Kết Hôn Chớp Nhoáng Tn 70, Đại Tiểu Thư Kiều Ngọc Vơ Vét Sạch Tài Sản Theo Chồng Tòng Quân - Chương 27: Thỏi Vàng, Khế Đất Lấy Sạch Sành Sanh, Nhà Họ Lâm Bị Quét Sạch Không Còn Một Mảnh
Cập nhật lúc: 27/02/2026 10:17
Lâm Miểu Miểu vểnh tai lên, nhận ra hai giọng nói đó là của cha Lâm và mẹ Lâm.
Nửa đêm nửa hôm, họ không ngủ trong phòng mà chạy tới phòng làm việc làm gì?
Cũng may cô có tầm nhìn xa trông rộng, việc đầu tiên làm khi bước vào phòng là khóa trái cửa lại.
Dù hai người họ có muốn vào thì cũng phải mở khóa trước đã.
Chìa khóa xoay một vòng, truyền đến một tiếng "cạch" nhỏ.
Lâm Miểu Miểu đang lén lút trốn dưới gầm bàn làm việc, chuẩn bị mở két sắt thì khựng lại.
Tay nắm cửa bị vặn xuống, cửa phòng làm việc bị cha Lâm đẩy ra từ bên ngoài.
Cô nín thở, vội vàng tắt đèn pin để tránh lộ ánh sáng, nhỡ bị tên khốn cha Lâm phát hiện thì xong đời.
Nhân lúc cha Lâm đẩy cửa bước vào.
Cô ném luôn túi đựng đồ cổ giả sang một bên, giây tiếp theo, thân hình cô thoắt cái đã lẻn vào trong không gian một cách dứt khoát và gọn gàng.
Lâm Bân hầm hầm bước vào cùng mẹ Lâm.
Một tiếng "tách" vang lên, đèn phòng làm việc bật sáng.
Cha Lâm đưa mắt nhìn quanh phòng, thấy không có gì bất thường, ông ta bước nhanh đến trước chiếc két sắt dưới gầm bàn.
Bấm mật mã, thấy đồ đạc bên trong vẫn còn nguyên vẹn, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng đầu lên, ông ta trừng mắt nhìn mẹ Lâm với sắc mặt vô cùng khó coi:
“Đây là cái mà bà nói là nghe thấy tiếng động, nghi có trộm lẻn vào phòng làm việc đấy à?”
Nửa đêm nửa hôm, cha Lâm đang ngủ say sưa trên giường, bỗng bị mẹ Lâm lay mạnh đ.á.n.h thức.
Bản thân ông ta vốn đã có tính cáu gắt khi ngủ dậy, bị làm phiền nên mặt mày hậm hực tức giận.
Vừa định nổi đóa, hỏi xem bà ta đang giở trò quỷ gì, thì nghe mẹ Lâm lẩm bẩm lảm nhảm, bảo là nghe thấy tiếng động lạ trong phòng làm việc, sợ là có trộm lẻn vào.
Cha Lâm lập tức tỉnh ngủ, nhớ đến việc trong phòng làm việc có rất nhiều đồ vật giá trị, két sắt lại chứa toàn bộ gia sản của nhà họ Lâm.
Nếu mà mất thì lấy tiền đâu ra để đi Hương Cảng nữa?
Ông ta lập tức căng thẳng tột độ.
Khu vực họ đang sống là khu nhà giàu của thành phố Ôn, không ít nhà hàng xóm đã từng bị trộm đột nhập cuỗm đồ.
Nghĩ đến đây, cha Lâm bật dậy khỏi giường.
Vớ lấy chìa khóa phòng làm việc, kéo theo mẹ Lâm sang kiểm tra tình hình.
Nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, rõ ràng là mẹ Lâm đang làm quá lên, chuyện bé xé ra to.
Cha Lâm đen mặt, mắng té tát mẹ Lâm vài câu.
Mẹ Lâm nhìn quanh phòng làm việc với vẻ mặt như gặp quỷ.
Trong lòng bà ta thấy vô cùng uất ức.
Dạo gần đây bà ta phiền lòng vì chuyện Lâm Nhược Tuyết không nghe lời khuyên can, cứ nằng nặc đòi gả cho Chu Tuấn, khiến bà ta mất ngủ hai đêm liền.
Thần kinh bà ta có chút suy nhược, đêm đến trằn trọc không ngủ được, chỉ một tiếng động nhỏ cũng nghe thấy rõ mồn một.
