Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 289
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:08
“Còn về tiền thì Tô Mạt không xin, sợ một đứa trẻ cầm một khoản tiền lớn lại rước họa vào thân.”
Nghe Tô Mạt sắp đi, Thảo rất luyến tiếc, rưng rưng nhìn cô:
“Thím ạ, sau này thím còn quay lại không?"
Ở nơi này người tốt với con bé quá ít, ngoài anh trai ra chỉ có thím và đám người ông Cố thôi.
“Sẽ quay lại mà, nơi này cũng là nhà của thím, khi nào thím có kỳ nghỉ sẽ về thăm cháu."
Tô Mạt trấn an.
“Thím đã xin cho cháu được đi học miễn phí rồi, đến tháng 9 nhớ đến trường tiểu học công xã nhé, tuy hơi xa một chút nhưng ở đó không ai biết cháu cả, cháu nhất định phải chăm chỉ học hành, biết chưa?"
“Đến lúc thím quay lại sẽ kiểm tra bài vở của cháu đấy.
Có gì không hiểu thì cứ qua hỏi ông Cố và mọi người."
Thảo gật đầu lia lịa, con bé sẽ không làm thím thất vọng.
Rời khỏi chuồng bò, Tô Mạt lại tìm đội trưởng Lý, nói Thảo đã lập công nên nhờ đội trưởng Lý trông nom một chút, đến tháng 9 sắp xếp người đưa con bé đến trường tiểu học công xã báo danh.
Đội trưởng Lý vốn không phải người tâm địa xấu nên lập tức gật đầu đồng ý, nói lúc đó ông sẽ đích thân đưa đi.
Cuối tháng ba phía đơn vị truyền tin tới, nói thủ tục đã làm xong, bảo Tô Mạt có thể lên đường bất cứ lúc nào.
Sau khi xác nhận Lục Tiểu Lan đi cùng, Tô Mạt lại gọi một cuộc điện thoại cho Sư trưởng, nói tăng thêm một người nên phía Lục Tiểu Lan cũng được thu xếp ổn thỏa.
Kỳ thi tuyển dụng của Tô Mạt là ngày 25 tháng 4, Tô Mạt dự định mùng 3 khởi hành, mang theo trẻ nhỏ cũng không tiện đi quá gấp, Tô Mạt ước tính đi đường mất khoảng mười một mười hai ngày, đến đó còn phải thích nghi một chút.
Dự trù thời gian rộng rãi một chút thì không cần quá vội vàng.
Ngày 31 tháng 3 vừa vặn là thứ bảy, ngày làm việc cuối cùng của Tô Mạt, Lý Hồng Quân và Phó Minh tổ chức cho Tô Mạt một buổi tiệc chia tay đơn giản.
Mặc dù chỉ làm việc ở đây một năm ba tháng nhưng sự chung sống giữa các đồng nghiệp nhìn chung rất vui vẻ, Tô Mạt cũng có chút không nỡ.
Lúc chia tay, Phó Minh nói với Tô Mạt:
“Đồng chí Tô Mạt, chúc cô tiền đồ rộng mở, khi nào rảnh nhớ thường xuyên quay lại thăm chúng tôi."
Anh luôn cảm thấy người phụ nữ này sẽ không bị bó buộc ở một nơi nhỏ bé này, nay quả nhiên đã bay đến một sân khấu lớn hơn.
“Cảm ơn, anh cũng vậy nhé."
Tô Mạt cười nói, Phó Minh này là tâm phúc của chú Canh, sau này đi theo chú Canh tiền đồ cũng không kém đâu.
Về đến nhà Tô Mạt bắt đầu đóng gói đồ đạc.
Từ sau khi biết Tô Mạt dự định mùng 3 sẽ đi, Lý Nguyệt Nga quý hai nhóc tì vô cùng, ngày đêm đều bồng bế, mấy ngày này hai nhóc tì đều ở bên nhà họ Lục.
Mang theo trẻ nhỏ không tiện mang quá nhiều đồ, ngoài những thứ dùng trên đường ra, những thứ khác Tô Mạt định gửi bưu điện qua đó.
Lục Tiểu Lan đi cùng nên cô cũng không tiện thu đồ vào không gian, dù sao đồ đạc cũng không quá nhiều nên cô cũng không tiếc chút phí bưu điện đó.
Chăn nệm Tô Mạt không định mang đi, nếu không sau này quay lại lại không có gì đắp, Dương Thành chỉ lạnh có mấy ngày đó thôi, không cần quá dày.
