Kết Hôn Chớp Nhoáng Tn 70, Đại Tiểu Thư Kiều Ngọc Vơ Vét Sạch Tài Sản Theo Chồng Tòng Quân - Chương 67: Người Đàn Ông Này, Rõ Ràng Đã Tương Tư Cô Từ Sớm

Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:02

Lâm Miểu Miểu ngước nhìn biểu cảm đó của anh, liền hiểu ngay Cố Từ e là cũng vừa mới nhận ra vấn đề này.

Cô ngồi trên giường, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm Cố Từ, khóe môi khẽ cong lên, không nhịn được buông lời trêu chọc:

“Nhận ra rồi à? Vậy bây giờ em phải đi đâu để rửa mặt đ.á.n.h răng đây?”

Tuy là câu hỏi, nhưng vừa nói cô vừa không kìm được bật cười thành tiếng.

Sau đó.

Chỉ thấy khuôn mặt Cố Từ tràn ngập sự hối lỗi, anh vỗ vỗ trán, ra cái vẻ muộn màng mới nhận ra:

“Em xem cái đầu óc của anh này, anh quên béng mất cả tòa nhà này toàn là đàn ông.”

“Ở đây căn bản không có nhà vệ sinh nữ, em thế này...”

Biết đi tắm ở đâu đây?

Đi vệ sinh cũng là cả một vấn đề nan giải!

Cố Từ cũng thấy khó xử, trong lòng anh bắt đầu tự trách bản thân.

Đều tại lúc nộp báo cáo kết hôn xong, anh phấn khích quá, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc chạy tới thành phố Ôn đón Lâm Miểu Miểu, mà quên khuấy đi mất chuyện khu gia thuộc.

Nếu không phải lúc ở ga tàu hỏa Lâm Miểu Miểu bất chợt hỏi về đến đơn vị sẽ ở đâu.

E là anh cũng chẳng mảy may nhớ ra chuyện này.

Giờ về đến đơn vị rồi, chẳng phải là gặp rắc rối to sao.

Vốn dĩ anh chỉ định ở tạm đây vài ngày, đợi dọn dẹp bố trí xong nhà cửa bên khu gia thuộc thì mới chuyển qua.

Anh hoàn toàn bỏ qua vấn đề vệ sinh cá nhân và tắm rửa.

Mà trớ trêu thay, đây lại là hai vấn đề quan trọng nhất.

Dù nhà vệ sinh và phòng tắm của tòa nhà này, khi Lâm Miểu Miểu cần dùng, anh đều có thể tự mình đi "dọn đường" mời mọi người ra ngoài.

Nhưng Lâm Miểu Miểu vốn dĩ da mặt mỏng.

Nếu anh vì chuyện này mà đi dọn dẹp phòng tắm, làm ầm ĩ lên cho ai cũng biết, anh mặt dày không sao.

Chỉ sợ Lâm Miểu Miểu vì thế mà ngại ngùng một thời gian dài.

Lỡ cô gái này lúc đó tức giận với anh thì phải làm sao?

Cố Từ thấp thỏm trong lòng, nghĩ lại thì trong tòa nhà này toàn là đàn ông con trai sinh sống.

Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.

Chỉ cần Lâm Miểu Miểu bước ra khỏi cửa, chắc chắn sẽ chạm mặt đám đồng đội của anh.

Với cái tính cách của đám tiểu t.ử thối đó.

Đảm bảo lúc đó lại chị dâu ngắn chị dâu dài, nhao nhao đến chào hỏi Lâm Miểu Miểu, anh sợ cô sẽ càng thêm ngượng ngùng.

Trong lòng Cố Từ dâng lên sự áy náy. Rõ ràng anh muốn dành cho Lâm Miểu Miểu những điều tốt đẹp nhất.

Thế mà ngay ngày đầu tiên cô đến đơn vị, lại xảy ra một thiếu sót lớn thế này.

Đáng lẽ anh phải sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện trước khi đón cô về đây mới phải.

Ít nhất cũng phải làm được đến mức nhà cửa tươm tất, chỉ việc xách vali vào ở.

Nhưng bây giờ, có hối hận chuyện này cũng đã muộn.

Điều quan trọng nhất trước mắt là phải nhanh ch.óng giải quyết vấn đề.

Cố Từ nhìn Lâm Miểu Miểu, sắc mặt đỏ bừng.

Trong vài phút ngắn ngủi, anh đã đưa ra quyết định:

“Miểu Miểu, anh xin lỗi nhé, đều do anh sơ suất bất cẩn. Bây giờ em nghỉ ngơi là quan trọng nhất, anh sẽ ra nhà tắm ngó qua xem sao, giờ này chắc không có ai đang tắm đâu.”

“Đợi anh xác nhận xong sẽ gọi em ra tắm. Em cứ ở trong phòng đợi anh, lấy sẵn đồ dùng cá nhân ra đi.”

“Còn chuyện khu gia thuộc, đợi em tắm xong anh sẽ đi xin ngay. Em ở đây bất tiện quá, chúng ta phải tranh thủ thời gian, dọn dẹp nhà cửa xong là chuyển qua luôn.”

Ký túc xá này, cùng lắm cũng chỉ có thể ở tạm đêm nay.

Cố Từ thầm nghĩ, nếu không được thì đêm nay anh sẽ thức trắng đêm làm thêm giờ, dọn dẹp sơ qua rồi dọn vào ở trước đã.

Còn việc trang trí bày biện thì cứ từ từ tính sau.

Dù sao cũng tốt hơn nhiều so với việc để Lâm Miểu Miểu ở lại ký túc xá này, đến việc đi vệ sinh cũng bất tiện.