Rõ ràng ban nãy bà ta nghe thấy tiếng tay nắm cửa phòng làm việc bị vặn mở cơ mà.
Không thể nào bà ta nghe nhầm được.
Sao bây giờ trong phòng lại chẳng có lấy một bóng người thế này?
Mẹ Lâm không dám tin, trố mắt tìm kiếm khắp phòng.
Từ gầm ghế sofa đến sau rèm cửa, chỗ nào bà ta cũng lục lọi, nhưng ngặt nỗi chẳng thấy bóng dáng tên trộm đâu.
Cha Lâm càng nhìn bộ dạng này của bà ta càng thêm bực mình, vừa định quát tháo bảo bà ta đừng có làm loạn nữa.
Thì mẹ Lâm bỗng chỉ tay về phía góc phòng, nơi đặt đồ cổ, nói với cha Lâm:
“Mình ơi, ông nhìn kìa, vị trí bày đồ cổ hình như bị thay đổi rồi.”
Câu nói này của bà ta lập tức thu hút sự chú ý của cha Lâm.
Bình thường mấy món đồ cổ này cứ xếp xó một chỗ trong góc cho bám bụi.
Nhưng dáng vẻ hiện tại, trông cứ như vừa bị ai đó lục lọi vậy.
Cha Lâm bước tới kiểm tra, mẹ Lâm bám sát theo sau.
Hai người chằm chằm nhìn đống bình hoa tranh chữ hồi lâu, nhưng tuyệt nhiên không nhận ra được điểm gì khác biệt.
Chỉ là cha Lâm tinh mắt nhận thấy lớp bụi bám trên mấy món đồ này đã biến mất, ông ta phớt lờ nói:
“Chắc là lúc bác Triệu vào dọn dẹp phòng làm việc đã tiện tay lau chùi chỗ này luôn đấy.”
“Chìa khóa phòng làm việc, ngoài tôi ra thì chỉ có bác Triệu là người có, người ngoài căn bản không thể vào được.”
Huống hồ cửa sổ phòng làm việc còn được lắp đặt song sắt chống trộm cẩn thận.
Đừng nói là trộm, một con ruồi cũng không lọt qua được.
Nói xong, cha Lâm quay người định rời đi, về phòng ngủ tiếp.
Nửa đêm nửa hôm, ông ta chẳng hơi đâu mà hùa theo mấy trò điên khùng của mẹ Lâm.
Mẹ Lâm mang vẻ mặt không cam lòng, nói với theo bóng lưng ông ta:
“Nhưng mà...”
Bà ta mới nói được hai từ đã bị cha Lâm cắt ngang.
“Nhưng nhị cái gì?”
“Bà bớt làm loạn đi, có thời gian rảnh rỗi nửa đêm nửa hôm nghi thần nghi quỷ, thà rằng bà dành tâm sức quản giáo mấy đứa con trong nhà cho đàng hoàng đi.”
Nhà họ Lâm dạo này liên tục xảy ra biến cố, cha Lâm phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi vốn đã mệt mỏi rã rời, lúc này lại bị mẹ Lâm quấn lấy lải nhải, ông ta bùng nổ ngay lập tức.
Nhớ lại chuyện người giúp việc kể, Lâm Nhược Tuyết sau khi biết nhà bốn người bọn họ định đi Hương Cảng, đã cãi nhau một trận tưng bừng với mẹ Lâm trong nhà.
Thấy mẹ Lâm vẫn còn đứng đó lằng nhằng chuyện trộm cắp.
Cha Lâm chỉ thẳng mặt mẹ Lâm, lớn tiếng mắng mỏ:
“Bây giờ tình hình đang căng thẳng, tôi đã dặn đi dặn lại bà rồi, chuyện đi Hương Cảng càng ít người biết càng tốt, sao bà có thể bất cẩn như vậy hả!”
Mẹ Lâm cũng ngậm đắng nuốt cay, rõ ràng đuối lý:
“Tôi cũng đâu có cố ý, vốn dĩ chuyện này vẫn được giấu kín như bưng mà.”
“Nhưng ai mà ngờ được, lúc hai vợ chồng mình bàn bạc chuyện này lại bị con Mộng Oa với thằng Tráng Tráng nghe lỏm được. Tôi đã dặn tụi nó không được nói cho Nhược Tuyết biết rồi mà.”
