Kẻ Thừ Thích Thầm Thích Thầm Tôi Từ Bé - Chương 3
Cập nhật lúc: 08/09/2026 10:01
"Cái trạng thái tinh thần phân liệt này của Cố Trầm Chu khiến tôi hơi rợn tóc gáy."
"Cô gái kia đúng là cao thủ."
"Có thể hành hạ một Cố Trầm Chu ngạo mạn biến thành kẻ mắc chứng não yêu đương giai đoạn cuối."
"Thật tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan cô ấy."
"Chuông báo hết giờ vừa reo, tôi lập tức gom sách vở định chuồn lẹ."
"Vừa nhổ người dậy, Cố Trầm Chu từ phía sau đã nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi."
"Ngay sau đó, một câu nói như sét đ.á.n.h ngang tai nổ đoàng giữa không trung."
"Tống Nhược Hi, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi."
"Tôi chấp nhận vì tình yêu mà vứt bỏ liêm sỉ."
"Tôi tình nguyện làm người thứ ba."
"Tôi bị cái tư tưởng méo mó đến rợn người của Cố Trầm Chu dọa cho linh hồn lìa khỏi thể xác."
"Tối nay tôi đã nói sai câu nào để anh ta giác ngộ ra cái chân lý kinh hãi này."
"Một nam thần vạn người mê lại đòi đi làm trà xanh chen chân vào tình cảm người khác."
"Tôi cười khan giả lả đáp."
"Cố Trầm Chu à, tôi nói thật nhé."
"Cái tư tưởng của cậu dạo này hơi có vấn đề rồi đấy."
"Tôi chuồn trước đây."
"Nói xong, tôi vắt chân lên cổ tháo chạy khỏi phòng học."
"Trong lòng đầy rẫy sự hoang mang và tội lỗi."
"Tôi càng tò mò tột độ, nữ thần kia đã làm cái ma pháp gì."
"Mà khiến Cố Trầm Chu nguyện ý bán rẻ cả tam quan."
"Để làm kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người ta thế này."
"Dưới sảnh tòa nhà giảng đường, Hứa Sâm đang vẫy tay tươi cười gọi tôi."
"Hứa Sâm học ở trường đối tác."
"Theo chương trình liên kết thì hai năm cuối sẽ chuyển sang trường tôi học."
"Năm nay cậu ấy vừa vặn lên năm ba."
"Trước khi đi, Mộc Mộc đã gửi gắm trọng trách."
"Nhờ tôi dẫn cậu nhóc đi dạo làm quen với khuôn viên trường."
"Hứa Sâm rất ga lăng, chủ động đón lấy đống sách vở trên tay tôi."
"Tiện tay phủi nhẹ chiếc lá rụng vương trên tóc tôi, cười rạng rỡ."
"Chị, mình đi thôi."
"Tôi gật đầu, đúng lúc quay người lại."
"Tôi bắt gặp ngay món đồ gốm sứ dễ vỡ đang đứng sừng sững trên bậc thềm."
"Cố Trầm Chu."
"Giữa dòng người tan học hối hả, chỉ có Cố Trầm Chu đứng bất động như tượng tạc."
"Hốc mắt lại ửng đỏ, xuyên qua đám đông, nhìn chằm chằm vào khoảng cách gần gũi giữa tôi và Hứa Sâm."
"Hứa Sâm thuận theo ánh mắt tôi cũng nhìn thấy Cố Trầm Chu."
"Cậu nhóc thân thiện mỉm cười gật đầu chào."
"Ai ngờ nụ cười này lại khiến Cố Trầm Chu giật mình thon thót."
"Anh ta cuống cuồng giơ quyển giáo trình lên che kín mặt."
"Rồi lẩn như trạch vào đám đông biến mất không để lại một tia dấu vết."
"Cái quái gì vậy?"
"Bình thường anh ta tự luyến bản thân đẹp trai dạng người lắm cơ mà."
"Sao hôm nay lại hành xử như kẻ trộm bị bắt quả tang thế kia?"
"Hứa Sâm nhíu mày khó hiểu."
"Anh ta sao thế chị?"
"Em cứ có cảm giác anh ta thù địch với em kiểu gì ấy."
"Tôi phẩy tay cười trừ."
