Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Quan Quân Mạnh Nhất, Theo Quân Rồi Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 396: Trịnh Dương Thổ Lộ, Phạm Vi Động Lòng
Cập nhật lúc: 27/04/2026 11:32
Trịnh Dương nói với Phạm Vi đang đứng bên cạnh:
“Đi thôi!”
Phạm Vi nghe cuộc đối thoại của họ là biết ngay trước kia Trịnh Dương chắc chắn thường xuyên tới đây! Trịnh Dương cũng cảm thấy nên giải thích một chút với cô. Hai người đi tới chỗ vắng người, Trịnh Dương khẽ nhếch môi hỏi:
“Tò mò lắm sao?”
Phạm Vi gần như gật đầu ngay lập tức!
“Trước kia anh làm việc ở xưởng đường, trong tay có một ít nguồn hàng nên thường mang tới đây phân phối!”
Trịnh Dương chỉ nói một câu đơn giản, Phạm Vi đã hiểu ngay. Ở Cung Tiêu Xã của họ đôi khi cũng để nhân viên bán ra một ít hàng lỗi, đạo lý cũng tương tự như vậy.
“Vâng vâng, em hiểu rồi! Trước đây em làm ở Cung Tiêu Xã nên biết mà!” Phạm Vi trả lời.
“Anh Trịnh này, anh vẫn chưa biết rõ tình hình nhà em đúng không? Mẹ em thì anh gặp rồi, em còn một người anh trai đang công tác ở căn cứ, ba em là người phụ trách căn cứ nghiên cứu khoa học. Trước kia em làm ở Cung Tiêu Xã, sau đó mới chuyển sang xưởng dừa.”
Phạm Vi cảm thấy vẫn nên nói rõ trước thì hơn. Đừng để đến lúc Trịnh Dương về thưa chuyện với ba mẹ anh, người nhà hỏi tới mà anh lại ngơ ngác không biết gì thì không hay.
“Được, anh nhớ rồi! Sau khi kết hôn, chúng ta sẽ cố gắng thuê một căn hộ trong đại viện quân khu để ở, như vậy em sẽ được gần ba mẹ hơn.”
“Tất nhiên ở đây chúng ta cũng có chỗ ở, hôm nay thời gian không kịp nữa, nếu không anh đã đưa em về nhà rồi.”
Trịnh Dương nhìn Phạm Vi, lúc này thật sự càng nhìn càng thấy thích. Em gái Lê Lê thật lợi hại, vừa ra tay đã tìm cho anh một cô vợ nhỏ mềm mại, đáng yêu thế này!
Cố Lê: “...” Là do anh bị người ta nhìn trúng trước thì có!
“Vâng, không vội đâu, thế nào cũng được ạ. Em... em còn dự định sau này sẽ tiếp tục đi học, anh có đồng ý không?”
Phạm Vi muốn nói rõ những điểm có thể gây mâu thuẫn giữa hai người ngay từ đầu, khi tình cảm mới bắt đầu chớm nở. Tuy cô có hảo cảm với Trịnh Dương, nhưng nếu ở những chuyện đại sự mà hai người không thể thống nhất ý kiến, cô sẽ không cưỡng cầu, nhưng cũng sẽ không thay đổi ý định của mình. Nếu vậy thì chỉ có thể chia tay.
Trịnh Dương nhìn đôi mắt vừa mang theo sự mong chờ vừa sợ bị từ chối của Phạm Vi, trái tim anh như tan chảy.
“Đây là chuyện tốt mà, anh chắc chắn sẽ ủng hộ! Đến lúc đó em đi học ở đâu, anh sẽ đến thành phố đó làm ăn để ở bên cạnh em, được không?”
“Nhưng mà, không được có ý nghĩ bỏ rơi anh đâu đấy!” Trịnh Dương trịnh trọng nhấn mạnh.
Phạm Vi: “...” Sao anh ấy biết mình đang nghĩ gì nhỉ!
Phạm Vi né tránh ánh mắt anh, cúi đầu thẹn thùng. Trịnh Dương biết ngay mình đã đoán đúng.
“Tròn Tròn, chúng ta sau này sẽ ở bên nhau cả đời, có bất cứ chuyện gì em cũng có thể hỏi anh trực tiếp như hôm nay. Chỉ cần là chuyện em muốn làm, anh đều sẽ ủng hộ. Ngoại trừ...”
Trịnh Dương ngập ngừng. Phạm Vi lập tức ngẩng đầu nghiêm túc nói:
“Anh Trịnh, em sẽ không thế đâu, sau này em biết phải làm thế nào mà. Em còn trẻ người non dạ, có chỗ nào làm chưa tốt, anh cứ bảo em nhé! Chỉ cần là điều đúng đắn, em đều sẽ tiếp thu!”
Trịnh Dương khẽ cười một tiếng:
“Khá lắm, còn rất có nguyên tắc nữa, anh biết rồi. Tròn Tròn, cưới được em thật tốt!”
