Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 561: Hội Giao Lưu Y Học Và Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:02
Nghe được bọn họ muốn lấy vật đổi vật, ánh mắt Khương Nịnh sáng lên, “Bọn họ muốn dùng cái gì đổi?”
“Đổi? Phương t.h.u.ố.c chống viêm quý giá như vậy, bọn họ ra bao nhiêu cũng không đổi!” Viện trưởng Khổng nói đột nhiên khựng lại, quay đầu nhìn cô, “Cô thật sự muốn dùng phương t.h.u.ố.c chống viêm đi đổi sao?”
Khương Nịnh nhướng mày nói, “Vậy phải xem bọn họ có thể lấy ra lợi thế gì.”
“Bọn họ lấy ra bao nhiêu lợi thế cũng không được đâu.” Viện trưởng Khổng nhíu mày nói.
Trong sự kiện này, Viện trưởng Khổng vô cùng kiên trì.
Kỳ thật Khương Nịnh muốn nói, phương t.h.u.ố.c chống viêm cô còn có thể sửa lại, làm cho hiệu quả tốt hơn.
Chuyện hội giao lưu, Viện trưởng Khổng cùng Khương Nịnh trò chuyện một chút về thời gian cụ thể và chi tiết, hội giao lưu sẽ diễn ra một tháng sau.
Viện trưởng Khổng cũng muốn mượn lần giao lưu này, làm cho trong nước càng coi trọng Trung y.
Ông ta còn muốn Khương Nịnh đến lúc đó lên đài phát biểu.
Chuyện lên đài phát biểu, Khương Nịnh thì còn có chút do dự, cô chưa từng phát biểu loại văn chương luận văn nào, làm sao lên đài phát biểu?
Nhắc tới luận văn, Viện trưởng Khổng nói, “Còn một tháng thời gian, cô nếu không nắm c.h.ặ.t viết một bài luận văn phát biểu?”
Khương Nịnh: “.......”
Qua loa như vậy sao?
Viện trưởng Khổng cười nói, “Bác sĩ Khương, với y thuật và năng lực của cô, viết một bài luận văn gì đó tuyệt đối không thành vấn đề đi.”
Viết luận văn thì không khó, ở thế giới hiện đại, cô cũng đã phát biểu không ít lần luận văn.
Dùng luận văn để thúc đẩy một chút sự phát triển y học trong nước, cũng có thể làm cho những người nước ngoài đó nhìn thấy thực lực y học Hoa Quốc.
Đến đây, Khương Nịnh đồng ý.
Khương Nịnh cùng Viện trưởng Khổng vừa mới trò chuyện xong, Thẩm Mặc đã làm xong các hạng mục kiểm tra sức khỏe liền đến đón cô.
Khương Nịnh nắm tay Nhạc Tri cùng Nam Tinh rời đi.
Lại không ngờ, khi rời khỏi bệnh viện lại gặp được Lâm Vũ Phỉ và Khương Đình cũng đến làm kiểm tra sức khỏe và khám thai.
Đi cùng bọn họ đến bệnh viện còn có một người đàn ông trung niên, cùng với Vương Lệ Hoa mà Khương Nịnh mới xuyên qua đã gặp một lần.
Vương Lệ Hoa ngơ ngác nhìn Khương Nịnh.
Sau một lúc lâu, Vương Lệ Hoa mới phản ứng lại, nàng vội đi qua, nắm lấy tay Khương Nịnh, “Tiểu Chanh.”
Khương Nịnh đối với người nhà của nguyên chủ không có gì tình cảm, cô chỉ là rất hờ hững nhìn nàng.
Vương Lệ Hoa biết, lúc trước vì để con trai có thể thuận lợi học hành, liền để lại con gái thứ hai một mình ở nông thôn, chuyện đó đã làm tổn thương lòng cô bé.
Nhưng trong lòng nàng cũng vẫn luôn nhớ đến đứa con gái này.
Lúc trước ở ga tàu hỏa từ biệt nhiều năm như vậy trôi qua, nàng không biết Khương Nịnh sống thế nào.
Chỉ biết đối phương là tham gia quân ngũ, nghĩ đến hẳn là sẽ không để Khương Nịnh phải chịu ủy khuất.
