Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 224: Mong Muốn Của Chí Kỳ, Thẩm Mặc Trở Lại
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:25
Từ sau khi Khương Nịnh gọi Thẩm Mặc một tiếng, Khương Nịnh làm cái gì anh đều tranh làm, đã thuận tay lại nhanh nhẹn.
Lão Lý nhà bà, tuy rằng ngày thường cũng sẽ giúp đỡ làm việc, chính là luôn thích lải nhải, bà chỉ cần nói vài câu là ông ấy mới câm miệng làm việc.
Khi đó bà liền đi giúp đỡ làm một trận, hai vợ chồng phối hợp làm việc, liền làm được lại nhanh lại tốt.
Mỗi nhà có cách ở chung của mỗi nhà.
Thẩm Mặc không chỉ có chính mình làm việc, còn sai sử Tiền Phong đi đ.á.n.h vảy cá, nhổ lông gà, Dương Chinh Đồ không có chuyện gì đã bị tống cổ đi xới đất vườn rau, tưới nước cho hoa.
Việc của Khương Nịnh luôn bị Thẩm Mặc tranh làm, cô có đôi khi nhàn rỗi liền nhìn Thẩm Mặc một cái.
Thẩm Mặc như vậy cũng đủ tươi sống, tình yêu tiếp tục tựa như được bao bọc trong một quầng sáng nhu hòa, làm người ta nhìn thế nào cũng không chán.
Ngày tháng là vụn vặt lại cứ thế trôi qua ngày này lại ngày khác.
Nhưng những việc vụn vặt trong nhà cùng chuyện lông gà vỏ tỏi Thẩm Mặc đều rất ít làm cô đụng vào, ở chung thoải mái như vậy rất khó làm người ta không muốn cứ như thế sống cùng nhau cả đời.
Có người hỗ trợ, đồ ăn xử lý rất nhanh, nhưng làm một bàn lớn cũng cần không ít nguyên liệu nấu ăn, chờ tất cả nguyên liệu chuẩn bị xong cũng đã hơn 5 giờ.
Nửa đường Hoắc Chí Kỳ còn đã trở lại.
Nhìn thấy ba ba mụ mụ, mắt cậu bé sáng lên, lập tức liền vọt tới phòng bếp, không phải đi theo sau Khương Nịnh làm cái đuôi nhỏ, thì chính là đi theo sau Thẩm Mặc.
Đi tới đi lui, như là muốn thế nào cũng phải tìm chút việc làm mới được.
Thím Lý đem động tác nhỏ của cả nhà này đều xem ở trong mắt, trên mặt bà mang theo cười, chờ Khương Nịnh ngồi vào bên người bà, bà nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Khương, cô cùng Tiểu Thẩm còn chưa suy xét muốn có một đứa con sao?”
Khương Nịnh ngẩn người, cô cười nói: “Đang suy xét.”
Không biết đi tới từ khi nào, Chí Kỳ nghe được lời này, cậu bé đột nhiên hỏi: “Mẹ, mẹ tính toán sinh cho con một em trai hay em gái sao?”
Khương Nịnh quay đầu, trong mắt Hoắc Chí Kỳ sáng lấp lánh như là rất chờ mong.
Đem Hoắc Chí Kỳ nuôi dưỡng bên người hồi lâu, cậu bé hiện tại đã không còn câu nệ như trước kia, Khương Nịnh thậm chí còn ngẫu nhiên cùng cậu bé nói giỡn.
Cô cười khúc khích, chọc chọc lên trán cậu bé: “Con chờ mong như vậy làm gì, sẽ không sợ có em trai em gái, mẹ càng yêu thương bọn nó, không thương con sao?”
“Mẹ mới sẽ không không thương con.” Hoắc Chí Kỳ chu cái miệng nhỏ nói, cậu bé đem chậu đặt ở trên mặt đất ngồi xổm xuống rửa rau, rửa được một lát đột nhiên nói: “Mẹ, kỳ thật con càng thích em trai.”
Khương Nịnh ngẩn người, không nghĩ tới tiểu gia hỏa này còn kén chọn.
Cô rất có hứng thú hỏi: “Vì cái gì?”
