Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 128
Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:48
“Nhà tắm công cộng cũng vô cùng giản dị, không có vòi hoa sen hay dịch vụ ngâm chân, kỳ lưng như ở hậu thế, chỉ chia làm hai phòng lớn nam nữ, bên trong có một bể lớn đầy nước nóng, bên cạnh là một dãy tủ gỗ để đồ.”
Hai người nộp tiền, vì trên người đều mang theo không ít tiền nên đã thuê một cái tủ có khóa, tốn một hào tiền.
Ở đại sảnh còn có bán lạc, hạt dẻ và hạt thông đựng trong đĩa nhỏ, lượng không nhiều, một hào một phần.
Mã Tiểu Quyên thấy lạc nhìn cũng được bèn mua một phần, định lát nữa lúc ngâm bồn sẽ ăn.
Tô Mạt không có thói quen vừa tắm vừa ăn nên không mua.
Hai người xách đồ vào nhà tắm, bên trong không nhiều người lắm, ước chừng chưa đến mười người, đều tản ra ngâm mình ở các góc bồn.
Bên trong ấm áp vô cùng, Mã Tiểu Quyên đi đến tủ để đồ, rất nhanh đã t.h.o.á.t y sạch bách, nhét quần áo vào tủ, khóa lại, cầm theo khăn mặt xà phòng chuẩn bị xuống bồn ngâm.
Thấy Tô Mạt vẫn đứng đó chưa cởi quần áo, bèn bịt miệng cười trộm:
“Đừng ngại, ai cũng giống nhau cả thôi.
Cậu mà thực sự thấy thẹn thì lát nữa lấy khăn mặt che một chút, đợi xuống nước rồi thì không ai nhìn cậu nữa đâu."
Thấy Mã Tiểu Quyên đã xuống nước rồi, Tô Mạt tự làm công tác tư tưởng cho mình, nghiến răng một cái, vội vàng cởi quần áo ra, khóa tủ lại.
Sau đó một tay che ng-ực, một tay cầm khăn mặt che phía dưới, chuẩn bị xuống bồn.
Kết quả vừa quay người lại, phát hiện mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mình với ánh mắt rực lửa, thẹn đến mức cô lập tức ngồi thụp xuống.
Một người phụ nữ trung niên lập tức bật cười thành tiếng:
“Em gái à, đừng thẹn.
Chị đây chỉ là nhìn thấy làn da này của em trắng trẻo mịn màng quá nên thấy lạ thôi."
Bản thân Tô Mạt đã có làn da trắng, cộng thêm việc hàng ngày dùng dị năng bồi bổ, làn da thực sự mịn màng trắng nõn không một chút tì vết nào, nói là da trắng như mỡ đông cũng không quá lời.
Bình thường mặc quần áo còn chẳng cảm thấy gì, giờ cởi sạch bách ra, quả thực là trắng đến phát sáng.
Trước mặt một đám người có làn da thô ráp lại hơi đen, chẳng khác nào một ánh đèn sân khấu thu hút ánh nhìn của mọi người vậy.
Tô Mạt cười gượng một tiếng, sau đó đứng dậy che chắn, nhanh ch.óng xuống nước.
Người phụ nữ đó lại cười, dịch lại gần:
“Em gái là thanh niên tri thức từ phương Nam tới à?"
Tô Mạt gật đầu.
“Chẳng trách.
Chứ như người phương Bắc tụi chị mà có được làn da này thì kiểu gì cũng phải ngẩng cao đầu mà đi, cái này đúng là điều mà người khác có cầu cũng chẳng được."
Tô Mạt nở một nụ cười lịch sự nhưng đầy vẻ lúng túng, sự khác biệt Nam Bắc, cô không tiện bình luận.
Bất kể là nguyên chủ hay cô thì đều là người phương Nam.
Việc cởi sạch trước mặt người khác đi lại vẫn cần có lòng dũng cảm, trong lòng cô không vượt qua được rào cản đó.
“Em gái gả chồng chưa?"
Người phụ nữ đó lại hỏi.
“Gả rồi ạ."
Tô Mạt gật đầu, không muốn nói nhiều với người lạ.
“Mới kết hôn không lâu phải không?
Chồng em đúng là có phúc rồi."
Người phụ nữ cười nói.
Đúng là chỉ có vợ trẻ mới thẹn thùng như vậy, làn da trắng thế này bà nhìn còn muốn đưa tay lên sờ, huống hồ là đàn ông.
Tô Mạt cười gượng gạo, cùng Mã Tiểu Quyên dịch sang phía bên kia.
Cũng may người phụ nữ đó cũng coi như biết điều, không đi theo nữa.
“Tô Mạt, làn da của cậu đúng là tốt thật đấy, mịn màng trơn láng."
Mã Tiểu Quyên đưa tay sờ một cái, lúc đầu cô còn định giúp Tô Mạt kỳ lưng, giờ nhìn thấy làn da mịn màng thế này cô cũng chẳng dám nữa.
