Kết Hôn Ba Năm, Tôi Sống Chẳng Khác Nào Một Đứa Bảo Mẫu Miễn Phí Cho Nhà Chồng - Chương 9
Cập nhật lúc: 24/06/2026 16:01
Bước ra khỏi cổng khu chung cư, cơn gió đêm ngoài đường thổi càng lúc càng mạnh hơn. Tôi ôm c.h.ặ.t chiếc áo len vào lòng, đứng nép bên lề đường chờ taxi.
Điện thoại đổ chuông, là mẹ đẻ tôi gọi tới.
“Tri Ý ơi, con về đến nhà chưa con?”
“Mẹ ơi,” tôi hít một hơi thật sâu, nước mắt lúc này mới vỡ òa tuôn rơi lã chã, “con có thể về nhà mình ở không ạ?”
Đầu dây bên kia lập tức im lặng mất ba giây.
Rồi mẹ tôi quả quyết bảo: “Con đứng nguyên đấy đợi mẹ, mẹ qua đón con liền.”
“Không cần đâu ạ, con tự bắt taxi về được…”
“Con cứ đứng yên đấy cho mẹ! Mẹ bảo bố con lấy xe máy qua đón con liền. Đừng có chạy đi đâu lung tung cả, cứ đứng nguyên tại chỗ đợi bố mẹ qua.”
Cuộc gọi ngắt kết nối.
Tôi đứng bên lề đường, ôm c.h.ặ.t chiếc áo len, vừa khóc vừa mỉm cười hạnh phúc.
Bốn mươi phút sau, chiếc xe của bố tôi phanh kít lại ngay trước mặt.
Bố mở cửa bước xuống xe, vừa nhìn thấy tôi đứng co rúm trong làn gió đêm lạnh buốt, bờ môi tím tái hết cả lại, bố chẳng nói chẳng rằng dứt khoát cởi ngay chiếc áo khoác dày trên người ra choàng lên vai tôi.
“Lên xe đi con.”
Tôi bước lên xe, phía băng ghế sau đã được chuẩn bị sẵn một chiếc bình giữ nhiệt và một túi đồ ăn vặt. Mẹ tôi ngồi ở ghế phụ phía trước, ngoảnh đầu lại nhìn tôi âu yếm.
“Đói bụng không con? Mẹ có mang theo chè ngân nhĩ nóng hổi đây này, uống chút cho ấm người đi con.”
Tôi nhìn chiếc bình giữ nhiệt, nước mắt lại không kìm được cứ thế tuôn rơi.
“Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ nhiều lắm.”
“Kìa con, nói cái lời ngốc nghếch gì thế không biết.” Giọng mẹ tôi có chút khàn đặc đi vì xót con, “Về nhà là tốt rồi con ạ.”
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Bố tôi im lặng tập trung lái xe, chốc chốc lại khẽ liếc nhìn tôi qua chiếc gương chiếu hậu. Mắt bố đã đỏ hoe từ lúc nào, nhưng bố không nói một lời nào cả.
Bố tôi là người như vậy đấy. Không giỏi ăn nói, biểu đạt tình cảm bằng lời, nhưng sẵn sàng nửa đêm nửa hôm thức giấc lái xe suốt bốn mươi phút đồng hồ chỉ để đi đón đứa con gái rượu của mình về nhà.
Tôi mở rộng chiếc áo len ra, trải phẳng phiu lên đùi. Chiếc áo màu hồng phấn, nơi cổ áo có thêu một bông hoa nhỏ xinh xắn.
“Mẹ ơi, áo len đẹp lắm ạ.”
“Con thích là tốt rồi.” Mẹ tôi khẽ lau nước mắt, “Lần sau mẹ lại đan cho con chiếc khác nhé, đan màu xanh lam nha.”
“Vâng ạ.”
Bên ngoài cửa sổ xe, ánh đèn đường của thành phố cứ thế lùi dần lùi dần về phía sau. Tôi tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng đặt tay lên vùng bụng dưới của mình.
Con yêu à, mẹ đưa con về nhà của chúng ta rồi đây.
5
Ngày đầu tiên trở về nhà mẹ đẻ, tôi đã được ngủ một giấc thật sâu cho đến khi tự tỉnh giấc.