Trịnh Dương nói lời chân thành, bởi vì anh cảm thấy cuối cùng mình cũng đã tìm được người vợ mà mình hằng mong ước.
Bốn người xử lý xong việc riêng liền bắt đầu đi về phía tiệm cơm quốc doanh. Trịnh Dương biết chuyện Trì Yến muốn vận chuyển d.ư.ợ.c phẩm, nhưng anh là người có chừng mực, chuyện không nên hỏi anh tuyệt đối sẽ không hé môi nửa lời.
“Chị Lê Lê!”
Phạm Vi và Trịnh Dương vừa đi qua con hẻm đã thấy Cố Lê đang chuẩn bị vào tiệm cơm quốc doanh.
“Nha, thật khéo quá, đi thôi! Sao nhiều đồ thế này!”
Cố Lê nhìn ra phía sau, thấy Trịnh Dương đang vác một chiếc túi rất lớn liền nói.
“Vâng, mua nhiều một chút để chị mang theo.”
“Được, lát nữa về cứ nói số tiền cho chị, việc nào ra việc đó, tiền này chị nhất định phải trả! Muốn tặng quà khác thì tặng sau.” Cố Lê trực tiếp chặn đứng lời định nói của Phạm Vi.
Phạm Vi nhìn Trịnh Dương, Trịnh Dương gật đầu. Cố Lê nhạy bén lập tức ngửi thấy mùi bát quái:
“Ơ? Hai người...” Cố Lê nhìn Phạm Vi rồi lại nhìn Trịnh Dương, cười đầy ẩn ý.
“Vâng vâng, chị Lê Lê, lát nữa em nói riêng với chị!”
“Em gái, hai em đi tìm chỗ ngồi đi, bọn anh đi gọi cơm. Có món gì muốn ăn không?” Trì Yến hỏi.
“Không có ạ, món gì cũng được anh cả!”
“Vậy hai anh em mình ra chỗ góc tường kia ngồi đi.” Cố Lê chỉ tay về phía vị trí đó.
“Được!”
“Anh Trì, anh đi trước đi, để em đi cất đồ đã.” Trịnh Dương nói.
Cố Lê và Phạm Vi vừa ngồi xuống, Cố Lê đã chống cằm chờ nghe chuyện. Phạm Vi đâu có ngờ chị Lê Lê cũng có lúc hóng hớt thế này! Nhưng lúc này cô cũng rất muốn chia sẻ tâm trạng kích động của mình, thế là cô kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Cố Lê nghe.
“Cho nên em vì anh ấy mở lời trước mà cảm động đến phát khóc à?” Cố Lê nghi hoặc hỏi.
“Vâng ạ, em đã chuẩn bị tâm lý ở nhà mãi, mấy ngày nay bận việc xưởng nên không dám tìm anh ấy. Ai ngờ vất vả lắm mới có cơ hội, anh ấy lại là người mở lời trước.”
Cố Lê thì không thấy có gì to tát:
“Chuyện đó có gì đâu, chẳng phải sau đó em là người chủ động hôn anh ấy sao?” Cố Lê cười xấu xa.
Cô bé này thật là... Phụ nữ Hoa Quốc là tuyệt đối không thể chịu thua mà!
Hai người lại trò chuyện thêm về việc đi học, Cố Lê cảm thấy Trịnh Dương quả thực rất tốt. Một lát sau thức ăn được bưng lên, bốn người ăn uống ngon lành. Cố Lê thỉnh thoảng lại nhìn Trì Yến.
“Em gái!”
“Ăn no chưa?”
“Uống thêm bát canh nữa đi.”
Trì Yến còn lạ gì cái đầu nhỏ của Cố Lê đang nghĩ gì nữa? Nhất định không thể để cô nghĩ tiếp được.
“Không...”
Cố Lê chưa kịp nói hết câu, trước mặt đã đặt sẵn một bát canh hải sản.
“Uống được bao nhiêu thì uống.” Trì Yến hất cằm chỉ vào bát canh.
Cố Lê chỉ đành bưng bát lên ăn tiếp. Cô đoán chắc anh cả đã biết ý đồ của mình rồi. Hừ! Sau này có hỏi cô cũng sẽ... Thôi bỏ đi! Tha cho chính mình vậy.
Cơm nước xong xuôi, cả bốn người cùng đi đến kho hàng.
“Lát nữa bên kia sẽ phái người tới, chúng ta vào trong đợi một lát. Sau này nơi này sẽ dùng làm kho của xưởng dừa, lần này anh dùng xong chìa khóa sẽ đưa luôn cho chú.” Trì Yến nói với Trịnh Dương.
“Vâng, anh Trì, em biết rồi. Em nhất định sẽ trông coi cẩn thận, bên này em sẽ tìm vài người luân phiên canh gác.”
“Được, đến lúc đó tiền lương cứ tính trực tiếp vào chi phí của xưởng là được.”
