Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Quan Quân Mạnh Nhất, Theo Quân Rồi Được Sủng Lên Tận Trời - Chương 583: Bí Mật Của Trì Gia
Cập nhật lúc: 27/04/2026 18:22
Quan trọng hơn cả là bà hiểu rõ hạnh phúc của chính mình. Năm xưa bà đã từng bị gia đình ngăn cản, nên vạn lần không muốn con gái mình phải chịu cảnh dày vò đó.
“Mẹ ủng hộ con!” Tô Linh gật đầu nói. “Nhưng con nhớ kỹ, không được để bản thân phải chịu uất ức. Ba mẹ mãi mãi là hậu thuẫn vững chắc nhất của con!”
“Con cảm ơn mẹ! Còn ba thì sao ạ...”
“Ông ấy dám phản đối sao!”
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa phòng Ôn Thiển vang lên.
“Linh Linh, Thiển Thiển!”
“Cứ giao cho mẹ, con nghỉ ngơi đi. Ngày mai chuyện này sẽ được định đoạt.” Tô Linh nói. Hiểu rõ về nhà họ Trì, bà cũng lờ mờ đoán được tại sao ba mẹ mình lại gấp gáp đến thế. Hiện tại đúng là cần phải nhanh ch.óng. Cũng may bà luôn mang theo sổ hộ khẩu bên mình.
“Mẹ cố lên!” Ôn Thiển cười híp cả mắt.
Tại Trì gia.
“Tôi vừa nhận được điện thoại của lão thủ trưởng, chuyện này ngày mai sẽ quyết định.” Trì lão gia t.ử hớn hở bước ra từ thư phòng. Vừa vặn bà nội Trì, Trì Hãn Chu và Trì Yến đều đang ở phòng khách.
“Sính lễ đã chuẩn bị xong chưa?”
“Dạ xong rồi ạ.” Trì Hãn Chu trả lời.
“Vậy ngày mai chúng ta qua đó. Đi thôi bà nó, nghỉ ngơi thôi.” Trì lão gia t.ử bước đi thoăn thoắt.
Hôm nay hai gia đình đặt phòng ở tiệm cơm, không đến nhà ai cả để tránh gây chú ý. Ôn Hồng Chính tối qua bị Tô Linh "áp giải" về phòng, sau một hồi "lên lớp" thì hôm nay thái độ đã tốt hơn rất nhiều. Gặp Trì Yến, lại tiếp xúc với người nhà họ Trì, ông cũng phần nào yên tâm. Mắt nhìn của con gái đúng là không tồi, giống hệt ông!
Sau khi mọi chuyện được định đoạt, ông nội Ôn bảo chú Vương đưa Trì Yến và Ôn Thiển đi đăng ký kết hôn. Mọi việc sau đó diễn ra với tốc độ nhanh gấp mười lần, chỉ sợ có kẻ phá đám.
Trì Yến có một căn nhà riêng rất kín đáo. Phần lớn tài sản của nhà họ Trì đều được cất giấu dưới tầng hầm căn nhà này. Sau khi đăng ký xong, những người khác đương nhiên để lại không gian riêng cho đôi trẻ, dù sao họ cũng đã là vợ chồng hợp pháp. Tuy tuổi tác thực tế chưa đủ, nhưng Ôn Thiển chỉ có phần chiếm tiện nghi, Trì Yến vẫn rất mực khắc chế.
Đêm đó, hai người đến chỗ ở riêng của Trì Yến. Những thứ anh đưa cho cô trước đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
“Đi theo anh.” Trì Yến đưa tay ra.
“Được thôi, mà em là gì của anh nhỉ?” Ôn Thiển trêu chọc.
Trì Yến: “...”
“Là ái nhân (vợ).”
Ôn Thiển: “...”
“Được rồi, anh Yến!” Ôn Thiển nũng nịu đáp.
“Đợi lát nữa hãy đi.”
“Hả? Ưm...”
Sau một nụ hôn sâu, chân Ôn Thiển mềm nhũn ra. Cái anh chàng này đúng là...
“Để anh bế em.” Trì Yến trực tiếp bế bổng cô lên, rồi nhấn vào một cái nút bí mật. Một cánh cửa từ bức tường hiện ra. Ôn Thiển vô cùng kinh ngạc. Khi bước vào bên trong, cô lại càng choáng váng hơn nữa. Cô cảm thấy mọi từ ngữ miêu tả sự giàu có đều không đủ để nói về nơi này. Nhà họ Trì đúng là quá giàu! Ôn Thiển một lần nữa được chứng thực điều đó.
“Tất cả đều cho em.”
Ôn Thiển nghe xong câu này suýt nữa thì quỵ xuống. Đây là bắp cải chắc? Dù đã đăng ký kết hôn thì cũng không thể nói cho là cho ngay thế này chứ!