Tô Mạt cười hơ hơ, đúng là sai lầm, biết thế này đã không đến nhà tắm công cộng rồi.
Tô Mạt xoa xà phòng lên người, bắt đầu kỳ cọ.
Tắm chưa được bao lâu thì lại có thêm vài người đi vào, Tô Mạt ngẩng đầu liếc nhìn một cái, kinh ngạc nhìn thấy Lục Tiểu Lan và Lý Nguyệt Nga.
Mắt Tô Mạt sắp trợn ngược ra đến ngoài rồi.
Luận về cảm giác khi “thành thật gặp gỡ" với mẹ chồng và em chồng là như thế nào?
Cô không hiểu, cầu xin giải đáp trực tuyến.
Lúc đầu Lý Nguyệt Nga còn chưa nhìn thấy Tô Mạt, vẫn là thím Xuân Phượng đi cùng bà nhìn thấy trước rồi nhắc nhở bà.
Lý Nguyệt Nga quay đầu nhìn lại, thấy Tô Mạt đang cùng Mã Tiểu Quyên không mảnh vải che thân, vô cùng gò bó ngồi xổm trong bồn.
Lý Nguyệt Nga bật cười thành tiếng, nói với Lục Tiểu Lan:
“Con mau đến chỗ chị dâu ba của con đi, che chắn cho nó chút, nhìn kìa, nó sợ đến mức đó rồi."
Bà có nghe nói rồi, ở phương Nam ngay cả mẹ con cũng không cùng tắm với nhau.
Tiểu Mạt chắc là lần đầu tiên thấy cảnh tượng này, cả người sắp co thành một cục rồi.
Lục Tiểu Lan nhanh nhẹn cởi quần áo ra, gấp gọn đặt lên giá bên cạnh, cầm khăn mặt đi về phía Tô Mạt rồi bước xuống bồn.
“Chị dâu ba, mọi người đến lâu chưa?"
Lục Tiểu Lan cười hỏi.
“Chị cũng vừa mới đến không lâu, hôm nay em không đi làm à?
Sao dọc đường không thấy mẹ đâu nhỉ?"
“Dạ đi chứ ạ, phải hai ngày nữa mới được nghỉ, đây chẳng phải mẹ muốn đi tắm nên em cùng đi tắm rửa chút thôi ạ."
“Mẹ sáng nay đã đến rồi, có người giới thiệu đối tượng cho con gái thím Xuân Phượng, thím ấy rủ mẹ cùng đi xem thử."
Có người giới thiệu đối tượng, cha mẹ bên nhà gái nếu kỹ tính một chút sẽ đến nhà trai thăm dò tình hình trước, cảm thấy điều kiện ổn thỏa mới để con gái đi xem mặt, nếu không có vấn đề gì lớn thì hôn sự coi như cơ bản đã định.
Lục Tiểu Lan vắt khăn mặt, quấn lên tay, nói với Tô Mạt:
“Nào, chị dâu ba, để em kỳ lưng cho chị."
Tô Mạt khẽ ho một tiếng:
“Chị vừa nãy kỳ xong rồi."
Lục Tiểu Lan cười:
“Tắm thế sao mà sạch được, phải kỳ cơ.
Chị dựa vào thành bồn quay lưng lại đi, em kỳ cho."
Tô Mạt cười gượng một cái, quay lưng đi.
Lục Tiểu Lan mím môi cười trộm, chị dâu ba nhìn thì gầy nhưng thực ra cũng khá là có “da thịt" đấy chứ, nhìn đầy đặn hơn hồi nằm viện nhiều.
Lục Tiểu Lan dùng sức kỳ một hồi, kỳ đến mức lưng Tô Mạt đỏ cả lên mà cũng chẳng thấy ra chút ghét nào.
“Được rồi, cực kỳ sạch sẽ, không bẩn chút nào.
Nào, chị dâu ba, đến lượt chị kỳ cho em rồi đấy."
Lục Tiểu Lan giặt khăn mặt, đưa cho Tô Mạt rồi quay người nằm sấp xuống.
Tô Mạt học theo dáng vẻ của những người khác, nỗ lực kỳ lưng cho Lục Tiểu Lan, thực sự là kỳ ra được từng dải ghét một.
Tô Mạt:
(ノ ○ Д ○)ノ
Lục Tiểu Lan vừa tận hưởng vừa thấy Mã Tiểu Quyên bên cạnh đang háo hức nhìn, bèn hỏi:
“Thanh niên tri thức Mã, có cần tôi kỳ giúp cô không?"
Vừa nãy cô nghe Lý Nguyệt Nga nói rồi, người bên cạnh chị dâu ba này họ Mã, cùng một đợt thanh niên tri thức xuống nông thôn với chị dâu ba.
Mã Tiểu Quyên nghe vậy vội vàng đưa khăn mặt qua:
“Vậy thì cảm ơn cô quá."
