Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 557: Chí Kỳ Khen Mẹ, Khương Nịnh Ăn Dưa
Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:01
Thẩm Mặc vừa lúc ở phòng bếp rửa chén ra tới.
Lúc này trong nhà duy nhất không được trống không chính là Chí Kỳ đang làm bài tập, đứa nhỏ này là một chút không ham chơi, về nhà liền bắt đầu làm bài tập, bọn họ xem TV thời điểm cũng không ảnh hưởng cậu bé.
Bất quá, cậu bé thích xem Bản Tin Thời Sự, Khương Nịnh thấy Bản Tin Thời Sự phát sóng, Khương Nịnh liền gọi cậu bé, “Chí Kỳ, Bản Tin Thời Sự bắt đầu rồi.”
Nghe được Bản Tin Thời Sự bắt đầu, Chí Kỳ ném xuống bài tập liền chạy vào nhà chính.
Khương Nịnh thấy đứa nhỏ Chí Kỳ xem Bản Tin Thời Sự xem đến mùi ngon bộ dáng, cô phát hiện đứa nhỏ này sao lại trưởng thành sớm như một ông cụ non vậy.
Bất quá cô cũng sẽ không đi can thiệp tư tưởng bọn nhỏ, cậu bé thích xem thì cứ xem.
Rất nhanh, Khương Nịnh đã bị đại sự mới được phát trên Bản Tin Thời Sự hấp dẫn.
Trên TV xuất hiện mấy chữ ‘vũ khí công nghệ cao’, Khương Nịnh liền bỗng nhiên nhớ tới vị Khương Hạo An mà Thẩm phụ Thẩm mẫu đã nhắc đến trước đó.
Khương Nịnh gần đây nhàn rỗi đến mức thích thêu hoa, chủ yếu cũng là khi ra ngoài trò chuyện với các gia đình quân nhân, dù sao cũng phải làm gì đó.
Một ngày nọ khi giặt quần áo, thấy Chí Kỳ có một chiếc quần bị rách một lỗ, chiếc quần rách lỗ này khẳng định không thể mặc, cô liền nghĩ thử thêu một con vật lên chỗ rách để vá lại.
Khương Nịnh vốn dĩ chỉ muốn thử xem, kết quả thêu hoa loại công việc này thật sự không thích hợp với cô.
Thuật nghiệp có chuyên tấn công, cô thật sự đã đ.á.n.h giá quá cao đôi tay này của mình, quả nhiên, cầm được ngân châm không nhất định đã dùng được kim thêu hoa.
Cuối cùng ở chỗ rách thêu một cái hình hổ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Nhưng thật sự xấu đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng.
Khương Nịnh nhìn đường may xiêu xiêu vẹo vẹo của hình thêu càng xem càng vô ngữ.
Cô cũng không rối rắm, tính toán đem chiếc quần này vứt bỏ.
Cô đang nhìn chỗ rách trên quần với hình thêu thì Chí Kỳ tan học đã trở về.
Chí Kỳ vọt vào sân, “Mẹ ơi, mẹ vá xong quần áo rồi ạ?”
Khương Nịnh trải quần áo lên bàn, “Vá thì vá xong rồi, chỉ là hơi xấu một chút.”
Nghe vậy Chí Kỳ cầm quần áo nhìn kỹ lên, “Không xấu đâu ạ, hổ mẹ thêu là đẹp nhất!”
Khương Nịnh: “......”
Cô vươn tay nhéo nhéo má Chí Kỳ, “Ai dạy con khen cứng nhắc như vậy?”
“Ba ba.” Chí Kỳ ngẩng đầu, “Ba ba nói, mẹ làm gì cũng rất giỏi, con cũng cảm thấy mẹ làm gì cũng giỏi.”
Khương Nịnh: “.......”
Hai cha con này sao lại sùng bái cô một cách ngốc nghếch như vậy.
Nhưng sùng bái thì sùng bái, chiếc quần này quá xấu, thật sự không thể nhìn nổi.
Khương Nịnh nói, “Chí Kỳ, chiếc quần này bị rách một lỗ, lát nữa mẹ vứt đi, mẹ mua cho con cái mới.”