Hơn nữa giờ qua đó phía Dương Thành sắp sang mùa hè rồi, đắp một chiếc chăn mỏng là được.
Đợi đến lúc chớm đông sẽ gửi tiền về nhờ người nhà ra công xã làm hai chiếc chăn mỏng gửi qua là được.
Tô Mạt thu dọn quần áo giày dép của mình và các con, những thứ dùng trên đường thì cho vào vali nhỏ, một phần khác cho vào vali lớn, số còn lại dùng vải bọc bọc lại.
Đến lúc đó cùng với vali lớn mang ra bưu điện gửi đi.
Còn lại một số thứ lặt vặt Tô Mạt thu một phần vào không gian, số còn lại cũng đóng gói gửi đi.
Lương thực thì giao hết cho Lục Bá Minh, tùy ông chi phối.
Nhưng có một vấn đề là chiếc máy may và xe đạp này đều là những thứ dùng được, để ở đây không thì quá lãng phí, cô thực sự không muốn đến Dương Thành lại phải mua mới.
Nhưng mang đi gửi bưu điện thì lại không biết có an toàn hay không, thời buổi này chuyện gửi bưu điện làm mất đồ thường xuyên xảy ra.
Lúc này không giống như hậu thế còn có bảo hiểm giá trị hàng hóa cho bạn, nếu đồ bị mất bưu điện cũng chỉ bồi thường tượng trưng một ít tiền mà thôi.
Ngày hôm sau Tô Mạt và Lục Tiểu Lan cùng nhau chở đồ ra bưu điện gửi, Tô Mạt nhân tiện hỏi nhân viên bưu điện liệu có thể gửi xe đạp và máy may không.
Nhân viên này cũng là lần đầu thấy có người muốn gửi những thứ này, anh ta cũng không dám bảo đảm an toàn, dù sao lòng người khó đoán.
Tô Mạt đau đầu vô cùng, chẳng lẽ thực sự phải để ở đây “hóng mát" sao?
Bán đi thì cũng không được, dù sao những thứ này cũng là lễ vật đính hôn Lục Trường Chinh mua khi kết hôn.
Gửi xong bưu kiện, Tô Mạt lại đi gọi điện cho Tô Đình Khiêm và Tô Đình Đức, nói cho họ biết mình mùng 3 sẽ xuất phát từ đây và thời gian dự kiến đến Dương Thành.
Từ bưu điện đi ra đúng lúc va phải Đào Bồi Thắng, sau khi hỏi thăm Tô Mạt mùng 3 sẽ lên đường, Đào Bồi Thắng cho biết hôm đó ông sẽ đưa Tô Mạt và mọi người lên thành phố bắt xe.
Biết Tô Mạt muốn gửi xe đạp và máy may, Đào Bồi Thắng liền nói:
“Tôi vừa vặn có một người thân làm việc ở ngành đường sắt, nhờ quan hệ của ông ấy có thể thông qua hình thức vận tải đường sắt để chuyển đồ đi bằng tàu hỏa đến Dương Thành."
“Nhưng cái này cần cô tự mình ra ga tàu hỏa để nhận đồ, cô thấy có được không?"
“Được chứ được chứ, thực sự cảm ơn anh quá, đoàn trưởng Đào."
Tô Mạt gật đầu lia lịa, giải quyết được là tốt rồi, đến lúc đó lại nhờ người khuân đồ về là xong.
Buổi tối Tô Mạt sang nhà họ Lục dặn dò kỹ lưỡng những đồ đạc trong nhà với các bậc trưởng bối, dù sao chuyến này đi cô sợ thực sự phải hai ba năm mới quay lại được, trong nhà phải nhờ các bậc trưởng bối trông nom.
Lý Nguyệt Nga nghe mà cứ gạt nước mắt, nhìn Lý Nguyệt Nga như vậy trong lòng Tô Mạt cũng khó chịu vô cùng, trong mắt cũng rưng rưng lệ.
Dặn dò xong Tô Mạt lại nói với Lục Bá Minh:
“Ông nội, cháu có một số chuyện muốn nói riêng với ông ạ."
Lục Bá Minh gật đầu, hai ông cháu liền đi vào phòng của Lục Bá Minh.
Vào phòng Tô Mạt lấy từ trong túi vải ra một vật được bọc bằng vải nhung đưa cho Lục Bá Minh:
“Ông nội, cái này ông cất kỹ nhé."
