Kết Hôn 6 Năm Không Thấy Mặt, Xinh Đẹp Nguyên Phối Đi Tùy Quân / Nguyên Phối Băng Cơ Ngọc Cốt, Tùy Quân Sau Bị Sủng Lên Trời - Chương 167
Cập nhật lúc: 27/02/2026 07:30
Giang Thu Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, em nói sẽ làm bánh bao, họ làm việc hăng hái lắm.”
“Sau này mấy việc này cứ để anh làm.” Lâm Tranh Vanh dừng một chút, lại bổ sung một câu: “Anh rành trồng trọt hơn họ.”
Giang Thu Nguyệt cho rằng Lâm Tranh Vanh sợ phiền người khác, bèn giải thích: “Trước đây anh không có nhà, em lại không biết khi nào anh về, Tiểu Chu và Tiểu Lý vừa hay rảnh rỗi nên em mới nhờ họ giúp. Bây giờ anh về rồi, chắc chắn là tìm anh, dù sao chúng ta cũng là người một nhà mà.”
Nghe được ba chữ “người một nhà”, tim Lâm Tranh Vanh đập thình thịch, vào thu không còn tiếng ve, bốn bề yên tĩnh không một tiếng động.
Đến cả Giang Thu Nguyệt cũng nghe thấy tiếng tim đập của Lâm Tranh Vanh, cô nghiêng người qua: “Ủa, sao tim anh đập nhanh vậy?”
Lúc ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với con ngươi đen như mực của Lâm Tranh Vanh, cô bất giác cũng có chút hô hấp dồn dập.
Không biết có phải ảo giác không, cô thấy Lâm Tranh Vanh cử động, dường như đang cúi người lại gần.
“Ba mẹ ơi, hai người đang làm gì thế?” Lâm Bắc Bắc quên mất phải đi tiểu trước khi ngủ, cậu bé mặc chiếc quần đùi hai màu, “Hai người dựa sát nhau quá à.”
Cậu bé ghé sát vào, đôi mắt to tròn tràn ngập tò mò.
Giang Thu Nguyệt đã sớm lùi người lại, hắng giọng nói: “Ba mẹ đang nói chuyện, con muốn đi vệ sinh đúng không, mau đi đi, kẻo bị cảm lạnh.”
Cơ thể Lâm Tranh Vanh vẫn còn cứng đờ.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Một chút xíu thôi.
Thằng nhóc thối!
Một đêm trôi qua, dưới mắt Lâm Tranh Vanh có quầng thâm, Ngũ Song Song thấy được, kéo Giang Thu Nguyệt sang một bên: “Chị có phải dùng sức quá độ không, tôi thấy quầng mắt chồng chị thâm hết cả rồi, tôi nói cho chị biết, đừng có mà dùng quá sức, phải biết giữ gìn thì mới lâu dài được, biết không?”
Họ đã là bạn thân, nói những chuyện riêng tư thế này cũng không có gì phải ngại ngùng.
Giang Thu Nguyệt nghe xong chỉ muốn thở dài, dùng cái gì mà dùng, cô căn bản là chưa được dùng?
Hai đêm liền, trong đầu cô thì toàn suy nghĩ đen tối, mà Lâm Tranh Vanh vẫn chẳng có động tĩnh gì. Cô rất muốn hỏi có phải Lâm Tranh Vanh “không được” không, nhưng chuyện này quá tổn thương lòng tự trọng của đàn ông, không tiện thảo luận với Ngũ Song Song.
Thôi bỏ đi.
Tiểu Lý nói nhà Dư thủ trưởng có rất nhiều đồ bổ, lát nữa cô xem thử có thứ gì Lâm Tranh Vanh có thể dùng được không.
Trước tiên cứ bồi bổ đã, bồi bổ không được… Sẽ không đâu, cô sẽ không t.h.ả.m như vậy.
Nghe Lâm Bắc Bắc nói tạm biệt, Giang Thu Nguyệt mới quay đầu nhìn, Lâm Tranh Vanh đứng cạnh hai đứa nhỏ, quả thật vô cùng đẹp mắt.
“Trên đường đi chậm một chút, buổi trưa chờ các con cùng ăn cơm nhé.” Giang Thu Nguyệt vẫy tay với bọn trẻ, ánh mắt cuối cùng dừng trên người Lâm Tranh Vanh, nắng sớm rất dịu dàng, khiến Lâm Tranh Vanh trông cũng dịu dàng hơn nhiều. Cô không khỏi thầm than một tiếng, thật đáng tiếc.
Chờ Lâm Tranh Vanh dẫn con đi rồi, Giang Thu Nguyệt theo Ngũ Song Song vào sân hái rau: “Chị Song Song, cả khu gia thuộc này, chỉ có rau nhà chị là đẹp nhất.”
Đất trong sân của mọi người đều có hạn, nhà nào cũng sẽ sắp xếp trồng kín mít, trừ một vài nhà có chút điệu đà sẽ trồng cho đẹp mắt. Nhưng Giang Thu Nguyệt không chú trọng mấy cái tiểu tiết đó, cô cũng không dám, thời buổi này có một chút mầm mống của chủ nghĩa tư bản là toi đời. Vẫn là trồng rau tốt hơn, trồng rau có thể ăn, ăn no mặc ấm mới là chuyện quan trọng nhất hiện nay.
Hái một rổ rau, Giang Thu Nguyệt tính giá, nhét ba hào vào túi cho Ngũ Song Song: “Chị đừng nói không cần nhé, bình thường chị cho em, em đều mặt dày ăn. Nhưng hôm nay không giống, hôm nay là làm cho người khác ăn.”
Cô ghé vào tai Ngũ Song Song, nhỏ giọng nói: “Em không thể lấy không đồ của chị đi đổi lấy chỗ tốt được. Cho dù chị không kiếm khoản tiền này, em vẫn phải ra hợp tác xã mua rau, chị trồng rau vất vả, đây là chị đáng được nhận.”
Ngũ Song Song có chút căng thẳng, trong đầu chị đã bị ảnh hưởng ăn sâu bén rễ: “Nhưng bị người ta biết tôi bán rau kiếm tiền, có phải là không tốt lắm không?”
“Chị không nói, em không nói, ai mà biết được?” Giang Thu Nguyệt vỗ vỗ túi của Ngũ Song Song, “Yên tâm đi, em sẽ nói là chị cho em.”
Giang Thu Nguyệt xách giỏ rau đi về phía nhà Dư thủ trưởng, thủ trưởng ở một khu đại viện khác, có tường rào ngăn cách với khu gia thuộc bình thường.
Trước khi vào, còn phải đăng ký thông tin khách đến thăm, chờ lính gác xác nhận xong mới cho Giang Thu Nguyệt vào.
Theo lời Tiểu Lý chỉ, Giang Thu Nguyệt tìm được sân nhà Dư thủ trưởng, cô bấm chuông cửa, Tiểu Lý chạy ra mở cửa.
“Tiểu Lý, bên ngoài canh gác nghiêm ngặt như vậy, buổi trưa chồng con tôi có vào được không?” Giang Thu Nguyệt nghĩ nghĩ, “Hay là tôi làm xong cơm rồi về, để khỏi phiền phức.”
