Kẻ Văn Nhã Bại Hoại Đã Đưa Tôi Vào “bẫy” - Chương 4
Cập nhật lúc: 15/07/2026 21:00
Từ sau khi ở bên nhau, ham muốn chiếm hữu của Phó Tư Đằng ngày càng mãnh liệt, tôi ra ngoài chơi bóng rổ thôi mà anh cũng phải kiểm tra. Yêu đương thì tận hưởng thật đấy, nhưng một tuần nhiều lần như vậy, ai mà chịu cho thấu.
Hơn nữa còn có một ánh trăng sáng tình đầu chắn ngang giữa hai chúng tôi. Nếu lỡ động lòng quá sâu, đến lúc chia tay người chịu bẽ bàng sẽ chỉ có tôi mà thôi.
06.
Thẩm Tinh Nhiên vô cùng quan tâm đến tiến độ nhiệm vụ. Thấy tôi và Phó Tư Đằng ở bên nhau đã hai tháng mà chuyện liên hôn giữa nhà họ Thẩm và nhà họ Phó vẫn vững bước tiến triển, cậu ta không nhịn được nhỏ giọng c.h.ử.i thề một câu: [Không phải Phó Tư Đằng là người nắm quyền của nhà họ Phó sao? Chẳng phải vì bên cạnh không có ai nên anh ta mới bất đắc dĩ đồng ý liên hôn với ông nội sao?!]
[Tôi còn tưởng nhân phẩm của anh ta cũng ra gì chứ, ai dè có bạn trai rồi mà vẫn chịu liên hôn, đúng là tra nam! C.h.ế.t đi cho khuất mắt!]
Kết quả là mắng c.h.ử.i xong chưa được hai ngày, cậu ta lại vui vẻ gọi điện thoại cho tôi: "Kỷ Tinh Hòa, nhiệm vụ của cậu hoàn thành rồi nhé!! Cậu có thể chia tay với Phó Tư Đằng được rồi đấy! Tôi đã chuyểnột triệu tệ cho cậu rồi, nhớ kiểm tra tài khoản nha."
Tôi sững người một lát. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, nhưng rất nhanh sau đó lại chìm xuống.
"Mối tình đầu Beta của Phó Tư Đằng hôm qua vừa về nước rồi. Cái tên khốn kiếp này không ngờ lại chung tình đến thế, mối tình đầu hôm qua vừa về thì hôm nay tôi đã nhận được tin chuyện liên hôn của hai nhà hoàn toàn thất bại."
Cúp điện thoại, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu. Đáng lẽ ra tôi phải vui mừng mới phải, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể vui nổi, thậm chí còn có chút khó chịu.
Hóa ra, mối tình đầu của Phó Tư Đằng lại có vị trí quan trọng trong lòng anh ta đến thế. Vậy thì tình cảm anh ta dành cho tôi, rốt cuộc có mấy phần là thật lòng?
Tôi nhanh ch.óng có được câu trả lời. Bởi vì sau khi mối tình đầu về nước, Phó Tư Đằng bắt đầu tăng ca với tần suất dày đặc. Trước đây cho dù có muộn đến mấy anh cũng sẽ về phòng ôm tôi vào giấc ngủ, nhưng hiện tại, anh đã liên tục mấy đêm liền không về nhà.
Vì vậy, vào tối thứ Bảy, khi trợ lý đặc biệt của anh đến nhà lấy tài liệu, tôi đã chặn anh ta lại: "Để tôi đi đưa cho, vừa khéo tôi cũng có chuyện muốn nói chuyện với Phó Tư Đằng."
Tối thứ Bảy đường sá thông thoáng, không gặp chút trở ngại nào. Tôi lái xe nửa tiếng là đến công ty của Phó Tư Đằng.
Lên đến tầng thượng, trong cả khu văn phòng Chủ tịch chỉ có phòng làm việc của anh là còn sáng đèn. Tôi giơ tay định gõ cửa thì nghe thấy tiếng của người bạn nối khố của anh là Bùi Kiêu vang lên từ bên trong: "Mẹ kiếp, lần trước cậu bảo người Beta đó mới là mối tình đầu, tôi còn không tin đâu đấy!"
"Cậu thật sự định cầu hôn à? Tôi cứ tưởng cậu đối với cậu ấy chỉ là hứng thú nhất thời thôi chứ. Nghĩ kỹ chưa đấy?"
Giọng Phó Tư Đằng trầm xuống đáp lại: "Tôi chưa bao giờ là kiểu người chỉ tranh giành sự nồng nhiệt nhất thời."
Bùi Kiêu bật cười: "Thế còn chú chim hoàng yến mà cậu nuôi ở nhà thì sao? Cứ nuôi mãi bên ngoài như vậy cũng không phải là cách, hay là khuyên cậu ta thử chấp nhận xem?"
Phó Tư Đằng khẽ hừ một tiếng, hờ hững đáp: "Cậu ta không thích, chẳng lẽ tôi còn giữ lại bên người? Cậu đi xử lý giúp tôi đi."
Tôi cảm thấy tai mình như vang lên một tiếng "ong", âm thanh xung quanh trong nháy mắt lùi ra xa tít tắp, chỉ còn câu nói kia của anh là cứ liên tục vang vọng bên tai. Trái tim giống như bị một đôi bàn tay to lớn nặng nề giẫm đạp qua.
Mặc dù từ sớm tôi đã chuẩn bị tâm lý sẽ chia tay với Phó Tư Đằng, chưa nói đến chuyện mối tình đầu, động cơ tôi theo đuổi anh cũng chỉ là vì nhận đơn hàng của Thẩm Tinh Nhiên mà thôi. Nếu anh biết được sự thật, e là sẽ còn chia tay nhanh hơn nữa.
Thế nhưng khi chính tai nghe thấy anh nói ra những lời này, chẳng vì lý do gì mà tâm trạng của tôi lại trở nên suy sụp. Ừm, chắc chắn là do cơ địa dễ khóc mà thôi.
07.
Tôi nhanh ch.óng thu xếp lại cảm xúc của mình. Sau khi xác nhận không nhìn ra dấu vết nào của việc vừa mới khóc xong, tôi đang định gõ cửa thì cửa đã được mở từ bên trong.
Bùi Kiêu đứng ở cửa, nhìn thấy tôi liền nhướng mày một cái, quay đầu lại: "Ồ. Phó Tư Đằng, mối tình đ..."
Anh ta khựng lại một chút rồi nuốt lời định nói vào trong, đổi giọng: "Người xuất hiện ngoài dự liệu đến kiểm tra cậu kìa."
Phó Tư Đằng đột ngột ngước mắt. Ánh mắt anh ta vượt qua Bùi Kiêu, thẳng tắp dừng lại trên người tôi: "Tinh Hòa?"
Tôi cụp mắt né tránh ánh mắt của anh ta, đi vào trong đặt tập tài liệu mang theo lên bàn làm việc của anh ta: "Ừm. Em thấy gần đây anh bận tăng ca ít khi về nhà nên muốn đến xem anh thế nào, sẵn tiện mang tài liệu giúp trợ lý Lý luôn." Tôi có chút do dự. Tôi muốn trực tiếp bài ngửa nhưng lời nói đến bên miệng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Bùi Kiêu hoàn toàn không có tự giác của một bóng đèn. Anh ta vốn định đi rồi nhưng lại quay trở lại, lên tiếng chào hỏi tôi một tiếng rồi nói: "Ai đó gần đây thức đêm tăng ca, theo như tôi biết là đang chuẩn bị gom góp ra một tuần nghỉ ngơi để làm một việc đại sự đấy."