Chí Kỳ nói, “Mẹ ơi, chiếc quần này mẹ cho con đi, tuy rằng mẹ có thể cảm thấy không thêu tốt, nhưng đây là quần áo mẹ tự tay vá cho con, con muốn giữ lại.”
Thấy Chí Kỳ muốn giữ lại quần áo, Khương Nịnh cũng không tranh với cậu bé, đưa quần áo cho cậu bé.
Khương Nịnh thấy cổ áo cậu bé bị cuốn, duỗi tay vuốt phẳng cổ áo cậu bé, “Quần áo có phải không đủ mặc không, chiếc quần này đều có sợi chỉ thừa rồi, chờ thêm hai ngày, mẹ sẽ đến trung tâm thương mại mua quần áo mới cho con.”
Nghe được mua quần áo mới, Chí Kỳ vội vàng nói, “Mẹ ơi, quần áo của con đủ nhiều không cần mua quần áo mới đâu ạ.”
Cậu bé nói lời này, Khương Nịnh nhìn quần áo trên người cậu bé không tin.
Tuy rằng, cô nhớ rõ mình đã mua không ít quần áo cho bọn nhỏ, nhưng trẻ con đang tuổi lớn, chiều cao gần như mỗi ngày một khác.
Cô biết, cho dù hiện tại điều kiện trong nhà rất tốt, Chí Kỳ trong việc tiêu tiền cũng vô cùng túng quẫn, chưa từng ăn xài phung phí.
Nhưng cậu bé chỉ keo kiệt với chính mình, còn khi mua đồ chơi cho em trai em gái, đôi mắt đều không chớp một cái.
“Đừng tiết kiệm tiền cho mẹ, mẹ không thiếu tiền, hai ngày nữa mẹ sẽ đi mua quần áo mới.”
Chí Kỳ thấy nói không lại cô, cũng liền không nói.
Hiện tại cậu bé lên cấp hai, đến một trường học lớn hơn, trong trường học có hơn một ngàn học sinh.
Trường học yêu cầu mặc đồng phục, còn có rất nhiều các loại chi phí.
Những chi phí này đều là mẹ giúp cậu bé đóng.
Mẹ dùng cách của mẹ để đối tốt với cậu bé, cậu bé cũng có cách của mình để đối tốt với mẹ.
Trong lòng cậu bé đã tính toán số tiền tiêu vặt trong tay hẳn là có thể mua cho mẹ một chiếc vòng cổ tốt hơn.
Nói xong chuyện quần áo, Khương Nịnh lại hỏi Chí Kỳ ở trường học đọc sách sinh hoạt thế nào, dù sao cũng mới vừa lên cấp hai, từ khai giảng đến bây giờ cũng đã hơn một tháng.
Chí Kỳ nghe được mẹ hỏi cậu bé tình hình gần đây ở trường học, ánh mắt Chí Kỳ lóe lóe, “Mẹ ơi, con ở trường học rất tốt ạ.”
Khương Nịnh cười nói, “Nếu trường học yêu cầu mua cái gì, con phải nhớ kỹ nói với mẹ.”
Chí Kỳ gật đầu.
Khương Nịnh đem trên bàn những cái đó kim chỉ toàn bộ thu hồi tới, quyết định về sau đều không hề chạm vào.
“Được rồi, mẹ đi làm cơm chiều trước, con làm bài tập đi, chúng ta tối nay ăn sườn heo chua ngọt và thịt kho tàu, nhớ lấy hộp cơm ra, mẹ sẽ đựng cho con mang đi trường học ngày mai.”
Chí Kỳ lập tức nói, “Mẹ ơi, bài tập của con ở trường học đã làm xong rồi, con đến giúp mẹ.”
Khương Nịnh nhẹ nhàng đẩy đẩy cậu bé, “Con chơi với các em đi, ba con lập tức sẽ về rồi, không cần con đâu.”
Trước đây vì trường học và bệnh viện hai đầu chạy, không thể dành quá nhiều thời gian để ở bên bọn nhỏ.
Bởi vì chuyện bắt cóc này, Viện trưởng Khổng bảo cô ở nhà tĩnh dưỡng thật tốt, cũng chưa nói cụ thể thời gian cô trở lại làm việc.