“Tất nhiên hiện tại chưa dùng được, nhưng những thứ này đều rất có giá trị, anh tin chắc một ngày nào đó chúng sẽ đáng giá liên thành. Thiển Thiển, để em phải chịu thiệt thòi rồi.” Trì Yến vừa nói vừa ôm cô vào lòng. Cái anh chàng này sao mà cứ thích ôm hôn cô thế không biết, làm gián đoạn việc cô ngắm châu báu rồi! Nếu Trì Yến biết cô đang nghĩ gì chắc anh tức c.h.ế.t mất.
“Không thiệt thòi, không thiệt thòi chút nào!” Ôn Thiển nói rồi thoát khỏi vòng tay anh. “Trì Yến, anh đưa hết cho em thế này, ý là sau này lỡ có ly hôn cũng không cần trả lại đúng không?” Ôn Thiển vừa đi vừa ngắm nghía, hoàn toàn không thấy mặt Trì Yến đã đen như nhọ nồi. Ly hôn? Họ vừa mới đăng ký xong mà!
“Hửm? Sao anh không trả lời em? Nếu không em chẳng dám nhận đâu.” Ôn Thiển vẫn vô tư nói tiếp.
Trì Yến lại bế bổng cô lên, đá văng cửa một căn phòng, trông giống như thư phòng nhưng có cả giường, rồi đặt cô xuống đó. Ôn Thiển lúc này mới cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo trong phòng. Thôi xong! Vừa rồi cô bị chập mạch hay sao mà lại nói những lời đó chứ! Không kịp nghĩ nhiều, một nụ hôn mang theo sự giận dữ đã ập xuống.
Không biết qua bao lâu, quần áo trên người Ôn Thiển đã không còn mảnh vải che thân.
“Ôn Thiển, em là của anh, chỉ có thể là của anh thôi! Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rời đi.” Trì Yến siết c.h.ặ.t cô trong lòng, giọng nói lạnh lùng đầy tính chiếm hữu.
“Tại sao anh không... tiếp tục?” Ôn Thiển cảm thấy những lời anh vừa nói chỉ là vô nghĩa, cô chẳng buồn để tâm. Nhưng việc không làm đến bước cuối cùng khiến cô thấy hơi tiếc nuối. Đây chính là suy nghĩ chân thực nhất của Ôn Thiển lúc này.
Trì Yến bật cười vì tức: “Vì em còn nhỏ quá.”
“Em nhỏ chỗ nào? To thế này còn gì!” Ôn Thiển thậm chí còn cúi xuống nhìn. Trì Yến lập tức lấy tay che mắt cô lại. Cái người phụ nữ này... đúng là anh chẳng biết làm sao với cô nữa.
“Đừng quậy nữa, rồi sẽ có ngày đó thôi.” Giọng Trì Yến khàn đặc. “Đã đưa cho em thì là của em.” Đây coi như là câu trả lời cho vấn đề lúc nãy.
Ôn Thiển rất hài lòng: “Vậy anh có muốn biết một bí mật không?” Cô nghiêm túc hỏi. Trì Yến thành thật gật đầu.
“Quần áo hỏng rồi.” Ôn Thiển nhìn bộ đồ của mình, nhíu mày nói.
“Trên lầu có, để anh đi lấy cho em.” Trì Yến sờ mũi, có chút chột dạ.
“Thôi khỏi, anh đang cởi trần mà, đưa áo khoác của anh cho em mượn.”
Hai người bước ra khỏi phòng. Ôn Thiển vẫy tay một cái, toàn bộ đồ đạc trong không gian bí mật biến mất trong nháy mắt. Nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Trì Yến, Ôn Thiển vô cùng đắc ý. “Lợi hại không!”
Giây tiếp theo, tất cả đồ đạc lại hiện ra như cũ. “Em có một không gian tùy thân, có thể chứa được rất nhiều thứ, từ nhỏ đã có rồi. Em cũng không biết tại sao nữa, anh có thấy em là quái vật không?” Ôn Thiển nhìn vào mắt Trì Yến hỏi. Chỉ cần anh thoáng chút do dự, cuộc hôn nhân "nhựa" này của họ coi như xong đời.
“Không hề.” Trì Yến kiên định trả lời.
“Cho nên, đồ đạc của nhà họ Trì, em sẽ không để lại một thứ gì, thậm chí cả căn nhà này em cũng muốn mang đi luôn, chỉ là em không có bản lĩnh đó thôi.” Ôn Thiển trêu chọc. “Thời gian của chúng ta có hạn, nếu anh tin tưởng em thì chúng ta bắt tay vào làm thôi. Để lại đây cũng bị người ta phá hoại, đợi sau này chúng ta quay về, em lại mang ra đặt vào chỗ cũ. Anh thấy sao?”
“Được, nghe theo em.” Trì Yến không hề do dự. Đây đã là vợ hợp pháp của anh, anh đương nhiên tin tưởng cô tuyệt đối.
“Vậy đi thôi! Nói là làm! Nhưng mà, chuyện này chúng ta phải nói với ông bà và ba thế nào đây...”