Ai dè cái miệng con Mộng Oa bép xép như cái loa phát thanh, chẳng giữ được lời nào.
Nghĩ đến đây, mẹ Lâm vẫn không kìm được mà nói đỡ cho Lâm Nhược Tuyết:
“Nhược Tuyết là con gái tôi, con bé có hay làm nũng làm nịu chút, nhưng cũng chẳng đến mức hại chúng ta đâu.”
Cha Lâm nhíu mày, không lên tiếng.
Không hiểu sao, trong lòng ông ta cứ dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Ông ta luôn cảm thấy chuyến đi Hương Cảng này sẽ chẳng suôn sẻ.
Ông ta cũng tính là nhìn Lâm Nhược Tuyết lớn lên, với cái tính nết của cô ta.
Biết chuyện họ đi Hương Cảng mà không dẫn cô ta theo, cô ta dễ dàng cho qua vậy sao?
Cha Lâm thấy bực bội trong lòng, phớt lờ lời mẹ Lâm, tiếp tục nói:
“Chuyện đi Hương Cảng phải nhanh ch.óng tiến hành thôi, không thể kéo dài thêm nữa.”
“Mấy ngày tới, bà thanh toán tiền lương rồi cho hết người giúp việc trong nhà nghỉ việc đi, gom góp nốt những thứ cần mang theo lại.”
“Ngày mai tôi sẽ nhờ người bán nhanh mớ khế đất và mấy món đồ cổ này đi. Đợi tống khứ Lâm Miểu Miểu và Cố Từ đi xong, chúng ta sẽ lập tức lên đường sang Hương Cảng.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cha Lâm, mẹ Lâm nuốt hết sự bất mãn vào trong, cẩn thận gật đầu.
Lâm Miểu Miểu trốn trong không gian, nghe trọn cuộc đối thoại và màn cãi vã của hai người. Cô khẽ nhướng mày, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Bán đồ cổ lấy tiền mặt á?
Thế chẳng phải ngày mai cô sẽ được chứng kiến vẻ mặt bàng hoàng, dở khóc dở cười của cha Lâm sao?
Đợi hai người ra khỏi phòng làm việc, khóa trái cửa lại đàng hoàng, Lâm Miểu Miểu lúc này mới chui ra khỏi không gian.
Cô bước đến trước két sắt, nhẩm tính mật mã.
Đầu tiên là nhập sinh nhật của cha Lâm, mật mã sai.
Sau đó nhập sinh nhật của cặp sinh đôi long phượng, vẫn sai.
Chỉ còn ba lần thử nữa, nếu sai tiếp, két sắt sẽ phát ra tiếng chuông báo động.
Khuôn mặt Lâm Miểu Miểu trở nên vô cùng căng thẳng.
Một lúc lâu sau, cô bỗng nảy ra một ý tưởng.
Ngón tay run rẩy bấm một dãy số lên két sắt.
Màn hình hiển thị: Mật mã chính xác.
Lâm Miểu Miểu nghiến c.h.ặ.t răng, tức đến xanh mặt.
Tên khốn kiếp Lâm Bân này, thế mà lại dám dùng ngày giỗ của mẹ cô để làm mật mã.
Cô không đời nào tin Lâm Bân lấy cái ngày này làm mật mã là để tưởng nhớ người vợ đã khuất.
Bởi vì năm xưa, lúc mẹ cô vừa nhắm mắt xuôi tay, chính cô đã tận mắt nhìn thấy nụ cười đắc ý không sao giấu nổi trên khóe môi Lâm Bân.
Lâm Miểu Miểu tạm thời nuốt cục tức này xuống.
Cúi xuống nhìn những thứ trong két sắt, có khoảng hơn hai mươi vạn tiền mặt và trang sức, cùng với khoảng mười cân thỏi vàng. Ngoài ra còn có vô số khế đất nhà cửa.
Lâm Miểu Miểu vét sạch sành sanh không chừa lại một thứ gì.
Sau đó cô trở về phòng, đ.á.n.h một giấc ngon lành đến tận 9 rưỡi sáng.
Khi tỉnh dậy và bước xuống phòng khách.
Cô liền thấy Lâm Nhược Tuyết đang ngồi thẫn thờ ở đó.
Một tia kinh ngạc thoáng qua trên mặt Lâm Miểu Miểu.
