Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 279: Sinh Nhật Của Chí Kỳ
Cập nhật lúc: 04/03/2026 02:31
Đông y là đời đời truyền thừa, bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ nhờ có Khương Nịnh mà y thuật hiện tại cũng tiến bộ vượt bậc.
Viện trưởng Khổng biết Khương Nịnh muốn lo việc học tập, ông bảo Khương Nịnh điều chỉnh thời gian ngồi khám thành mỗi ngày chỉ cần buổi sáng, buổi chiều để cô về nhà ôn tập sách giáo khoa.
Thời gian ngồi khám ít đi, Khương Nịnh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Chính là khổ cho bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ.
Bệnh viện Quân y 615 ở Thủ đô thanh danh truyền xa, Viện trưởng Khổng thấy bệnh nhân ngày càng nhiều, còn mời hai vị bác sĩ Đông y từ bệnh viện tỉnh Tấn tới hỗ trợ lấp vào vị trí của Khương Nịnh.
Khương Nịnh đến bệnh viện ngồi khám ít đi, vui vẻ nhất chính là Thẩm Mặc, tiếp theo chính là Hoắc Chí Kỳ.
Hoắc Chí Kỳ đối với việc học tập rất có hứng thú, ở phương diện này, cơ bản không làm Khương Nịnh phải nhọc lòng bao giờ.
Lúc trước đi họp phụ huynh cho Chí Kỳ, còn bởi vì thành tích thằng bé không tốt mà bị giáo viên dùng lời lẽ nhục nhã.
Khương Nịnh vẫn luôn biết thằng bé thành tích tốt, lúc mới gặp mặt, cô dạy tiếng Anh tối nghĩa khó hiểu mà thằng bé đều một điểm liền thông, đứa trẻ thông minh sao có thể thành tích không tốt được.
Sau lại mới biết được đều là do hai đứa con nhà họ Vương lúc trước ghen ghét Hoắc Chí Kỳ học giỏi, cố ý xé nát sách bài tập của Chí Kỳ, không cho thằng bé làm bài tập.
Hiện tại Hoắc Chí Kỳ được Khương Nịnh và Thẩm Mặc nuôi dưỡng, thành tích của cậu bé tiến bộ không ngừng.
Bởi vì Khương Nịnh mỗi ngày buổi chiều là có thể về nhà, Hoắc Chí Kỳ lại tìm được cơ hội có thể học tiếng Anh, cậu bé rất cao hứng.
Khương Nịnh thấy con trai có hứng thú với tiếng Anh, lúc mua sách ôn tập còn mua thêm mấy quyển sách tiếng Anh cơ bản.
Năm 77 khôi phục thi đại học, năm 78 tiếng Anh liền được đưa vào thi đại học, cho nên năm trước cô vừa đến Thủ đô dạy Chí Kỳ cũng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.
Phía trước cô chỉ đơn giản dạy một ít cơ bản, hiện tại muốn để Chí Kỳ học tập tiếng Anh một cách hệ thống thì phải cần giáo trình.
Hôm nay Thẩm Mặc buổi sáng huấn luyện xong đi đón Khương Nịnh về nhà, hai người cùng nhau đi về khu gia thuộc, lúc trở lại tiểu viện nhà mình thì thấy Hoắc Chí Kỳ cùng con gái nhà chị Lý đối diện đang chơi bùn.
Trò chơi mà các bạn nhỏ hiện tại hay gọi là chơi đồ hàng.
Cô bé con nhà chị Lý đưa cục bùn đen sì được gói trong lá cây cho Hoắc Chí Kỳ, nãi thanh nãi khí nói: “Anh Hoắc, đây là bánh kem bé làm, anh ăn đi.”
Tính tình Hoắc Chí Kỳ mạc danh kỳ diệu lại giống Thẩm Mặc, những lúc không đối mặt với Khương Nịnh thì chính là một cậu bé ngầu lòi lạnh lùng.
Chị Lý lúc này đang nấu cơm ở nhà, không rảnh tay trông con gái, vừa lúc nhìn thấy Hoắc Chí Kỳ học xong bài buổi sáng đi về.
Chị Lý nhờ Hoắc Chí Kỳ hỗ trợ trông con gái một chút.
Hoắc Chí Kỳ vui vẻ đồng ý.