Mẹ tôi không hề gọi tôi dậy sớm, cũng không hề giục giã tôi chuyện ăn uống bữa sáng. Bà chỉ lặng lẽ đặt sẵn phần đồ ăn sáng trên chiếc tủ đầu giường, kèm theo một tờ giấy ghi chú nhỏ:
“Tri Ý ơi, con cứ thong thả mà ăn nhé. Mẹ ra chợ mua thức ăn chút, trưa nay mẹ nấu món sườn xào chua ngọt cho con tẩm bổ.”
Tôi bưng cốc sữa đậu nành nóng hổi, tựa lưng vào thành giường, hướng mắt nhìn ra khung cảnh con phố quen thuộc bên ngoài cửa sổ. Hồi nhỏ chính tại con phố này tôi đã tập chập chững biết đi xe đạp, cũng chính tại con phố này tôi đã tung tăng chạy bộ tới trường, và cũng chính tại nơi này tôi đã cùng đám bạn tụ tập đứng chờ nhau để đi mua kem mút ăn chung.
Tôi cứ ngỡ sau khi gả đi rồi, con phố này sẽ không còn thuộc về tôi nữa.
Nhưng giờ đây khi ngồi tại nơi này, tôi mới chợt nhận ra rằng nó vẫn luôn ở đó, dang rộng vòng tay chờ đón tôi trở về.
Buổi sáng, tôi bắt tay vào thực hiện một việc vô cùng nghiêm túc.
Thống kê, sắp xếp lại toàn bộ sổ sách nợ nần.
Tôi lôi cuốn sổ tay nhỏ giấu kín dưới đáy hộp b.ăn.g v.ệ si.nh ra, lật mở từng trang một, nhẩm tính tỉ mỉ từng khoản chi một suốt ba năm qua.
Ba năm trời ghi chép, dày đặc những con số lớn nhỏ.
Năm đầu tiên: Sính lễ 0 tệ. Của hồi môn mang theo 6 vạn tệ (tiền tiết kiệm riêng của tôi). Bị bà Triệu Mỹ Lan lấy cớ hết “nhà cửa sửa sang”, “thằng Minh Viễn đổi xe mới” rồi đến “tiền học phí của cái Đình Đình” để mượn mất 4 vạn tệ. Đến nay chưa trả một đồng.
Tiền sinh hoạt phí thâm hụt: Mỗi tháng phải tự bỏ tiền túi ra bù vào từ 500 đến 1000 tệ không đồng đều, cả năm ngốn hết tầm 9000 tệ.
Giá trị lao động việc nhà: Tính theo giá thị trường hiện tại, dọn dẹp vệ sinh 30 tệ/giờ, nấu ăn 50 tệ/giờ, làm quần quật quanh năm không có ngày nghỉ, mỗi ngày làm trên 10 tiếng đồng hồ. Khoản này tôi chỉ tính theo mức tiêu chuẩn tối thiểu thôi thì một năm cũng đã đáng giá tầm 4 vạn tệ rồi.
Năm thứ hai: Tiền tiết kiệm riêng còn lại tầm 1 vạn tệ. Khoản thâm hụt tiền sinh hoạt phí ngày càng tăng cao, mỗi tháng phải tự bù vào từ 1000 đến 1500 tệ, cả năm ngốn hết tầm 15000 tệ.
Khoản chi cho Lục Đình Đình: Trong suốt thời gian nó học đại học, tiền tiêu vặt, quần áo, mỹ phẩm… lấy từ chỗ tôi tổng cộng hết tầm 8000 tệ.
Tiền t.h.u.ố.c men của bà Triệu Mỹ Lan: (Bà ta mắc bệnh mãn tính, phải mua t.h.u.ố.c định kỳ), lấy từ chỗ tôi hết tầm 6000 tệ.
Năm thứ ba: Tiền tiết kiệm riêng chính thức cạn kiệt hoàn toàn. Tiền sinh hoạt phí thiếu thốn trầm trọng, tôi bắt đầu phải quẹt thẻ tín dụng để chi tiêu tạm. Thẻ tín dụng hiện đang nợ nần chồng chất lên tới 12000 tệ.
Khoản chi quần áo phỏng vấn, làm nail, túi xách… của Lục Đình Đình: Lấy từ chỗ tôi hết tầm 5000 tệ.
Khoản chi thay rèm cửa, mua đồ điện gia dụng mới… của bà Triệu Mỹ Lan: Lấy từ chỗ tôi hết tầm 4000 tệ.
