Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 600: Gậy Ông Đập Lưng Ông, Sự Thật Phơi Bày
Cập nhật lúc: 04/03/2026 06:06
Làn da họ vốn trắng, nên quầng thâm mắt càng hiện rõ đến đáng sợ.
Ngay khi Khương Nịnh định nhắc đến chuyện trúng độc, vài người nước ngoài bỗng lao đến trước mặt cô, vẻ mặt cầu khẩn: "Bác sĩ Khương, cầu xin cô, đừng để người phụ nữ đó bám theo chúng tôi nữa!"
Khương Nịnh vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt lướt qua họ: "Người phụ nữ nào? Các người bị làm sao vậy?"
Chị Chu của tờ Thủ đô Nhật báo thấy cảnh này thì cảm thấy vô cùng hiếm lạ, đang định dặn người cầm máy ảnh lên chụp. Viện trưởng Khổng lập tức ngăn lại, chuyện Khương Nịnh biết "lập đàn làm phép" không thể đưa lên báo chí được.
Chị Chu vẻ mặt nghi hoặc. Viện trưởng Khổng đành phải giải thích đơn giản ngọn nguồn sự việc.
Mấy năm nay, tin tức về Bệnh viện 615 đều do chị thực hiện, chị và Viện trưởng Khổng cũng là chỗ quen biết lâu năm. Khi biết đám người nước ngoài này trơ trẽn như vậy, chị cũng hằn học phỉ nhổ. Sau đó, chị bảo đảm với Viện trưởng Khổng rằng những chuyện không nên lên báo, chị tuyệt đối sẽ không viết.
"Bác sĩ Khương, độc trong người mấy bệnh nhân u.n.g t.h.ư phổi đó là do chúng tôi hạ! Cầu xin cô, hãy bảo tà ma đừng quấn lấy chúng tôi nữa!"
Nghe họ nói vậy, Khương Nịnh cũng hơi kinh ngạc, bọn họ tự khai luôn sao? Cô cứ ngỡ những người này thà mang theo "lời nguyền" về nước chứ nhất quyết không chịu thừa nhận chuyện hạ độc. Vì vậy, cô đã chuẩn bị sẵn hai phương án.
Khương Nịnh nhìn những vết thương trên người họ, biểu cảm trên mặt vô cùng ý vị sâu xa. Thấy nụ cười của Khương Nịnh, họ tức khắc cảm thấy như thể cô đã sớm biết họ sẽ gặp phải chuyện gì, nên mới nắm chắc phần thắng như vậy.
Khương Nịnh cười nói: "Rất tốt, các người đã chủ động thừa nhận chuyện hạ độc, vậy chuyện giúp các người trừ tà, tôi có thể cân nhắc."
Ngay sau đó, cô nhìn về phía chị Chu: "Chị Chu, các chị có thể tiến hành phỏng vấn rồi."
Nghe Khương Nịnh lên tiếng, chị Chu lập tức cho người vác máy ảnh lên, chị thậm chí đã nghĩ xong tiêu đề cho bản thảo:
【Chấn động! Bác sĩ M quốc thua cuộc, dùng thủ đoạn hèn hạ!】
【M quốc muốn lấy t.h.u.ố.c chống viêm của bác sĩ Khương, kết quả "trộm gà không thành còn mất nắm gạo", thua ngược mấy trăm thiết bị, bác sĩ Khương dạy bác sĩ M quốc cách làm người!】
Khương Nịnh nhìn về phía người duy nhất còn giữ được bình tĩnh trong nhóm nghiên cứu nước ngoài là Phất Đức, cô đưa bản báo cáo xét nghiệm trong tay qua: "Đây là báo cáo xét nghiệm thành phần độc tố, gồm có Hg (Thủy ngân), KCN (Xyanua), As (Asen)... cấu thành."
Vừa dứt lời, Từ Cẩn áp giải một người tới, đó là nhân viên y tế thường ngày chăm sóc mấy vị bệnh nhân u.n.g t.h.ư phổi. Khương Nịnh nói: "Cô ta đã thừa nhận, là các người đưa tiền mua chuộc, bảo cô ta hạ độc vào t.h.u.ố.c."
