Kết Hôn 3 Năm, Anh Lại Luôn Nhớ Bạch Nguyệt Quang - Chương 1
Cập nhật lúc: 17/07/2026 11:01
Sau trận cãi vã nảy lửa giữa tôi và Phong Thịnh Niên, mối quan hệ vợ chồng của chúng tôi đã rơi xuống điểm đóng băng.
Lần này, tôi sẽ không cúi đầu nữa.
Cũng sẽ không quay đầu lại nữa.
Phong Thịnh Niên chăm sóc một cặp vợ chồng ngoài năm mươi tuổi.
Anh ta mua nhà cho họ, đón họ đến gần để tiện chăm nom.
Anh ta đã chăm sóc họ suốt ba năm trời.
Cho đến tận bây giờ tôi mới phát hiện ra.
Cặp vợ chồng đó chính là bố mẹ đẻ của Hạ Mộng.
Kinh Thành đón trận tuyết đầu mùa.
Tuyết phủ dày đặc trên đường, đi lại vô cùng khó khăn.
Lúc ra ngoài, tôi không may trượt chân ngã một cú rất đau, m.á.u chảy ra rất nhiều.
Nhìn vũng m.á.u loang lổ dưới đất, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Mọi người xung quanh giúp tôi gọi cấp cứu, tôi hoảng loạn gọi điện thoại cho Phong Thịnh Niên.
Gọi liên tiếp ba cuộc đều không có người bắt máy.
Tôi được đưa đến bệnh viện.
Bác sĩ hỏi người nhà tôi đâu, cần ký vào bản cam kết trước phẫu thuật.
Bố mẹ tôi đều đã qua đời, Phong Thịnh Niên thì không liên lạc được, còn bố mẹ và ông bà nội của anh ta đã đi Nam Thành nghỉ dưỡng.
Trong tình thế cấp bách, tôi đành tự mình ký tên.
Lúc được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bác sĩ ái ngại nhìn tôi, dùng giọng điệu an ủi nói:
“Cô bị sảy t.h.a.i rồi, cái t.h.a.i còn nhỏ nên chắc bản thân cô cũng chưa nhận ra.”
“Nhưng không sao đâu, con cái sau này vẫn sẽ có lại thôi.”
“Bây giờ phẫu thuật đã xong xuôi, cô có thể liên hệ người nhà đến chăm sóc.”
Tôi không thể liên lạc được với Phong Thịnh Niên, đành phải gọi điện nhờ thím Trần, người giúp việc ở nhà, đến chăm sóc mình.
Ngày hôm sau, Phong Thịnh Niên mới trả lời tin nhắn của tôi.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ: [Đi công tác.]
Tôi định bụng đợi Phong Thịnh Niên đi công tác về sẽ nói cho anh ta biết chuyện mình bị sảy thai.
Thế nhưng vào ngày xuất viện, tôi lại vô tình lướt qua Phong Thịnh Niên ngay tại bệnh viện.
Anh ta đang đẩy một chiếc xe lăn, trên xe là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi.
Phong Thịnh Niên không hề chú ý đến tôi.
Nhìn thấy anh ta, tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ rất lâu.
Chẳng phải anh ta nói mình đi công tác sao?
Phong Thịnh Niên đẩy người phụ nữ đó vào phòng bệnh VIP.
Tôi nghe thấy mấy cô y tá đang nhỏ to bàn tán.
“Người đàn ông kia đẹp trai quá, không biết có bạn gái chưa nhỉ?”
“Anh ấy họ Phong, gia thế khủng lắm đấy.”
“Dĩ nhiên là có bạn gái rồi, người anh ấy đang chăm sóc chính là bố mẹ của bạn gái anh ấy đấy.”
“Hôm qua tôi nghe bác gái kia kể rồi, anh ấy là người yêu của con gái bác ấy.”
“Trời đất, vừa giàu có, đẹp trai lại còn chung thủy, còn chu đáo chăm sóc cả bố mẹ bạn gái nữa chứ.”
Tôi còn chẳng biết bố mẹ mình đã qua đời từ lâu nay lại có thể cải t.ử hoàn sinh mà nằm trong phòng bệnh kia đấy.
Cô y tá tiếp tục nói:
“Đúng vậy, anh ấy chăm sóc tỉ mỉ lắm.”
“Bạn gái anh ấy hình như vẫn đang ở nước ngoài chưa kịp bay về, nên anh ấy thay bạn gái làm tròn chữ hiếu.”
“Chao ôi, đúng là đàn ông tốt đều là “hoa đã có chủ” hết rồi.”
Trái tim tôi từng chút một chìm xuống đáy vực.
Mọi tủi hờn và đau khổ lúc này đồng loạt ùa về.
Qua lời kể của các y tá, tôi biết được mình và mẹ của Hạ Mộng nhập viện cùng một thời điểm.
Ngay cả giờ phẫu thuật cũng trùng khớp.
Lúc tôi bị ngã, Phong Thịnh Niên đang ở bên cạnh chăm lo cho bố mẹ Hạ Mộng.
Tôi phải tự mình ký giấy cam kết phẫu thuật, còn Phong Thịnh Niên lại túc trực không rời nửa bước bên cạnh bố mẹ của người yêu cũ.
Thím Trần tìm thấy tôi, vẫy vẫy tay gọi:
“Gia Gia, đi thôi cháu.”
“Tài xế đợi ở dưới lầu rồi.”
Tôi không lao vào phòng bệnh để chất vấn Phong Thịnh Niên, mà lặng lẽ cùng thím Trần đi về nhà.
Tối hôm đó, Phong Thịnh Niên trở về.
Nhìn thấy tôi, bước chân anh ta khựng lại một chút.
Tôi vừa định lên tiếng.
Điện thoại của Phong Thịnh Niên bỗng vang lên.
Đầu dây bên kia giọng điệu dồn dập, mang theo vài phần hoảng loạn.
Chân mày Phong Thịnh Niên khẽ nhíu lại.
Anh ta vớ lấy chiếc áo khoác rồi vội vã đi ra ngoài.
Tôi đoán được rồi, lại là chuyện của bố mẹ Hạ Mộng.
Thím Trần nhìn tôi, vẻ mặt đầy ái ngại, định nói gì đó.
Nhưng tôi đã ngăn lại.
Sau khi Phong Thịnh Niên đi, tôi bảo với thím Trần:
“Thím Trần, chuyện này thím tạm thời đừng nói với anh ấy nhé.”
“Để tự cháu nói.”
Thím Trần gật đầu, thở dài một tiếng thườn thượt.
“Cậu Phong thật là...”
Lúc Phong Thịnh Niên trở về, trên vai anh ta vương đầy những bông tuyết trắng li ti.
Mấy lọn tóc trước trán cũng hơi ướt nước.
Tôi định nói chuyện, nhưng anh ta chẳng thèm để mắt đến tôi mà đi thẳng vào phòng làm việc.
Cửa không khóa.
Khi tôi định vào phòng làm việc để tìm đồ, giọng nói chuyện của anh ta lọt ra ngoài.
Là giọng của một người phụ nữ.
“Thịnh Niên, cảm ơn anh.” Giọng người phụ nữ dịu dàng, xen lẫn chút nghẹn ngào như muốn khóc.
Giọng Phong Thịnh Niên trầm khàn, ấm áp:
“Ở đây có anh lo rồi.”
“Chuyện về nước không cần vội đâu.”
Anh ta đang gọi điện thoại cho Hạ Mộng.
Tôi lùi bước khỏi phòng làm việc, quay về phòng ngủ.