Khương Nịnh rút tay ra khỏi lòng bàn tay Vương Lệ Hoa.
“Tiểu Chanh?” Khương Hạo An đi tới, một đôi mắt nhìn Khương Nịnh, sau đó hỏi Vương Lệ Hoa, “Vợ ơi, con bé là một đứa con gái khác của chúng ta sao?”
Vương Lệ Hoa liên tục gật đầu, “Đúng vậy, Hạo An.”
Khương Hạo An nhìn cô, “Tiểu Chanh, ba là ba đây.”
Khương Nịnh trầm mặc không nói lời nào, cô không phải nguyên chủ, đối với gia đình này không có gì cảm tình, đối phương gần đây khiến cô gọi ba mẹ, cô thật sự không gọi ra miệng được.
Chính là huyết thống của thân thể này cùng người nhà họ Khương thoát không ra quan hệ.
Khương Hạo An thấy cô sau một lúc lâu không mở miệng, ông ta nói, “Tiểu Chanh, ba biết, ba biến mất mấy năm nay, các con trong lòng đều oán ba, nhưng hiện tại ba đã trở lại, ba về sau nhất định sẽ bồi thường các con thật tốt.”
Một bên Thẩm Mặc cũng cân nhắc ra mùi vị.
Lần trước ba mẹ nhắc tới ba của vợ là nhân viên nghiên cứu, anh còn nhớ.
Xem ra vị xuất hiện trước mắt này chính là giáo sư Khương mà anh cả đã nói.
Khương Nịnh cũng là lần đầu tiên thấy vị ba ba chưa từng gặp mặt này, không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với bọn họ.
Ở chỗ cô, người nhà họ Khương và cô chính là những người xa lạ có quan hệ huyết thống.
Gặp mặt liền gọi ba mẹ gì đó, quá xấu hổ.
Cuối cùng, Khương Nịnh dùng thái độ đối đãi người xa lạ, nhìn Khương Hạo An nói, “Không cần ông bồi thường, tôi hiện tại sống rất tốt.”
Khương Hạo An trước khi trở về đã nghĩ tới, cảnh tượng ông ta gặp lại vợ và con cái sẽ như thế nào.
Vợ nhìn thấy ông ta khoảnh khắc đó khóc lóc t.h.ả.m thiết, con gái lớn nhìn thấy ông ta khoảnh khắc đó rất nhanh liền nhận ra ông ta, ôm ông ta thân mật gọi ông ta là ba ba.
Nhưng duy độc con gái thứ hai, lại dùng thái độ lạnh nhạt, giống như đối đãi người xa lạ đối đãi ông ta.
Sự tương phản như vậy làm trong lòng ông ta có chút chênh lệch.
Kỳ thật Thẩm Mặc cũng cảm thấy việc gặp mặt đột nhiên như vậy có chút hấp tấp đột ngột, bất quá anh so Khương Nịnh có khả năng tiếp nhận tốt hơn rất nhiều.
Thấy vợ không biết nên giao lưu thế nào với người ba đột nhiên xuất hiện, anh biết, nên đến lượt mình lên sân khấu.
Thẩm Mặc đi về phía trước một bước, khóe môi cong lên một nụ cười ôn hòa, “Ba, con là Thẩm Mặc, chồng của Nịnh Nịnh.”
Nghe được Thẩm Mặc tự giới thiệu, lực chú ý của Khương Hạo An rơi xuống người Thẩm Mặc, “Cháu chính là con trai của doanh trưởng Thẩm và sư tỷ Dương Lam sao?”
Thẩm Mặc gật đầu.
Trước đây ba nói qua, khi nhận thức Khương Hạo An, ông ấy vẫn còn là chức vụ doanh trưởng.
Nhìn quân phục trên người Thẩm Mặc, ông ta hài lòng gật gật đầu, xem ra hôn ước lúc trước định không sai.
Chính là chỉ xem quân phục, nhìn không ra chức vụ của người con rể này.
Ông ta có thể rời khỏi viện nghiên cứu xong, đầu tiên liên hệ chính là vợ, vợ nói cho ông ta con gái lớn hiện tại ở đoàn văn công công tác, ông ta lúc này mới chạy tới đoàn văn công.
