùi Tố đóng vai kẻ chịu thiệt, đã kiện bọn họ ra tòa.

Bọn họ chắc không ngờ tới ngay sau khi xé bỏ mặt nạ với Thẩm Luân, tôi đã đổi hướng tiếp cận.

Tôi đã liên lạc với "chim hoàng yến" của Thẩm Luân là Khương Nhiễm.

Cô ấy vốn bị Thẩm Luân cưỡng ép giữ bên người.

Chẳng qua cô ấy không muốn bị người đời chỉ trỏ, hơn nữa cũng không thể chịu nổi sự kiểm soát và chiếm hữu cực đoan của Thẩm Luân.

Cô ấy giúp tôi thu thập chứng cứ phạm tội của Thẩm Luân và chuyện hắn ta cấu kết với Kiều Phương Húc, còn tôi cho cô ấy một khoản tiền lớn để cô ấy cao chạy xa bay, không để Thẩm Luân tìm thấy.

Bây giờ, cô ấy chắc đã có được cuộc sống tự do mà mình hằng mong ước rồi.

Chỉ tiếc cho Thẩm Luân, vở kịch "theo đuổi vợ hỏa táng" còn chưa kịp diễn đã tan tành mây khói.

Tôi thuận lý thành chương tuyên bố việc liên hôn với Bùi Tố.

Dù có người không hài lòng, cũng chẳng thể đưa ra được lý do gì để chất vấn.

21

Khi Thẩm Luân biết tin và điên cuồng gọi điện cho tôi, tôi đang bị Bùi Tố đè trên bàn mà hôn tới tấp.

Bùi Tố liếc nhìn một cái rồi thay tôi cúp máy thẳng tay.

Nụ hôn của hắn mang theo sự trừng phạt nhưng khi chạm vào tôi lại hóa thành sự dịu dàng khó tả, như đang xác nhận một báu vật vừa mất đi rồi tìm lại được.

Đại não tôi trống rỗng vì thiếu oxy, chỉ biết bấu c.h.ặ.t lấy cổ áo hắn để bản thân không bị tuột xuống.

Chiếc điện thoại vẫn cố chấp đổ chuông, hết lần này tới lần khác.

Cuối cùng tôi cũng nghiêng đầu tránh khỏi nụ hôn của hắn, hai má nóng bừng, trừng mắt nhìn: "Bùi Tố, đủ rồi đấy!"

Lúc này, hắn mới lùi lại một chút, trán tựa vào trán tôi.

Trong đôi mắt sâu thẳm vẫn còn dư âm của cảm xúc chưa tan và một chút... Bất an?

Hắn nhìn màn hình điện thoại, giọng đầy vẻ chua chát: "Bây giờ hắn ta tìm chị làm gì? Muốn hạch tội sao?

"Hay là hắn ta hối hận rồi?"

Hắn như chợt nhớ ra điều gì, khóe miệng cứng đờ.

Trong mắt lóe lên một tia đau xót.

"Kiều Ý Tiện, chị sẽ không hối hận chứ?"

Tôi còn chưa kịp đáp lại, hắn đã đột ngột bật cười lạnh.

Vẻ mặt hắn ảm đạm, giọng nói trầm thấp.

"Ha ha, tôi biết ngay mà.”

"Bây giờ tôi có thể ở bên chị, chẳng qua chỉ vì tôi còn trẻ và cái vỏ ngoài này vẫn còn coi được.”

"Đợi tới khi tôi già nua nhan sắc tàn phai, còn tư cách gì để tiếp tục ở lại bên chị nữa đây?”

"Xin chị đấy, hãy chán ghét tôi muộn một chút, được không?"

Dáng vẻ đáng thương này của hắn làm tôi thấy buồn cười.

Cái vẻ mặt mỉa mai châm chọc lúc hắn cướp đơn hàng của tôi đâu rồi?

Ai là người tối nào cũng ôm b.úp bê vừa hôn vừa khóc?

