Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 14
Cập nhật lúc: 01/05/2026 22:22
Mã Tiểu Quyên vừa tắm xong đi về, ghé sát vào Tô Mạt, đột nhiên thắc mắc:
“Cậu bôi cái gì thế?
Thơm quá."
Trong lòng Tô Mạt hẫng một nhịp, cô dùng dầu gội đầu.
Mùi thơm của đồ dùng hàng ngày thời sau không phải là thứ mà đồ thời này có thể so sánh được.
“Bôi chút dầu dưỡng tóc, mua ở cửa hàng Hữu Nghị thôi."
Tô Mạt nói qua loa đại khái.
Mã Tiểu Quyên không nghi ngờ gì, họ ở chung một phòng, lúc trước Tô Mạt lấy quần áo cô đã thoáng nhìn thấy, số quần áo đó nhìn qua là biết hàng nhập khẩu.
Gia cảnh Mã Tiểu Quyên cũng không tệ, cũng từng đến cửa hàng Hữu Nghị mua đồ, con mắt nhìn hàng vẫn có.
Chỉ là nhà đông con, kiểu gì cũng phải có một đứa xuống nông thôn nên cô liền tự nguyện đi.
Hàng tháng gia đình đều trợ cấp cho cô nên cô cũng không sợ.
Việc đồng áng làm nổi thì làm, không nổi thì thôi.
Trong số thanh niên trí thức, Tô Mạt làm việc kém nhất thì cô chính là vị trí thứ hai từ dưới lên.
“Cơ thể cậu không sao rồi chứ?
Tớ vốn định xin nghỉ để chăm sóc cậu, nhưng đại đội trưởng không cho, nói lao động phải tích cực, thật là tức ch-ết tớ."
Nhắc đến chuyện này Mã Tiểu Quyên lại bực bội, cô còn định nhân cơ hội đó lười biếng một chút nữa chứ.
Mã Tiểu Quyên khác với Tô Mạt, Tô Mạt là thật sự làm không nổi, còn Mã Tiểu Quyên thuộc kiểu lười biếng có thâm niên.
Trớ trêu thay đại đội trưởng lại ghét nhất kiểu người này, Mã Tiểu Quyên đi xin nghỉ là ông bác bỏ ngay.
Nếu là các thanh niên trí thức chăm chỉ khác đi thì ông sẽ phê chuẩn.
Nhưng ba nữ thanh niên trí thức còn lại thì tiếc điểm công, chẳng ai nói đi chăm sóc Tô Mạt, đại đội trưởng không còn cách nào khác đành phải nhờ Lục Trường Chinh thỉnh thoảng qua xem sao, dù sao ở trạm y tế cũng có bác sĩ trông nom.
“Hai ngày nay tớ nghe mấy bà thím trong làng nói mấy lời ra tiếng vào, cậu không định gả cho anh lính đó thật đấy chứ?"
Mã Tiểu Quyên hơi lo lắng.
Mẹ cô là bác sĩ nên cô biết đó là biện pháp cấp cứu bình thường, chỉ là những người dân làng thiếu hiểu biết này không hiểu thôi.
“Ừm, tớ hiện tại đang đối tượng với anh ấy."
“Cái gì?"
Mã Tiểu Quyên kinh hãi:
“Cậu có phải bị ép buộc không?
Chúng ta có thể cùng đi tìm lãnh đạo công xã, đó là biện pháp rất bình thường mà."
Tô Mạt xinh đẹp như vậy, nói không chừng là anh lính kia nổi tà tâm rồi.
“Không phải đâu, anh ấy là người rất tốt."
“Thế cũng không thể đi theo anh ta được, nếu thật sự gả cho anh ta, sau này nói không chừng cả đời phải ở nông thôn đấy..."
“Ở nông thôn đôi khi cũng tốt mà."
Tô Mạt không muốn nói nhiều, liền chuyển chủ đề:
“Thu hoạch vụ thu chắc sắp xong rồi nhỉ?
Mọi người hiện tại đang làm gì?"
“Đang nhổ lạc rồi.
Nghe mấy bà thím nói nhổ lạc xong cơ bản chỉ còn việc phơi phóng rồi nhập kho thôi, sau đó là đợi nộp lương thực công nữa."
Mã Tiểu Quyên đáp.
“Cậu nói xem tớ có nên đợi thu hoạch vụ thu xong cũng đi mua ít thịt về mời mọi người một bữa không."
Mã Tiểu Quyên thấy Tô Mạt không muốn nói nhiều cũng không hỏi tiếp, liền thuận theo chuyển chủ đề.
“Nếu điều kiện cho phép thì tớ nghĩ là có thể.
Dù sao thời gian qua chúng ta cũng đã làm phiền các thanh niên trí thức cũ rất nhiều."
Tô Mạt trả lời.
“Được rồi, vậy đợi thu hoạch vụ thu xong tớ sẽ ra cửa hàng cung ứng mua ít thịt, rồi mua thêm ít bánh trứng gì đó mời mọi người ăn một bữa."
