Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 624

Cập nhật lúc: 05/03/2026 05:01

Khương Nịnh cũng sẽ không biết chuyện này là nàng sắp đặt.

Ngay khi nàng đang may mắn, phía sau lại không biết từ khi nào đã đứng hai bảo tiêu.

Nàng liếc mắt một cái liền nhận ra đó là bảo tiêu của Kiều Vân Sam.

Lúc ấy chính là hai người đàn ông này, đã đ.á.n.h cho nữ phụ hại Kiều Vân Sam kia một trận.

Khương Đình nghi hoặc nhìn bọn họ một cái, sau đó tránh họ liền muốn rời đi.

Nhưng hai bảo tiêu của Kiều Vân Sam lại đột nhiên duỗi tay bắt lấy nàng.

Thấy bọn họ duỗi tay về phía mình, nàng nhớ lại cảnh nữ phụ kia bị bọn họ đ.á.n.h, đáy mắt hiện lên một tia hoảng sợ.

Nhưng nàng rất nhanh lại trấn tĩnh lại.

Nàng không hại Kiều Vân Sam, bảo tiêu của Kiều Vân Sam dựa vào cái gì mà bắt nàng?

Bất quá, đối mặt với hai bảo tiêu cao to, trong lòng nàng là sợ hãi.

Vào khoảnh khắc đối phương duỗi tay, nàng theo bản năng đi vào đám đông.

Chỉ cần nàng đi đến nơi đông người, hai người đàn ông này khẳng định không dám làm gì nàng.

Hai bảo tiêu kia thấy nàng đi về phía nơi đông người, quả nhiên thu tay lại, chỉ là không nhanh không chậm đi theo nàng.

Khương Đình vốn định chạy xa, lúc này, nàng mắt sắc thấy cảnh sát của đồn công an tới.

Sắc mặt Khương Đình vui vẻ, lập tức đi về phía cảnh sát.

Nàng vừa đi, vừa quay đầu lại, quả nhiên khi nàng càng ngày càng đến gần cảnh sát, bảo tiêu của Kiều Vân Sam liền không dám đến gần nữa.

Thấy bọn họ không còn đến gần, Khương Đình vừa thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cổ tay của nàng bị bắt lấy.

Nàng quay đầu nhìn qua.

Là Kiều Vân Sam bắt được nàng.

Nàng nhíu nhíu mày, ở đây có cảnh sát, nàng nghĩ Kiều Vân Sam cũng không dám làm gì nàng.

Vừa lúc, nàng cũng muốn hỏi Kiều Vân Sam tại sao lại bảo bảo tiêu bắt nàng.

Nàng nhìn Kiều Vân Sam, nhíu mày hỏi, “Tiểu thư Kiều, tôi đã đắc tội gì với cô sao?”

Nhưng mà Kiều Vân Sam lại không trả lời nàng, ngược lại túm nàng đi hai bước.

Khương Đình ngẩng đầu, liếc mắt một cái liền thấy Khương Nịnh cách đó không xa.

Ngực nàng nhảy dựng.

Vừa rồi nàng sốt ruột trốn bảo tiêu của Kiều Vân Sam, liền đi ra.

Nàng nhìn kẻ lang thang bị người nước ngoài đ.á.n.h đến hôn mê trên mặt đất, lưng nổi lên một cảm giác lạnh lẽo.

Nhưng mà lời Kiều Vân Sam nói tiếp theo, làm luồng lạnh lẽo đó xông thẳng lên đỉnh đầu.

Kiều Vân Sam túm Khương Đình đến trước mặt Khương Nịnh, Kiều Vân Sam nhìn Khương Nịnh nói, “Bác sĩ Khương, tôi ngày hôm qua thấy nàng ở gầm cầu nói chuyện với kẻ lang thang này, còn cho hắn tiền, tôi có lý do hợp lý để nghi ngờ, kẻ lang thang này chính là do nàng tìm tới.”

Đồng chí công an của đồn công an đang định đưa người đi, nghe được lời Kiều Vân Sam nói, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Khương Đình.