Không biết việc này, Thẩm Mặc và Khương Nịnh lại cảm thấy kỳ quái.
Chí Kỳ tính tình kỳ thật có chút quái gở, cùng các bạn nhỏ khác không thế nào chơi được với nhau, cho nên nhìn thấy Chí Kỳ chơi cùng con gái nhà chị Lý thì thấy rất mới lạ.
Thằng nhóc này ngày thường không phải đọc sách thì chính là đọc sách, hoặc là đang làm bài tập, rất ít có hoạt động giải trí gì.
Hoạt động giải trí duy nhất chính là vì cái ao cá nhỏ của Khương Nịnh mà thêm gạch thêm cá.
Điểm này Khương Nịnh còn rất sầu, nhà ai có trẻ con mà không ham chơi chứ.
Hoắc Chí Kỳ đang ghét bỏ cái ‘bánh kem’ mà cô bé đưa qua, nhìn thấy Thẩm Mặc và Khương Nịnh liền lập tức đón đi lên.
Cậu bé tiến lên cũng chỉ cao đến chân Thẩm Mặc.
“Mẹ, ba, hai người đã về rồi.”
Cô bé con cũng nhắm mắt theo đuôi đi tới, trong tay còn cầm cục bùn đen sì, trước tiên nãi thanh nãi khí chào hỏi Khương Nịnh và Thẩm Mặc: “Cháu chào chú, chào thím ạ.”
Chào hỏi xong cô bé mới lại nhìn về phía Hoắc Chí Kỳ: “Anh Hoắc, anh còn chưa ăn bánh kem đâu.”
Hoắc Chí Kỳ nhìn cục bùn đen sì kia, cậu bé không có trải nghiệm chơi bùn, lúc còn rất nhỏ liền phải giúp đỡ mẹ ruột đang bị bệnh làm việc nhà nông.
Tính tình cậu bé trưởng thành sớm, những hoạt động của trẻ con cậu đều cảm thấy ấu trĩ.
Nhưng cậu lại quên mất chính mình vẫn là một đứa trẻ.
Được ba Thẩm và mẹ Khương nhận nuôi sau, cậu có đủ nhiều thời gian để học tập, có thể làm rất nhiều chuyện ấu trĩ lại vui vẻ.
Nhưng cậu đã không muốn chơi nữa.
Chỉ muốn mau mau lớn lên, báo đáp ba Thẩm và mẹ Khương.
Khương Nịnh thấy con gái nhỏ nhà chị Lý hai tay bưng một cục bùn đen, đôi mắt chớp chớp tràn đầy mong đợi, nhìn thật là đáng yêu, Khương Nịnh nói: “Chí Kỳ, em gái cho thì phải nhận lấy, không thể không lễ phép nha.”
Hoắc Chí Kỳ gật gật đầu, nhận lấy cục bùn đen sì cô bé đưa, làm bộ ăn hai miếng.
“Anh Hoắc ăn bánh kem rồi.” Tiểu cô nương cao hứng nhảy cẫng lên.
Nhắc tới bánh kem, Khương Nịnh bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, cô ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Mặc, nhỏ giọng nói: “Sinh nhật Chí Kỳ giống như sắp tới rồi.”
Phía trước nhận nuôi Chí Kỳ cô có xem qua hồ sơ, sinh nhật Chí Kỳ vào tháng sáu.
Gần đây cũng vừa bước vào tháng sáu.
Thẩm Mặc cũng nhớ rõ thời gian, hắn gật gật đầu.
Khương Nịnh tính toán tổ chức sinh nhật cho Hoắc Chí Kỳ, đứa nhỏ đã đến nhà cô, những nghi thức nên có đều không thể bỏ qua.
Khương Nịnh bảo Thẩm Mặc tìm thời gian xây một cái lò nướng bánh.
Thẩm Mặc chút nào không để Khương Nịnh phải chờ, ngày hôm sau liền không biết từ chỗ nào kéo một xe gạch xanh tới, bên cạnh phòng bếp còn có một khoảng đất trống nhỏ, vừa lúc có thể dùng để làm lò nướng.
Lò nướng không chỉ có thể dùng để làm bánh mì, còn có thể làm gà quay vịt quay gì đó.
Ngày hôm sau giữa trưa từ bệnh viện về nhà, Khương Nịnh liền chỉ huy Thẩm Mặc xây xong cái lò nướng.