"Đừng bận tâm, cậu ta mới thất tình."
"Dây thần kinh não có hơi chập mạch tí thôi."
"Buổi tối tôi hoàn thành nhiệm vụ dẫn Hứa Sâm đi check in hết các địa danh nổi tiếng trong trường."
"Xui xẻo thế nào, lúc đi ngang qua bậc thềm thư viện, tôi trượt chân ngã oạch một cái."
"Chật luôn khớp cổ chân."
"Hứa Sâm đành phải cẩn thận dìu tôi cà nhắc lết về ký túc xá."
"Và ngay dưới bóng cây đa trước cửa khu nhà nữ, tôi lại phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc."
"Cố Trầm Chu đang lén lút như một tên trộm núp sau gốc cây."
"Ánh mắt u ám dán c.h.ặ.t vào từng cô gái đi ra đi vào."
"Không đùa chứ, anh ta không chỉ có hoài bão làm người thứ ba."
"Giờ còn muốn chuyển ngạch sang làm biến thái rình rập ký túc xá nữa sao?"
"Nửa đêm nửa hôm, dù nhan sắc có tầm cỡ minh tinh."
"Thì cái hành động núp lùm này cũng không thể chấp nhận được."
"Tôi bảo Hứa Sâm cứ về trước, còn mình thì ôm cái chân đau."
"Nhảy lò cò vòng ra phía sau lưng Cố Trầm Chu."
"Cố Trầm Chu, cậu đang làm trò con bò gì ở đây vậy?"
"Tôi vỗ mạnh một cái vào lưng anh ta."
"Cố Trầm Chu giật b.ắ.n mình quay lại thấy tôi."
"Anh ta lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm vào khoảng không trống hoác sau lưng tôi."
"Biểu cảm căng thẳng tột độ của anh ta khiến sống lưng tôi lạnh toát."
"Từ nhỏ tôi đã sợ ma."
"Lúc tôi lò cò đi tới đây, rõ ràng phía sau làm gì có ai."
"Cố Trầm Chu đang nhìn cái thế lực tâm linh nào vậy?"
"Sao lông mày anh ta cứ xoắn hết cả lại thế kia?"
"Rồi đột nhiên anh ta run rẩy chỉ tay về phía sau lưng tôi."
"Miệng định la lên, tôi sợ c.h.ế.t khiếp."
"Bịt c.h.ặ.t hai tai, hét lên một tiếng thất thanh."
"Rồi cắm đầu lao thẳng vào lòng anh ta."
"Cả cơ thể Cố Trầm Chu trong khoảnh khắc đó cứng đờ như tảng đá."
"Qua lớp áo mỏng, tôi có thể cảm nhận rõ ràng thân nhiệt của anh ta đang tăng vọt nóng hổi."
"Phải một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn pha chút ngập ngừng của Cố Trầm Chu mới vang lên trên đỉnh đầu tôi."
"Nhược Hi, cái thằng đó đi rồi à?"
"Tôi ngẩng mặt lên khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c anh ta, chớp chớp mắt."
"Thằng nào?"
"Đi chưa?"
"Cố Trầm Chu lại cẩn thận ngó nghiêng ra phía sau lưng tôi."
"Sau khi xác nhận Hứa Sâm đã đi khuất, anh ta mới thở phào một hơi nhẹ nhõm."
"Khóe miệng giương lên một nụ cười thỏa mãn, hai tay siết c.h.ặ.t vòng eo tôi."
"Ừ, nó đi rồi."
"Nhược Hi, tôi không ngờ em lại chủ động bạo dạn đến thế."
"Tôi đơ người mất ba giây."
"Rồi mới nhận ra mình đang bị ôm."
"Và tư thế thì cực kỳ mờ ám."
"Tôi giãy giụa đẩy anh ta ra."
"Cố Trầm Chu, bỏ tay ra."
"Anh đang ôm cái gì đấy?"
"Cố Trầm Chu giả vờ ngơ ngác chớp mắt."
"Ôm bạn học bị thương chứ ôm cái gì."
"Nửa đêm rồi, một mình em lò cò nguy hiểm lắm."
"Để tôi đưa em về."
"Tôi chỉ vào cái chân sưng vù của mình."