“Tiểu Quyên, hay là mọi người cùng hùn vào mời chung đi?"
Trần Lan vừa mới vào nghe thấy liền lên tiếng.
Gia cảnh cô bình thường, nếu mời riêng từng người thì cô không đủ khả năng.
“Cũng được, vậy đến lúc đó gộp lại cùng mời."
Mã Tiểu Quyên đáp ứng dứt khoát.
Cùng lúc đó, cả gia đình họ Lục cũng đang ăn cơm tối.
Món chính là bánh bao bột hỗn hợp, bột ngô pha với bột mì trắng, vì Lục Trường Chinh về nên bột mì trắng được pha nhiều hơn một chút.
Trên bàn còn có một chậu canh trứng lớn, một chậu cà tím hầm đậu que, bên trong có cho thêm ít tóp mỡ, một chậu củ cải kho cá.
Cá là sáng nay Lục Trường Chinh đ.á.n.h lưới được dưới sông.
Lý Nguyệt Nga chia bánh bao cho mọi người, người lớn hai cái, trẻ con một cái, Lục Trường Chinh hiếm khi mới về nên được cho thêm một cái.
Cuộc sống nhà bà tuy được coi là tốt trong đội nhưng cũng không dám ăn uống thoải mái, phải có kế hoạch cả.
Ba năm đói kém đó bà đã sợ lắm rồi, hàng năm trong nhà bà đều phải tích trữ ít lương thực, như vậy ngộ nhỡ gặp thiên tai lần nữa thì cả nhà không đến mức phải ăn rễ cây vỏ cây.
Nhà họ Lục đông người, có 4 người thế hệ ông cháu Lục Trường Chinh, gia đình anh cả Lục Hành Quân 5 người, gia đình anh hai Lục Vệ Quốc 4 người, tổng cộng 13 người vây quanh một cái bàn tròn lớn đang hì hục ăn cơm.
Nhà của họ Lục là một trong số ít những ngôi nhà gạch xanh ngói lớn trong làng.
Dãy nhà chính có 5 gian, hai bên đông tây mỗi bên 3 gian, khoảng trống ở giữa cũng được lát gạch xanh để phơi phóng đồ đạc.
Phía gần bếp còn đào một cái giếng nước.
Trước cửa còn có một mảnh đất tự lưu lớn để trồng rau, bên cạnh vườn rau dùng đất nện xây một cái nhà vệ sinh.
Dãy nhà chính có 5 gian, gian chính giữa là gian đại sảnh, thường dùng làm nơi tiếp khách và ăn cơm, hai gian bên trái một gian vợ chồng Lục Thanh An và Lý Nguyệt Nga ở, một gian ông nội Lục Bá Minh ở, hai gian bên phải một gian trước đây Lục Tiểu Lan ở, một gian là bếp.
Ba gian phòng bên trái dành cho gia đình con trai cả 5 người, ba gian phòng bên phải dành cho gia đình con trai thứ 4 người.
Nhà họ Lục cũng mới được xây lại cách đây hai năm.
Vốn dĩ định xây thêm ba gian nữa nhưng diện tích không đủ.
Khi xây đã được sự đồng ý của Lục Trường Chinh, ba gian của anh sẽ được xây cho anh ở chỗ khác.
Lúc đó mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nhà trung đoàn trưởng của Lục Trường Chinh đang nổ ra dữ dội, họ cũng nghe phong thanh được đôi chút, có cơ hội được ra ở riêng thì tất nhiên anh không có lý do gì để không đồng ý.
Thế là năm nay đã xây cho Lục Trường Chinh ba gian nhà gạch ở cách nhà họ Lục không xa.
Khi xây Lục Trường Chinh lại gửi thêm tiền về nên xây xong tự nhiên là bề thế hơn bên này.
Nền nhà bên đó đều được lát xi măng, còn dùng vôi pha với xi măng và cát mịn quét tường trắng.
Cả căn nhà trông sạch sẽ sáng sủa, lại không bị rơi bụi.
Trần nhà cũng dùng ván gỗ làm trần giả, thật sự là mùa hè cách nhiệt, mùa đông giữ ấm, coi như là căn nhà duy nhất trong làng được như vậy.
Ở phía bên phải còn dùng đất nện xây một gian lớn, ngăn thành một phòng lớn một phòng nhỏ, phòng lớn dùng để chứa củi và đồ lặt vặt, phòng nhỏ làm nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh vẫn là kiểu hố xí khô nhưng không bẩn.
Trong sân còn cho đào một cái giếng nước.
Lúc đó người trong làng còn khuyên Lục Thanh An, Lục Trường Chinh cũng không thường xuyên về, sau này cưới vợ chắc cũng mang theo đi theo quân đội, không cần thiết phải đào thêm một cái giếng nước làm gì cho tốn tiền tốn sức.
