Kết Hôn Ba Năm Không Trở Về Nhà, Quân Hôn Cũng Đến Ly - Chương 641: Kỳ Tích Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 07/03/2026 10:45
Bác sĩ Lưu cũng đã hết cách nên mới phải chạy đến tìm Khương Nịnh. Hiện tại, Khương Nịnh là bác sĩ duy nhất có hành động cụ thể đối phó với chứng bệnh này. Bác sĩ Lưu và bác sĩ Lữ cũng đã tra cứu không ít tư liệu, nhưng trong thời gian ngắn ngủi như vậy, họ căn bản không thể đưa ra phương án hợp lý để khống chế dịch bệnh. Cho dù họ có thể đưa ra phương án thì cũng cần rất nhiều thời gian để kiểm chứng. Nhưng đến lúc đó, không biết bao nhiêu người dân vô tội đã phải bỏ mạng trong trận ôn dịch này rồi.
Ôn dịch một khi bùng phát sẽ không cho họ thời gian để thong thả nghiên cứu. Vì vậy, họ gần như đặt toàn bộ hy vọng lên người Khương Nịnh. Không ai nghi ngờ gì cả, đối mặt với dịch bệnh, họ chỉ có thể tin tưởng vào vị bác sĩ Khương luôn tạo nên kỳ tích này.
Vào tối ngày thứ ba, thùng t.h.u.ố.c đầu tiên đã được sắc chế thành công. Khương Nịnh lập tức sắp xếp người mặc đồ bảo hộ mang t.h.u.ố.c vào khu cách ly. Người đầu tiên uống t.h.u.ố.c chính là tên lưu manh được đưa đến bệnh viện đầu tiên. Khi uống t.h.u.ố.c, da dẻ hắn đã bắt đầu xuất huyết diện rộng, kèm theo các vết ứ đốm, hoại t.ử và bầm tím. Nếu người c.h.ế.t hẳn, t.h.i t.h.ể sẽ chuyển sang màu tím đen. Tên lưu manh này đã ở trạng thái hấp hối, hắn lang thang nhiều năm, cơ thể suy dinh dưỡng, chống chọi được đến ngày thứ ba khi t.h.u.ố.c sắc xong đã là một cực hạn. Hắn trở thành đối tượng thử nghiệm lâm sàng cho loại t.h.u.ố.c này.
Sau khi cho hắn uống t.h.u.ố.c, mọi người chỉ còn biết chờ đợi d.ư.ợ.c hiệu phát huy tác dụng. Khoảng thời gian chờ đợi này vô cùng gian nan, ngay cả Viện trưởng Khổng cũng không nhịn được mà mặc đồ bảo hộ đứng đợi ngoài phòng bệnh. Đây là hy vọng duy nhất. Nếu thành công, tên tuổi của Khương Nịnh sẽ vang xa khắp Hoa Quốc; nếu thất bại, trận đại nạn này không biết sẽ có bao nhiêu người phải bỏ mạng, bao nhiêu gia đình tan nát. Đối mặt với chuyện này, không ai thấy dễ chịu cả.
Suốt cả đêm, tất cả mọi người đều quan sát trạng thái của bệnh nhân. Một giờ trôi qua, không có dấu hiệu thuyên giảm. Hai giờ trôi qua, vẫn không có gì thay đổi. Mãi đến 6 giờ sáng ngày hôm sau, khi mọi người bắt đầu nghĩ rằng phương t.h.u.ố.c của Khương Nịnh không có tác dụng với Cái C.h.ế.t Đen và lòng hy vọng dần chìm xuống đáy vực, thì bác sĩ Lưu định quay về tiếp tục tra cứu tư liệu đã bị bác sĩ Lữ kéo lại.
Bác sĩ Lữ kích động chỉ vào giường bệnh: “Lão Lưu, ông nhìn mau, các nốt hồng ban trên người bệnh nhân đang bắt đầu biến mất!”
Bác sĩ Lưu lập tức trừng lớn mắt nhìn kỹ. Thấy các nốt hồng ban trên da bệnh nhân đang nhạt dần với tốc độ mắt thường có thể thấy được, đáy mắt ông bùng lên niềm vui sướng tột độ. Ông thậm chí không kìm được mà hoa tay múa chân, kích động nhìn Khương Nịnh, giơ ngón tay cái lên: “Bác sĩ Khương, cô quá đỉnh luôn!!!”
Viện trưởng Khổng đứng ngoài phòng bệnh nhìn thấy bác sĩ Lưu kích động bên trong, đôi bàn tay vốn siết c.h.ặ.t khung cửa bấy lâu nay mới từ từ nới lỏng. Giọng ông run run vì vui mừng: “Làm được rồi, chúng ta làm được rồi!”
Viện trưởng Khổng vô cùng phấn khởi. Lần bùng phát ôn dịch này e rằng có thể được khống chế hoàn toàn mà không để mất một ca bệnh nào. Ông thậm chí đã nhìn thấy hy vọng Đông y hoàn toàn trỗi dậy.
Bên này, các thùng t.h.u.ố.c Đông y tiếp theo được sắc xong và phân phát cho tất cả những người đã chẩn đoán nhiễm Cái C.h.ế.t Đen. Một số bệnh nhân mới phát bệnh, sau khi uống t.h.u.ố.c chưa đầy một giờ đã bắt đầu hạ sốt, sau vài giờ quan sát hoàn toàn không có dấu hiệu tái phát. Không chỉ vậy, các triệu chứng của tên lưu manh kia cũng biến mất từng cái một, chỉ là hắn vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Hắn phát bệnh quá nhanh lại kéo dài hai ngày, có thể trụ được đến lúc có t.h.u.ố.c đã là một kỳ tích.
Một ngày trôi qua, các triệu chứng đau n.g.ự.c, ho và khạc ra m.á.u của những người nhiễm bệnh dần biến mất. Tòa nhà vốn t.ử khí trầm trầm nay dần khôi phục lại sinh khí. Tất cả những người nhiễm bệnh vốn đã tuyệt vọng chờ c.h.ế.t, nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hy vọng sống trong họ lại được thắp sáng. Đây là dịch bệnh đấy, có ai từng thấy dịch bệnh nào bị khống chế nhanh đến thế không? Trước đây mỗi lần dịch bệnh bùng phát đều là một đòn giáng nặng nề vào nhân loại.
Tất cả bệnh nhân sau khi uống t.h.u.ố.c đều phải ở lại theo dõi 24 giờ. Sau 24 giờ nếu không có triệu chứng tái phát, điều đó chứng minh vi khuẩn dịch hạch trong cơ thể họ đã hoàn toàn bị tiêu diệt. 24 giờ trôi qua nhanh ch.óng, tất cả bác sĩ và nhân viên y tế của Bệnh viện 615 thở phào nhẹ nhõm. Khương Nịnh giám sát toàn bộ quá trình, tất cả bệnh nhân và nhân viên y tế trong bệnh viện đều được uống một bát t.h.u.ố.c để dự phòng lây nhiễm. Việc phân phát t.h.u.ố.c cho mọi người trong bệnh viện được giao cho Viện trưởng Khổng, còn Khương Nịnh xách một thùng t.h.u.ố.c bước ra khỏi cổng bệnh viện. Cô lấy ly rót cho mỗi quân nhân đang canh gác bên ngoài một ly t.h.u.ố.c. Tất cả quân nhân, dưới mệnh lệnh của Thẩm Mặc, đều uống cạn ly t.h.u.ố.c Đông y mà Khương Nịnh mang tới.
