Kết Hôn 6 Năm Không Thấy Mặt, Xinh Đẹp Nguyên Phối Đi Tùy Quân / Nguyên Phối Băng Cơ Ngọc Cốt, Tùy Quân Sau Bị Sủng Lên Trời - Chương 5: Tuyên Bố Đình Công

Cập nhật lúc: 25/02/2026 09:09

Nhìn đám người Lâm Nhị Trụ rời đi, Giang Thu Nguyệt xoa xoa bụng, cãi nhau một trận làm cô lại thấy đói.

Đi đến cửa bếp, cô bắt chước giọng điệu sai bảo nguyên chủ trước kia của Tiền Lệ: “Thím hai này, khoai lang phải hấp mới ngọt, thím đừng có lười mà luộc chung một nồi nhé. Cơm chín thì gọi chị, ôi chao cái eo già này của chị, đúng là không chịu nổi lăn lộn, chị phải đi nằm một lát đây.”

Tiền Lệ nghiến răng ken két, cô ta nào đã bao giờ phải chịu cái loại uất ức này. Nấu xong cơm, cô ta nhổ toẹt bãi nước bọt vào bát cháo, còn bốc một nắm tro đáy nồi khuấy đều lên.

“Phì, cho mày ăn này! Ăn cứt đi!”

Nghe động tĩnh bên ngoài, đoán chừng cơm đã xong, Giang Thu Nguyệt dắt hai đứa nhỏ sang phòng bố mẹ chồng.

Nhìn bát cháo rau dại Tiền Lệ đưa qua, Giang Thu Nguyệt chẳng thèm suy nghĩ, đổi ngay bát của mình cho Tiền Lệ: “Chị không ăn hết nhiều thế này đâu, vất vả cho thím hai nấu cơm rồi, thím ăn nhiều một chút.”

Cô mới không thèm ăn cháo rau dại, không mỡ cũng chẳng có vị gì, khó ăn c.h.ế.t đi được. Hơn nữa vừa vào nhà, nhìn thấy Tiền Lệ nhếch mép cười, cô biết ngay cô ta chẳng có ý tốt đẹp gì.

Tiền Lệ ngẩn tò te.

“Ăn đi thím hai, cơm là do chính tay thím nấu, không thể lãng phí được.” Nói rồi, Giang Thu Nguyệt quay sang nhìn hai đứa nhỏ, giáo d.ụ.c: “Lãng phí lương thực là đáng xấu hổ, các con phải ăn cho sạch sẽ nhé.”

Có ông nội và thím hai ở đó, Lâm Bắc Bắc và em gái không dám nói gì, nhưng vẫn gật đầu rất nghiêm túc.

“Thím hai nhìn xem, đến trẻ con còn hiểu đạo lý, thím chắc chắn là hiểu rõ hơn rồi. Mau ăn đi, lát nữa nguội lại càng khó nuốt.” Giang Thu Nguyệt húp vài ngụm hết sạch bát cháo rau dại của mình, đúng là khó uống thật, sau này không bao giờ muốn ăn lại nữa.

Cô nhớ ngày mai là ngày chồng gửi tiền về. Cô không phải nguyên chủ, không làm được cái chuyện ngu ngốc là khổ mình để sướng cho cả nhà chồng. Lấy được tiền xong, cô phải mua nhiều đồ ăn ngon một chút, trời đất bao la, ăn ngon ngủ kỹ là chuyện quan trọng nhất.

Bị mấy cặp mắt nhìn chằm chằm, đặc biệt là bố chồng cũng đang nhìn sang, Tiền Lệ không muốn ăn cũng không được, đành phải c.ắ.n răng uống bát cháo rau dại trộn tro đáy nồi.

Trong lòng cô ta c.h.ử.i rủa Giang Thu Nguyệt cả vạn lần, hận không thể khiến Giang Thu Nguyệt đi c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng ngoài mặt lại chẳng làm gì được, chỉ biết nuốt cục tức vào bụng.