"Ai cần anh đưa."
"Anh núp ở đây làm gì? Định rình ai?"
"Gương mặt Cố Trầm Chu trong một giây hiện lên vẻ chột dạ."
"Rồi lập tức đổi thành vẻ mặt chính nghĩa."
"Rình ai?"
"Tôi đường đường là Cố Trầm Chu."
"Tôi rảnh đến mức đi rình người ta sao?"
"Tôi chỉ đi ngang qua, thấy có người khả nghi nên ở lại quan sát thôi."
"Quan sát?"
"Quan sát kiểu núp sau gốc cây à?"
"Cố Trầm Chu ho khan hai tiếng."
"Phương pháp trinh sát đặc biệt, em không hiểu đâu."
"Thôi được rồi, tôi đưa em về."
"Nói xong anh ta không đợi tôi đồng ý."
"Đã cúi người bế bổng tôi lên."
"Này này, thả tôi xuống."
"Chân tôi đau chứ tay tôi còn nguyên."
"Cố Trầm Chu cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt vô cùng nghiêm túc."
"Chân đau thì không được đi lại."
"Ngoan, để tôi bế."
"Nhiệt độ từ người anh ta truyền qua lớp áo."
"Nóng đến mức làm tôi choáng váng."
"Đi được nửa đường, tôi mới nhớ ra chuyện quan trọng."
"Cố Trầm Chu, lúc nãy anh nói làm người thứ ba là sao?"
"Bước chân Cố Trầm Chu khựng lại một chút."
"Rồi anh ta cúi đầu, hàng mi rũ xuống che mất ánh mắt."
"Không có gì."
"Tôi nói linh tinh thôi."
"Linh tinh mà nói như thật."
"Cậu thích ai à?"
"Cố Trầm Chu im lặng rất lâu."
"Lâu đến mức tôi tưởng anh ta sẽ không trả lời."
"Rồi anh ta nhỏ giọng đáp."
"Thích một người không thích mình."
"Người đó còn ở bên cạnh người khác."
"Tôi há miệng định an ủi."
"Nhưng lại không biết nói gì."
"Thôi, tình yêu mà, cưỡng cầu cũng không được."
"Cố Trầm Chu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt tôi."
"Nếu người đó chủ động thì sao?"
"Chủ động cái gì?"
"Chủ động ôm, chủ động quan tâm."
"Thì... thì coi như có cơ hội?"
"Khóe môi Cố Trầm Chu cong lên."
"Một nụ cười vừa khổ sở vừa mong chờ."
"Vậy tôi có nên thử không, Nhược Hi?"
"Tôi bị câu hỏi đó làm cho nghẹn."
"Thử cái gì mà thử."
"Đi về phòng trước đã."
"Đến dưới ký túc xá, Cố Trầm Chu nhẹ nhàng đặt tôi xuống."
"Nhưng tay vẫn không chịu buông ra."
"Ngày mai chân em đỡ chưa?"
"Nếu chưa đỡ tôi lại đến cõng."
"Ai cần anh cõng."
"Tôi có Hứa Sâm rồi."
"Vừa dứt câu, nụ cười trên mặt Cố Trầm Chu tắt ngúm."
"Hứa Sâm?"
"Lại là cái thằng đó?"
"Anh ta nghiến răng."
"Nó tốt chỗ nào? Tôi chỗ nào kém nó?"
"Tôi vò đầu."
"Hai người không cùng một kiểu."
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
"Cố Trầm Chu tiến lên một bước, ép tôi vào tường."
"Nhược Hi, em nói thật đi."
"Em có ghét tôi không?"
"Tôi bị khí thế của anh ta dọa sợ."
"Không... không ghét."
"Chỉ là hơi phiền."
"Cố Trầm Chu bật cười."
"Phiền cũng được."
"Miễn là không ghét."
"Nói xong anh ta xoa đầu tôi một cái."
"Giống như lúc tôi xoa đầu anh ta trong phòng tự học."
"Ngủ sớm đi."
"Mai tôi mang t.h.u.ố.c cho."
"Nhìn bóng lưng anh ta rời đi."
"Tôi mới thở phào một hơi."
"Cố Trầm Chu hôm nay... hình như bị hỏng não thật rồi."