Cái kiểu ghen tuông này giờ định diễn cho ai xem hả?

22

Tôi giật lấy điện thoại từ tay hắn rồi nhấn nút nghe.

Tôi không hề cố ý tránh né hắn.

Ngược lại, cứ giữ tư thế mập mờ ấy, tôi bật loa ngoài.

"Alô?"

Giọng tôi còn hơi dồn dập, phải cố giữ vẻ bình tĩnh.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói vừa lo lắng vừa đầy tức giận của Thẩm Luân: "Kiều Ý Tiện, cô có ý gì? Qua cầu rút ván, cô được lắm! Tôi sớm biết cô là loại trơ trẽn mà."

"Thẩm Luân."

Tôi ngáp một cái rồi ngừng lại một chút, sau đó tôi cảm nhận được cánh tay đang ôm eo mình siết c.h.ặ.t hơn khiến tôi thấy hơi đau.

Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ vào người Bùi Tố để trấn an.

Lực siết quả nhiên đã thả lỏng hơn nhiều.

"Anh chỉ biết nói mấy lời nhảm nhí này thôi sao?”

"Hay là lo cho chính bản thân mình trước đi.”

"Dẫu sao thì…”

Tôi cong khóe môi.

"Lần tới chúng ta gặp nhau, chắc là ở tòa án hoặc trong nhà tù rồi.”

"Hơn nữa, bây giờ tôi đang ở bên chồng tôi.”

"Rất bận.”

"Sau này không có chuyện gì thì đừng làm phiền chúng tôi."

Tôi nói xong, không để đối phương kịp phản ứng thì cúp máy cái rụp.

23

Thế giới lại yên bình.

Tôi ngẩng cằm, cười đầy khiêu khích với Bùi Tố: "Hài lòng rồi chứ?"

Khóe miệng Bùi Tố không giấu nổi niềm vui sướng nhưng miệng vẫn không chịu thua.

Hắn làm bộ ho khan mấy tiếng.

Sau đó, hắn cúi đầu, ch.óp mũi gần như chạm vào ch.óp mũi tôi, giọng nói trầm khàn: "Nhưng mà, em nói em 'rất bận' sao?"

"Ừm, bà Bùi à, chúng ta đúng là nên làm chút chuyện chính sự rồi."

Ngay sau đó, hàng loạt nụ hôn dày đặc ập xuống.

24

Phải thừa nhận rằng thể lực của Bùi Tố quả thật rất đáng gờm.

Từ phòng làm việc đến phòng khách rồi từ phòng khách vào tận phòng ngủ.

Sức bền đáng kinh ngạc.

Trong lúc mê man, tôi bỗng nhớ lại vô số đêm trước đây.

Hắn ôm con b.úp bê mô phỏng của tôi, vừa tủi thân vừa cố chấp lầm bầm một mình.

Tôi hơi đẩy hắn ra, vẫn còn thở dốc: "Bùi Tố, có phải mỗi tối trước đây, anh đều làm mấy chuyện xấu xa với con b.úp bê của em không?”

Cơ thể hắn cứng đờ, sắc mặt tái mét, ch.óp tai đỏ ửng như muốn rỉ m.á.u.

Hắn cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Giống hệt học sinh tiểu học làm sai chuyện.

"Em, em làm sao mà biết?"

Ngay giây tiếp theo, hắn nhận ra mình lỡ miệng nên lập tức lộ vẻ bối rối.

Tôi thở dài, chủ động ghé sát vào, hôn lên khóe miệng hắn.

"Nếu em nói rằng mỗi tối em đều không hiểu sao lại biến thành con b.úp bê trong lòng anh, nghe rõ mồn một từng lời anh nói và từng việc anh làm thì sao?"

Biểu cảm của Bùi Tố từ kinh ngạc chuyển sang ngơ ngác rồi đến sự kinh ngạc và... Hoàn toàn sụp đổ.

