Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 387: Cuộc Đối Đầu Giữa Đông Y Và Tây Y
Cập nhật lúc: 04/03/2026 03:24
Thủ pháp hạ châm của Khương Nịnh vừa nhanh vừa chuẩn, không hề có chút ngập ngừng, động tác dứt khoát, mượt mà như nước chảy mây trôi, khiến người xem hoa cả mắt. Đa số những người có mặt đều biết Khương Nịnh có kỹ thuật châm cứu lợi hại, chỉ có những vị lãnh đạo mới đến là lần đầu được chứng kiến, khiến họ không khỏi ngạc nhiên. Còn ba người nước ngoài kia thì ngẩn tò te ra nhìn.
Họ chỉ biết rằng với tình trạng của đồng nghiệp, lẽ ra phải lập tức đến bệnh viện chụp X-quang, có phim chụp mới biết chính xác tình hình để điều trị. Kiểu dùng kim đ.â.m thế này, họ mới thấy lần đầu.
Khương Nịnh đang vận châm, sau đó lại vận châm ngược chiều. Quá trình hành châm chỉ diễn ra trong vòng mười phút. Khương Nịnh lần lượt rút từng cây kim trên chân đối phương ra. Khi cô rút ngân châm, Ander đột nhiên trợn tròn mắt, theo bản năng nhìn hai người bạn bên cạnh: “Chân tôi! Chân tôi dường như có cảm giác rồi.” Anh ta không biết chân mình nghiêm trọng đến mức nào, nhưng chỉ cần có cảm giác là tín hiệu tốt.
Khương Nịnh thu kim lại, nhìn Lữ trưởng Lương: “Có thể dùng cáng đưa anh ta đến bệnh viện rồi.”
“Được.” Lữ trưởng Lương gật đầu. Ông lập tức cho người khiêng cáng đến, sắp xếp xe đưa người tới Bệnh viện Quân y 615. Khương Nịnh đã giải quyết được phần lớn vấn đề, những việc còn lại bác sĩ Lưu và mọi người có thể xử lý được.
Tiễn đoàn người nước ngoài và các vị lãnh đạo đi xong, Lữ trưởng Lương mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Sau khi xác nhận từ Khương Nịnh rằng ba người kia không sao, tảng đá trong lòng ông mới hoàn toàn hạ xuống. Chỉ cần người không xảy ra chuyện ở chỗ ông, mọi việc khác đều dễ nói. Lữ trưởng Lương muốn mời Khương Nịnh ở lại dùng bữa để bày tỏ lòng biết ơn, nhưng cô khéo léo từ chối. Thẩm phụ và Thẩm mẫu đang nấu cơm ở nhà, bọn trẻ cũng đang đợi cô về. Lữ trưởng Lương không ép, để họ ra về.
Khương Nịnh và Thẩm Mặc cùng nhau đi bộ về. Mặt trời đã xuống núi, ánh hoàng hôn buông xuống rực rỡ. Thẩm Mặc nhìn vợ mình, ánh chiều tà màu cam phủ lên người cô, khiến cô trông như một tiên nữ không vướng bụi trần. Thẩm Mặc bỗng nắm lấy tay cô. Ánh mắt anh nhìn Khương Nịnh dần trở nên kiên định. Anh không quan tâm những thứ khác, người đã ở trong tay anh, anh sẽ không bao giờ buông ra. Anh sẽ nỗ lực, nỗ lực mang đến cho cô những điều tốt đẹp nhất.
Khương Nịnh bị anh siết nhẹ tay, theo bản năng quay đầu nhìn anh. Có chuyện gì vậy nhỉ? Cô nhìn cái bóng kéo dài trên mặt đất, cười nói: “Thẩm Mặc, sau này khi chúng ta già rồi, cũng cứ thong thả đi dạo dưới ánh mặt trời như thế này nhé.” Dù đây là thế giới trong sách, nhưng cô ngày càng cảm thấy mọi thứ đều chân thật. Thẩm Mặc là thật, bọn trẻ là thật, tất cả mọi người đều là thật.
Già rồi sao? Mỗi khi nghe vợ nói về tương lai của hai người, tim Thẩm Mặc lại đập rộn ràng. “Em muốn đi đâu cũng được, hoặc là...” Thẩm Mặc đột nhiên ngồi xổm xuống, “Nếu vợ thấy mệt, anh sẽ cõng em đi.”
Lúc này trên đường không có ai, Khương Nịnh không chút do dự leo lên lưng anh: “Anh không chê mệt thì cõng em đi thật lâu, thật lâu nhé.”
“Được.” Thẩm Mặc đáp lời, mỗi bước chân anh đi đều vô cùng vững chãi.
---
Ngày hôm sau, Khương Nịnh đưa các con và Thẩm mẫu đến bệnh viện. Cô đưa Thẩm mẫu và bọn trẻ đến nhà giữ trẻ trước, sau đó mới đến khoa Đông y. Khương Nịnh vừa lên đến tầng ba, nhân viên y tế thấy cô liền nói: “Chủ nhiệm Khương, cô mau lên phòng bệnh tầng năm đi, bác sĩ Lưu vừa rồi suýt nữa thì đ.á.n.h nhau với một người nước ngoài ở trên đó đấy.”
Người nước ngoài? Đánh nhau? Khương Nịnh biết Lữ trưởng Lương đã đưa ba người nước ngoài hôm qua đến bệnh viện, nhưng chuyện suýt đ.á.n.h nhau là thế nào?
Khương Nịnh lên tầng năm, thấy vài người đang đứng ngoài cửa một phòng bệnh, Viện trưởng Khổng cũng ở đó. Có Viện trưởng Khổng ở đây, các nhân viên y tế không ai dám đứng lại xem náo nhiệt. Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ đứng phía sau Viện trưởng Khổng. Đứng đối diện Viện trưởng Khổng là một người nước ngoài mà Khương Nịnh chưa từng thấy. So với ba người hôm qua, người này trạc tuổi bác sĩ Lưu. Đối phương đang huyên thuyên nói gì đó, sắc mặt Viện trưởng Khổng khá khó coi. Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ không hiểu tiếng Anh nên chỉ biết đứng đó với vẻ mặt phẫn nộ.
Bên cạnh người nước ngoài kia có một phiên dịch viên đang lộ vẻ bất lực. Nếu anh ta dịch hết những lời đó ra, e là mâu thuẫn sẽ càng lớn hơn. Viện trưởng Khổng biết tiếng Anh, ông đang dùng tiếng Anh để giao tiếp với đối phương. Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ tuy không hiểu nhưng nhìn sắc mặt viện trưởng là biết gã người nước ngoài kia chẳng nói lời nào t.ử tế.
Khương Nịnh tiến lại gần, nghe được một đoạn đối thoại.
“Châm cứu? Cái thứ trò chơi gì thế? Tôi chưa từng nghe qua.”
Viện trưởng Khổng sa sầm mặt mày: “Đó là do các ông kiến thức hạn hẹp.”
