Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 105: Cái Ôm Của Thẩm Mặc, Sự Kính Nể Của Đồng Nghiệp

Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:12

Khương Nịnh nhào vào lòng người đàn ông, cánh tay mảnh khảnh vòng qua eo anh, gương mặt trắng nõn dựa vào nơi trái tim anh, tiếng tim đập rắn chắc lại hữu lực từng trận từng trận truyền vào trong tai.

Chưa bao giờ cảm thấy tiếng tim đập dễ nghe như vậy.

Tim đập đại biểu cho sinh mệnh, người ôm cô là tươi sống, ấm áp.

Đồng t.ử Thẩm Mặc co rút lại, nhưng ngay khoảnh khắc Khương Nịnh nhào tới, anh theo bản năng nâng tay lên ôm c.h.ặ.t lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy lưng cô, cô gái nhỏ nhắn gần như bị anh trọn vẹn bao bọc trong lòng.

Bên tai còn vẫn luôn xoay quanh câu nói của cô gái: ‘Anh bảo vệ quốc gia, em bảo vệ anh’.

Thẩm Mặc hơi cúi đầu, yết hầu lăn lộn, giọng nói hơi khàn khàn truyền đến.

“Sao vậy?”

Khương Nịnh vùi đầu vào n.g.ự.c anh: “Em vừa mới cứu một người, anh ấy có quân hàm giống anh, ngay từ đầu em còn tưởng là anh.”

Thẩm Mặc nghe cô nói chuyện, bàn tay to đột nhiên cuộn c.h.ặ.t, anh dọa đến vợ rồi...

Thẩm Mặc nhẹ nhàng ôm lấy đôi tay cô, chậm rãi siết c.h.ặ.t, đem cô gái cả người gắt gao ôm vào trong lòng.

“Không phải anh.”

Anh nhẹ nhàng đỡ vai cô gái đẩy ra, như để tự chứng minh ——

“Em xem, anh đang đứng sờ sờ trước mặt em đây này.”

Khương Nịnh ngẩng mặt, đôi mắt phượng xinh đẹp chớp chớp.

Thẩm Mặc nhìn cô, cầm lòng không đậu vươn tay khẽ vuốt ve gò má cô, thấy sắc mặt cô có chút tái nhợt bệnh trạng, hơi nhíu mày.

Lại xin lỗi: “Xin lỗi, dọa em rồi.”

Đứng cách đó không xa, Nghiêm Lệ Nguyệt nhìn đôi nam nữ ôm ấp trước mặt chỉ cảm thấy vô cùng ch.ói mắt, c.ắ.n răng xoay người bỏ chạy.

Khương Nịnh lắc đầu, lại lần nữa đem khuôn mặt nhỏ dựa vào trong lòng anh: “Không cần xin lỗi, em hơi mệt, anh cho em dựa một lát.”

Thẩm Mặc liền đứng nghiêm như vậy, để cô gái có thể thoải mái dựa vào người mình.

Hai người đứng nói chuyện ở khoảng đất trống bên ngoài lều, ánh mắt của những người đi lại xung quanh thường thường liếc về phía hai người.

Thẩm Mặc sợ lát nữa Khương Nịnh thẹn thùng, định đưa cô đi chỗ ít người, nhưng bàn tay đặt ở bên eo đột nhiên trượt xuống.

Thẩm Mặc giật mình, anh vội cúi đầu nhìn cô gái trong lòng, thấy Khương Nịnh đã nhắm mắt.

“Vợ ơi? Nịnh Nịnh?”

Anh khẽ gọi hai tiếng, nhưng người trong lòng một chút động tĩnh cũng không có.

“Đừng gọi nữa, cô ấy hẳn là mệt muốn c.h.ế.t rồi, để cô ấy ngủ một giấc thật ngon đi.”

Thẩm Mặc còn định gọi cô, bên tai truyền đến tiếng nói. Từ trong lều điều trị bước ra, bác sĩ Kim là riêng tới tìm Khương Nịnh, vừa ra tới liền thấy cô gái lợi hại kia đang được một người đàn ông ôm vào trong n.g.ự.c.

Nghe được anh gọi "vợ ơi" mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc mới nhìn thấy, ông còn tưởng rằng là tên lưu manh nào đó.

“Mệt muốn c.h.ế.t rồi?” Thẩm Mặc nhìn về phía bác sĩ Kim.