Giang Thu Nguyệt thấy hai đứa nhỏ ăn cũng hòm hòm rồi, mới cầm lấy một củ khoai lang, chuẩn bị rút lui.

“Vợ thằng Cả.”

Lâm Phú Quý đột nhiên lên tiếng: “Bây giờ con muốn thế nào?”

Ông ta sống từng này tuổi đầu, Giang Thu Nguyệt thay đổi tính nết chắc chắn là có nguyên nhân.

Tiền Lệ ở bên cạnh xem kịch vui, thầm nghĩ Giang Thu Nguyệt c.h.ế.t chắc rồi. Bố chồng bình thường ít mắng người, nhưng một khi đã mở miệng thì chắc chắn là đang rất giận.

“Sao bố lại hỏi thế ạ?” Giang Thu Nguyệt đã sớm chuẩn bị sẵn sàng. Vương Xuân Hoa là kẻ không có não, nhưng Lâm Phú Quý lại không dễ lừa như vậy. “Hôm nay ngã cú đó, đau đến mức con tưởng mình c.h.ế.t đi rồi. Nghĩ đến cảnh Bắc Bắc và Nam Nam sau này không có mẹ, sẽ bị mẹ kế ngược đãi, con liều mạng cũng phải sống lại.”

Khi cô nói chuyện, hốc mắt hai đứa nhỏ đã đỏ hoe, cái miệng nhỏ của Lâm Bắc Bắc mím c.h.ặ.t, Lâm Nam Nam thì chực khóc òa lên bất cứ lúc nào.

“Tỉnh lại xong, con nghĩ mình không thể cứ vất vả mãi thế được. Đại Trụ mỗi tháng gửi sinh hoạt phí về cũng là để mẹ con con không phải chịu khổ. Con phải dưỡng sức cho tốt mới được, bằng không ai chăm sóc hai đứa nhỏ đây?”

Lâm Phú Quý nhìn chằm chằm Giang Thu Nguyệt, cố gắng tìm ra chút gì đó trên mặt cô, nhưng ông ta chẳng phát hiện được gì.

“Còn nữa, nói một câu thật lòng, con thực sự rất thất vọng về mẹ và chú hai.”

Giang Thu Nguyệt giơ tay giả vờ lau nước mắt: “Mấy hôm trước con nghe được mẹ và chú hai nói chuyện, bảo con là con ở của nhà họ Lâm, việc trong nhà đều phải do con làm, có mệt c.h.ế.t cũng là đáng đời. Mẹ bảo chưa từng coi con là con dâu, chú hai cũng bảo con và Đại Trụ là người ngoài, vốn dĩ không phải m.á.u mủ nhà họ Lâm.”

Những lời này là nguyên chủ nghe được. Nguyên chủ quả thực rất đau lòng, nhưng cô ấy lại cảm thấy do mình làm chưa đủ tốt nên mới không khiến Vương Xuân Hoa hài lòng, ngược lại còn tự trách bản thân.

Lời này vừa thốt ra, mặt Lâm Phú Quý đen sì ngay lập tức.

Ông ta không ngờ những lời này lại lọt vào tai Giang Thu Nguyệt.

Giang Thu Nguyệt thở dài đứng dậy, vẻ mặt vô cùng thất vọng: “Bố, con biết mọi người thiên vị, nhưng con làm trâu làm ngựa cho cái nhà này bao lâu nay, không có công lao cũng có khổ lao chứ? Sao có thể nói con là con ở của nhà họ Lâm được, quá làm con đau lòng!”

“Hôm nay bố hỏi con, con cũng nói thật luôn. Sau này việc trong nhà, con sẽ không làm nữa. Con chỉ phụ trách chăm sóc Bắc Bắc và Nam Nam, việc của người khác, con một cái cũng không động tay!”

Dắt hai đứa nhỏ ra khỏi cửa, Giang Thu Nguyệt lập tức nở nụ cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.