Khương Nịnh cũng nhìn nàng.

Muốn nói nàng có kẻ thù nào, Khương Đình là người đứng mũi chịu sào.

Khương Đình trong lòng vẫn luôn đố kỵ muội muội của mình, trong nguyên tác, người như vậy cũng có thể làm nữ chủ, Khương Nịnh chỉ muốn nói tác giả đầu óc có bệnh.

Khương Đình theo bản năng cãi lại, “Cô nói bậy, tôi không có! Tôi chưa từng thấy hắn!”

Nàng đâu nghĩ đến, chuyện nàng tìm kẻ lang thang thế mà lại bị Kiều Vân Sam nhìn thấy.

Kiều Vân Sam nói, “Trợ lý của tôi cũng thấy.”

Trợ lý một bên liên tục gật đầu.

“Các cô là cùng một phe, nàng đương nhiên nghe lời cô!” Khương Đình nói.

Lúc này, đồng chí công an đã đi tới, “Đồng chí, có người tố cáo cô có liên quan đến kẻ lang thang gây rối, cô là người bị tình nghi, cô theo chúng tôi về đồn công an một chuyến.”

Khương Đình nỗ lực làm mình bình tĩnh lại, kẻ lang thang kia không thấy mặt nàng, sẽ không nhận ra nàng.

Nghĩ vậy, Khương Đình cũng không hoảng hốt, nàng nói, “Tôi có thể cùng các anh đi một chuyến đồn công an, còn xin các đồng chí công an có thể trả lại sự trong sạch cho tôi.”

Đồng chí công an lại nhìn về phía Khương Nịnh, Thẩm Mặc, Kiều Đức, Kiều Vân Sam và những người khác.

Ngữ khí nghiêm chỉnh, “Còn xin các vị đi đồn công an làm ghi chép.”

Lúc này, một người của Bộ Ngoại giao bên cạnh Kiều Đức đi ra, hắn móc ra một giấy chứng nhận trên người, đưa cho đồng chí công an của đồn công an.

Hắn nói, “Đồng chí, tôi là Bộ Ngoại giao, ông Kiều Đức là khách quý có thân phận tôn quý, không thể đi đồn công an.”

Kiều Đức là Tổng thống nước D, thân phận như vậy, sao có thể đi đồn công an.

Huống chi, bảo tiêu dưới trướng Kiều Đức đ.á.n.h người cũng là để bảo vệ bác sĩ Khương đã điều trị cho ông ấy. Người có thân phận như vậy bị liên lụy vào, nếu làm lớn chuyện, hoặc là Tổng thống nước D ghi hận trong lòng, chuyện vốn rất nhỏ này, kia có thể sẽ biến thành tranh cãi quốc tế.

Mà thân phận Tổng thống nước D của Kiều Đức, nơi công cộng này, ông ấy cũng không thể nói ra.

Nghe vậy, đồng chí công an mặt lộ vẻ khó xử, hắn nhìn kẻ lang thang bị đ.á.n.h hôn mê kia, người nước ngoài này rốt cuộc đã đ.á.n.h nhân dân Hoa Quốc.

Thân phận đối phương hắn không rõ ràng lắm, nhưng trên pháp luật, quy trình cần thiết vẫn phải đi qua.

Người của Bộ Ngoại giao cũng không muốn làm khó đồng chí công an, hắn lại nói, “Vậy thế này đi, tôi và các anh đi Cục Công an một chuyến, gặp mặt cục trưởng của các anh, chuyện này tôi sẽ nói rõ ràng với cục trưởng của các anh.”

Nghe được đối phương đưa ra muốn gặp cục trưởng, bọn họ cũng không phải không có nhãn lực nhìn người.

Người nước ngoài này bên cạnh có bảo tiêu, thân phận khẳng định không đơn giản.

Chuyện như vậy quả thật không phải tiểu binh cấp dưới như bọn họ có thể giải quyết.

Lập tức gật đầu đáp ứng đối phương.

Bên này, phiên dịch cũng đang đồng bộ phiên dịch cuộc đối thoại của bọn họ cho Kiều Đức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.