Hoắc Chí Kỳ không chút suy nghĩ liền nói: “Bởi vì lại thêm một em trai, nhà của chúng ta liền có ba người đàn ông bảo vệ mẹ.”
Khương Nịnh cười gõ đầu cậu bé một cái.
Hoắc Chí Kỳ bỗng nhiên lại tự hỏi nói: “Bất quá lại có thêm một em gái cũng thực tốt, ba người đàn ông chúng ta bảo vệ mẹ cùng em gái cũng dư dả.”
Khương Nịnh cười mắng một tiếng "nhỏ mà lanh".
Chờ Lữ đoàn trưởng Lương cùng Đoàn trưởng Lý tới, cơm cũng vừa vặn làm xong.
Chính là canh giờ bọn họ đến để nấu cơm.
Đồ ăn phần lớn đều là thím Lý bọn họ xử lý, việc xào nấu giao cho Khương Nịnh, khói dầu ám lên người cô một thân mùi, cô vào nhà thay quần áo đi ra thì tất cả mọi người đang đợi cô, không ai động đũa.
Ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, Tiền Phong cùng Dương Chinh Đồ biết làm việc nhất, một ngụm một cái chị dâu gọi đến hăng say.
Thẩm Mặc thân thể tốt, cũng được như ý nguyện khôi phục huấn luyện.
Thẩm Mặc khôi phục huấn luyện, Khương Nịnh cũng không mỗi ngày ở nhà, lại trở về y quán của ông cụ Hoàng.
Chờ cô tới y quán, Hoàng Tiểu Đông đang bắt mạch chữa bệnh cho người ta, những kiến thức học được chỗ Khương Nịnh đều đã học đi đôi với hành.
Hoàng Tiểu Đông nhìn đến Khương Nịnh, kinh hỉ nói: “Chị Chanh, chị rốt cuộc đã trở lại.”
Khương Nịnh nhướng mày nói: “Chị thấy chị không trở lại em cũng sống đến hô mưa gọi gió đấy chứ.”
Cô trước kia dạy Hoàng Tiểu Đông liền nhìn ra được cậu ta là một nhân tài y học có thể đào tạo, không phải không biết, chỉ là không yêu thích học.
Sự kiện mấy tháng trước kia đối với cậu ta là đả kích, cũng là cái bước ngoặt.
Hoàng Tiểu Đông gãi gãi đầu nói: “Em tục khí, tiền kiếm được nhiều, tâm thái này tự nhiên cũng liền không giống nhau.”
Nói xong cậu ta liền chạy vào phòng trong, khi ra tới lại ôm một cái túi giấy, Khương Nịnh không cần đoán liền biết bên trong đựng tiền.
Chẳng sợ đã kiếm lời không ít tiền, nhưng ôm nhiều tiền như vậy ở trong tay Hoàng Tiểu Đông vẫn là cảm thấy có chút phỏng tay.
Hoàng Tiểu Đông nói: “Đúng rồi chị Chanh, chị cho em một cái tài khoản, về sau lại có tình huống chị không ở khu gia thuộc, em ra ngân hàng trực tiếp đem tiền chuyển tới tài khoản của chị.”
Khương Nịnh không từ chối, cô đưa tài khoản ngân hàng cho Hoàng Tiểu Đông.
Hoàng Tiểu Đông muốn học còn rất nhiều thứ, Khương Nịnh tới, hai người lại tạm thời khôi phục quan hệ thầy trò.
Sau khi Thẩm Mặc khôi phục huấn luyện, toàn thân tâm đều đầu nhập vào bên trong huấn luyện, chẳng qua gần đây mâu thuẫn nội bộ trong doanh trại còn rất lớn.
Tính cả việc anh đi huyện Thanh giúp đỡ huấn luyện tân binh dã chiến, sau khi trở về lại đi đón chuyên gia giáo sư về nước, sau đó lại bởi vì bị thương ở bệnh viện nằm lì gần ba tháng, anh đã hồi lâu không có nhìn đến những người lính dưới trướng.
Anh vừa về đến doanh trại, sĩ khí trong đoàn anh dẫn dắt nháy mắt liền tăng vọt không ít, bất quá anh cũng cảm nhận được một tia cảm xúc khác thường.