Lâm Miểu Miểu nghe xong, thấy đây quả thực là cách giải quyết tốt nhất hiện tại.

Cô gật đầu với Cố Từ, coi như đồng ý với sự sắp xếp của anh.

Nhận thấy sự áy náy và sốt ruột hiện rõ trên mặt Cố Từ, Lâm Miểu Miểu liền lên tiếng an ủi:

“Anh đừng vội, em không có ý trách anh đâu.”

“Chúng ta là vợ chồng mà, không có chuyện gì là không giải quyết được cả.”

“Ký túc xá này tuy hơi bất tiện nhưng vẫn ở được, chuyện nhà cửa anh cứ từ từ, chúng ta không vội.”

Nhưng Lâm Miểu Miểu càng nói vậy, sự áy náy trong lòng Cố Từ lại càng sâu sắc.

Anh im lặng một thoáng, rồi bất ngờ sải bước tới, ôm gọn Lâm Miểu Miểu vào lòng, anh hít một hơi thật sâu:

“Miểu Miểu, cảm ơn em đã thấu hiểu cho anh.”

Bị ôm đột ngột, đầu óc Lâm Miểu Miểu hơi choáng váng.

Người đàn ông này sao tự dưng lại sến súa thế?

Nhưng cô nhanh ch.óng hiểu ra, có lẽ Cố Từ cảm thấy áy náy, trong lòng đang khó chịu.

Lâm Miểu Miểu không khỏi cảm thấy có chút bất lực.

Thực ra cô chẳng thấy có vấn đề gì to tát, kiếp trước ở nhà họ Chu, ngày tháng khổ cực đến mấy cô cũng từng nếm trải rồi.

Nhà họ Chu nằm ở khu ổ chuột, trong nhà đến cái nhà vệ sinh cũng không có, mỗi ngày phải leo lên leo xuống sáu tầng lầu để ra nhà xí công cộng của khu tập thể giải quyết nỗi buồn.

Cái nhà xí đó là nhà vệ sinh công cộng, môi trường không chỉ bẩn thỉu tồi tàn, mà còn nhan nhản bọn lưu manh côn đồ.

Kiếp trước cô không ít lần bị quấy rối.

Những khổ cực đó Lâm Miểu Miểu cô đều đã nếm trải qua.

Hoàn cảnh ở ký túc xá lúc này chẳng phải đã tốt hơn kiếp trước gấp trăm lần sao?

Cô đã thấy rất mãn nguyện rồi.

Lâm Miểu Miểu ngẫm nghĩ một lát. Nằm gọn trong vòng tay Cố Từ, cô biết anh áy náy vì quá để tâm đến cô.

Cô đưa tay lên, chủ động ôm lấy Cố Từ, vỗ nhè nhẹ vào lưng anh như một sự an ủi.

Sau đó cân nhắc câu chữ, cất lời:

“Anh đã làm rất tốt rồi, bất kỳ ai khi làm việc cũng sẽ có lúc sai sót mà.”

“Ai bảo lúc đó anh chỉ chăm chăm muốn đến thành phố Ôn cưới em cơ chứ. Xem ra sức hấp dẫn của em lớn quá rồi.”

“Phải làm sao đây Cố Từ, tự nhiên em thấy hơi đắc ý rồi đấy.”

Lâm Miểu Miểu nói đến câu cuối cùng, lông mày còn nhướng lên, tâm trạng vui vẻ lộ rõ.

Vốn dĩ Cố Từ vẫn đang chìm trong cảm giác hối lỗi, kết quả vừa nghe thấy lời này của Lâm Miểu Miểu.

Anh giật mình thoát khỏi dòng cảm xúc áy náy.

Anh bắt đầu thấy ngượng ngùng, cảm giác căng thẳng như thể mọi tâm tư đều bị cô nhìn thấu.

Cố Từ thầm nghĩ, mình còn chưa đến tuổi mắt mờ tai nghễnh, trí nhớ cũng rất tốt mà.

Anh nhớ rất rõ, mình chưa từng nói với Lâm Miểu Miểu rằng vì quá hưng phấn, quá muốn cưới cô nên mới quên béng chuyện xin cấp khu gia thuộc.

Xét cho cùng, cái chuyện mất mặt thế này, đ.á.n.h c.h.ế.t anh cũng không nói ra đâu.

“Em...”

Cố Từ hơi buông Lâm Miểu Miểu ra một chút.

Hai người đối mặt nhau, Cố Từ căng thẳng l.i.ế.m l.i.ế.m môi.

Anh vừa mở miệng, định hỏi xem Lâm Miểu Miểu nghe ai nói.

Kết quả lại thấy Lâm Miểu Miểu với vẻ mặt ranh mãnh trêu chọc:

“Em đoán đấy.”

“Ai bảo tâm tư anh dành cho em lộ liễu quá cơ.”

Lâm Miểu Miểu cố tình chuyển chủ đề. Cô nhìn chằm chằm Cố Từ, thấy vành tai anh đã đỏ lựng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười tinh quái, cô cố ý hỏi:

“Em thực sự muốn hỏi anh Cố một câu, rốt cuộc anh tương tư em từ lúc nào vậy.”

“Trước kia chúng ta rõ ràng không hề quen biết nhau mà.”

Cô hỏi thẳng thừng, chẳng cho Cố Từ chút thời gian nào để chuẩn bị tâm lý.

Thực ra đây cũng là điều Lâm Miểu Miểu luôn tò mò trong lòng.

Bởi vì trong ấn tượng của cô, cái ngày đi đăng ký kết hôn ấy là lần đầu tiên cô và Cố Từ gặp mặt.

Nhưng những gì người đàn ông này thể hiện, rõ ràng là đã tương tư cô từ lâu lắm rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.