"Vậy, vậy, vậy nên... Những đêm đó... Thực sự là em?"

Giọng hắn vỡ vụn.

"Anh, anh, anh thay quần áo, chải tóc cho em... Rồi còn..."

Hắn vùi mặt vào hõm cổ tôi, phát ra một tiếng gào thét vừa xấu hổ vừa hạnh phúc.

"Bùi Tố."

Tôi ôm lại hắn rồi khẽ cười nói bên tai hắn.

"Cho nên sau này, muốn ôm, muốn hôn, cứ việc tìm người thật đi."

"Đừng ngược đãi con b.úp bê đó nữa, được không?"

Hắn đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực đáng kinh ngạc.

"Tuân lệnh, bà Bùi."

Sau đó lại là những nụ hôn ập tới dồn dập, che kín cả lối đi.

25

Bùi Tố cười suốt cả ngày cưới, sau khi cưới lại cười thêm một tuần rồi lại cười thêm cả tháng.

Người khác hỏi, anh cười.

Không ai tìm, anh cũng cười.

Cười đến mức mặt đơ luôn rồi.

Mỗi khi có người trò chuyện, trong mắt hắn lại lóe lên vẻ đắc ý: "Phải rồi, tôi cũng thấy chiếc cà vạt này rất đẹp, vợ tôi chọn đấy."

"Gì cơ? Sao anh biết vợ tôi đã cất công chọn cho tôi suốt hai tiếng đồng hồ?"

"Xin lỗi nhé, vợ tôi quy định giờ giới nghiêm rồi, tôi không ở lại được."

"Gì? Người nhà anh chẳng quản gì anh sao?"

"Haiz, vợ tôi dính người quá, tôi mà về muộn không biết cô ấy sẽ làm ầm lên thế nào nữa."

"Chẳng còn cách nào khác cả. jpg."

?

Tôi quản hắn bao giờ cơ chứ?

Thật bất lực.

Sự bất lực của tôi lại trở thành điểm yếu.

Haiz.

Hắn đúng là ngốc thật.

Nhưng mà tôi thích hắn đến mức ấy đấy.

Xì.

Ngứa đầu quá.

Hóa ra là sắp bị 'đầu óc yêu đương' chiếm lĩnh rồi.

26

Trước đây Bùi Tố và tôi còn rất lo lắng liệu mình có tiếp tục biến thành b.úp bê mỗi đêm hay không.

Sau đó tôi phát hiện ra ngủ với hắn một giấc là ổn thôi.

Còn về con b.úp bê của Bùi Tố, tôi tình cờ phát hiện ra một công dụng mới.

Lần trước vào kỳ kinh nguyệt tôi lỡ ăn một que kem, lúc trước hắn vốn vô cảm chẳng mảy may quan tâm.

Thế mà giây tiếp theo, tôi vô tình bóp nhẹ vào con b.úp bê của anh.

Khóe miệng hắn không tự chủ được mà thốt ra một tiếng rên rỉ.

Mặt đỏ bừng, ánh mắt phủ đầy d.ụ.c vọng.

Tôi thử bóp thêm cái nữa, hắn lại không kìm được mà rên rỉ.

Ồ hô.

Có vẻ như tôi vừa phát hiện ra chuyện gì đó ghê gớm rồi.

Bùi Tố nhỏ à.

Nằm trong tầm tay.

Đã nắm thóp!

27

Tôi quen biết Bùi Tố bao nhiêu năm, chúng tôi cũng đấu đá nhau bấy nhiêu năm.

Dường như rất khó để phân định thắng thua với hắn mà cũng chẳng có ý nghĩa gì nếu cứ phải phân định thắng thua với hắn nữa.

Chỉ là bây giờ nghĩ lại chuyện này, có lẽ chúng tôi có thể đổi cách đấu đá thú vị hơn rồi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mỗi Đêm Đều Khiến Tôi Mê Mẩn - Chương 5: 5 | MonkeyD