Nhân viên y tế kia mặt cắt không còn giọt m.á.u. Chính đám người nước ngoài này đã nhiều lần cam đoan với cô ta rằng loại độc này nhất định sẽ không bị điều tra ra, nên cô ta mới lóa mắt vì tiền mà làm chuyện này!
Từ Cẩn nói: "Đối diện với ống kính, hãy nói ra quá trình bị mua chuộc đi."
Nữ y tá kia run rẩy bả vai, lắp bắp kể lại quá trình mình bị mua chuộc, còn lấy ra số tiền M tệ mà người nước ngoài đã đưa. Cô ta chỉ là nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, hơn nữa cũng cho rằng đám người nước ngoài này rất lợi hại nên mới đồng ý giúp họ hạ độc.
Khương Nịnh nhìn về phía Phất Đức: "Kết quả này, ông còn hài lòng chứ?"
Gương mặt vốn bình tĩnh của Phất Đức giờ đây đã không còn giữ được nữa, không ngờ cuối cùng lại tự bê đá đập chân mình. Là ông ta đã quá xem thường năng lực của người Hoa Quốc. Loại t.h.u.ố.c họ dày công chế biến, vốn dĩ khi vào cơ thể người sẽ biến mất, vậy mà vẫn bị các cô xét nghiệm ra thành phần.
Ông ta nói: "Chúng tôi nhận thua."
Khương Nịnh lạnh lùng đáp: "Nhận thua thôi là chưa đủ. Thiết bị tôi sẽ nhờ người của Đại sứ quán đến nước các ông thu hồi, nhưng các người thì không rời khỏi Hoa Quốc được đâu."
Phất Đức nhíu mày: "Chúng tôi đã nhận thua rồi, cô còn muốn thế nào nữa?"
Từ Cẩn xì một tiếng: "Hại tính mạng người khác, các người đương nhiên phải trả giá đắt."
Chuyện hạ độc bị điều tra ra, cuối cùng đám người nước ngoài này bị người của Cục Công an dẫn đi. Còn về việc họ sẽ ra sao, điều đó giao cho quốc gia phán quyết, hoặc dùng họ để đàm phán với M quốc.
Sau sự kiện "thách đấu", lại thêm chuyện hạ độc, một làn sóng lớn đã dấy lên tại Hoa Quốc. Chuyện đấu võ đài và hạ độc được đưa tin trên cả nước. Lần này vì có Viện trưởng Bệnh viện Tổng khu có mặt, ít nhiều liên quan đến quân chính, nên sau đó quốc gia đã nắm lấy sai lầm này để đòi thêm một số thiết bị y tế tiên tiến từ M quốc. Vì đuối lý và chịu ảnh hưởng của dư luận, M quốc buộc phải đồng ý.
Khương Nịnh đã thắng được một lô lớn thiết bị y tế tiên tiến miễn phí cho ngành y học trong nước. Từ Bệnh viện Quân y Tổng khu phân phát đi khắp nơi, cái tên Khương Nịnh trở nên lừng lẫy trong giới y học. Các bệnh viện nhận được thiết bị đều tới tấp viết thư cảm ơn cô. Khương Nịnh ở bệnh viện thỉnh thoảng lại nhận được thư cảm ơn.
Lần này cô nghiên cứu ra t.h.u.ố.c trị u.n.g t.h.ư phổi, bên tập san học thuật còn hy vọng cô có thể viết một bài luận văn để gửi đăng. Ngoài ra, thủ pháp trị liệu của Khương Nịnh đối với mấy vị tình nguyện viên cũng giúp ích rất nhiều cho việc nghiên cứu u.n.g t.h.ư phổi. Thậm chí có không ít bệnh viện gọi điện đến Bệnh viện 615, hy vọng Thủ đô có thể tổ chức thêm một buổi giao lưu để Khương Nịnh truyền thụ kiến thức học thuật.
Trận "tỷ thí" kết thúc cũng là lúc gần đến Tết. Chuyện giao lưu và luận văn, Khương Nịnh gác lại đến sau năm mới.