Bác sĩ Kim chỉ chỉ bên lều điều trị: “Cô ấy cùng chúng tôi ở trong đó điều trị cho vị sĩ quan kia suốt tám tiếng, thân thể hẳn là đã đến cực hạn.”

Thẩm Mặc gật đầu, anh khom lưng luồn tay qua khoeo chân cô gái bế ngang lên. Nếu Khương Nịnh còn tỉnh, khẳng định sẽ nhịn không được mà phàn nàn ——

Người đàn ông này rốt cuộc cũng biết bế kiểu công chúa.

Bác sĩ Kim nhìn bóng dáng người đàn ông ôm cô gái rời đi, đột nhiên có loại cảm giác tiếc nuối. Cô gái này sao lại gả cho một gã đàn ông thô kệch như vậy, có biết chăm sóc người không?

Haizz, cô gái này nếu chưa lấy chồng, xứng với con trai ông thì vừa đẹp, hắc hắc.

Một vị bác sĩ khác là bác sĩ Tần cũng đi ra, thấy bác sĩ Kim nhìn về nơi xa, ông đi tới nhìn theo.

“Nhìn cái gì đấy?”

Bác sĩ Kim nói: “Nhìn cô con dâu hụt của nhà tôi, tiếc quá.”

Bác sĩ Tần nghi hoặc: “Cũng chưa gả đến nhà ông, sao lại thành con dâu ông rồi?”

“Tôi nằm mơ không được à!” Bác sĩ Kim khó chịu liếc mắt nhìn lão già phá đám mộng đẹp của mình.

Bác sĩ Tần đứng một lát, đột nhiên nghĩ đến cái gì: “Ông nói không phải là cô gái cùng chúng ta phẫu thuật đấy chứ.”

Bác sĩ Kim trừng ông ấy một cái: “Bằng không ông tưởng tôi nói ai?”

“Cái gì?” Bác sĩ Tần không tự giác phóng to giọng: “Cô gái kia lấy chồng rồi?! Tôi còn muốn cho cô ấy làm con dâu nhà tôi đấy.”

Bác sĩ Kim lại nhịn không được trợn trắng mắt: “Tôi còn chưa đến lượt, làm gì đến lượt ông.”

Bác sĩ Tần lẩm bẩm một mình: “Cũng không biết về sau cô gái kia có ly hôn không, nếu cô ấy ly hôn, tôi nói cái gì cũng phải lừa cô ấy về nhà tôi.”

Bác sĩ Kim nói: “Lão Tần, nếu thực sự có ngày đó, chúng ta cạnh tranh công bằng.”

Thẩm Mặc đã đi xa sinh sôi đem cái hắt xì muốn đ.á.n.h ra nghẹn trở về, nhưng đừng làm vợ anh thức giấc.

Đùa giỡn xong rồi, hai vị bác sĩ bắt đầu bàn lại ca phẫu thuật hôm nay.

Suốt hơn tám tiếng đồng hồ, cô gái nhỏ mới hơn hai mươi tuổi đầu liền sinh sôi gánh vác được. Cô gái nhỏ chủ trì về phương diện Đông y, người cầm d.a.o phẫu thuật vẫn là hai người bọn họ.

Không ai bàng quan có lẽ không rõ lắm, nhưng bọn họ cùng nhau phẫu thuật, biết mỗi bước đi của cô có bao nhiêu hung hiểm.

Phàm là có một bước đi sai, đừng nói cứu tỉnh người, cứu sống người cũng thành vấn đề.

Đông y là do lão tổ tông lưu truyền lại, nhưng người tinh thông môn đạo này thiếu chi lại thiếu, cũng không nghĩ tới Đông Tây y kết hợp sẽ lợi hại như vậy.

Nhưng bọn họ vẫn cảm thấy Đông y lợi hại hơn. Trong lúc phẫu thuật, những thời khắc hung hiểm nhất đều là do Khương Nịnh dùng châm pháp cực kỳ tinh diệu làm cho bọn họ không hề có nỗi lo về sau.

Rốt cuộc ở thời khắc đó, bọn họ xác thật là bó tay không biện pháp.

Càng làm cho bọn họ kính nể vẫn là khí thế bình tĩnh của cô gái kia. Bọn họ đều từng dạy qua những học sinh trạc tuổi cô, hễ xảy ra chút chuyện liền hoảng loạn không thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 105: Chương 105: Cái Ôm Của Thẩm Mặc, Sự Kính Nể Của Đồng Nghiệp | MonkeyD