Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 301
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:10
“Làm sao mà quên được bác cả chứ ạ?
Chẳng qua là cháu vừa nhìn thấy chị dâu là đã đặc biệt yêu thích, nên mới lỡ bỏ qua bác cả thôi."
Miệng Tô Mạt ngọt lịm, khiến Trác Tuệ Cầm cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cả gia đình nhà chồng đều rất coi trọng cô cháu gái này, Trác Tuệ Cầm cũng sợ ấn tượng đầu tiên của mình không tốt, nãy giờ vẫn luôn hơi căng thẳng, Tô Mạt có thể thích cô khiến trong lòng cô nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Tô Mạt lại lấy quà cho những người khác ra.
Của Tô Đình Đức là một đôi giày da, của Phó Mạn Hoa là một chiếc áo khoác.
Của Tô Dịch Sâm cũng là một cây b-út máy, nhìn kiểu dáng thì cùng một đôi với của Trác Tuệ Cầm.
Của Tô Dịch Viễn cũng là giày da, chỉ là kiểu dáng trông trẻ trung hơn của Tô Đình Đức một chút.
Mọi người đang nói cười thì Phó Mạn Hoa đã hâm nóng xong bữa khuya, gọi mọi người mau qua ăn.
Lúc ăn bữa khuya, Tô Đình Đức thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lục Chấn Chinh một cái.
Trong lòng thầm lẩm bẩm, không phải Tiểu Mạt nói nhìn người ta tuấn tú nên mới kết hôn sao?
Những bức ảnh gửi về trước đây trông cũng ổn mà, sao người thật trông... có chút khó nhìn thế này.
Lục Chấn Chinh tự nhiên là cảm nhận được ánh mắt của Tô Đình Đức, tưởng là người ta muốn thử thách mình nên càng ngồi ngay ngắn hơn.
Mấy người đàn ông đều là lính, ăn xong bèn ra một bên trò chuyện về việc ở bộ đội.
Tô Mạt, Phó Mạn Hoa và Trác Tuệ Cầm ở một bên trò chuyện và trông con.
Hai đứa trẻ lớn lên đáng yêu nên hai người đều đặc biệt yêu thích, ôm không nỡ buông tay.
An An mặc dù lạnh lùng nhưng ngặt nỗi con bé là một khối bột nhỏ tròn trịa hồng hào, là kiểu người nhìn vào là thấy đặc biệt đáng yêu.
Nhạc Nhạc lại càng không phải dạng vừa, đứa trẻ không chỉ đáng yêu mà cái miệng nhỏ còn nói liến thoắng, khiến Phó Mạn Hoa cười không thôi, liên tục đòi Tô Mạt để Nhạc Nhạc ở lại Quảng Tây bầu bạn với bà.
“Chị dâu, em mang cả quần áo lúc nhỏ của hai đứa trẻ qua đây rồi, còn mới lắm, sau này có thể cho bé mặc được ạ."
Tô Mạt nói.
Hai đứa trẻ lớn nhanh, quần áo trước đó mặc không được mấy lần đã không vừa nữa rồi, Tô Mạt cũng không tháo ra làm lại, định bụng mang qua đây cho Trác Tuệ Cầm, đợi con cô ấy chào đời là có cái để mặc.
“Mang qua làm gì, em cứ giữ lại sau này dùng."
Phó Mạn Hoa nói.
Sinh được con đáng yêu thế này thì sinh thêm mấy đứa nữa, nhà họ Tô xưa nay nhân đinh không vượng, đến đời các con thì vượng lên mới tốt.
“Đợi sau này có thì cháu trai cháu gái mặc qua rồi lại đưa cho em là được ạ."
Tô Mạt cười.
Thực ra theo sự thăng cấp của dị năng, cô có một loại cảm giác, bản thân sau này chắc là rất khó m.a.n.g t.h.a.i lại lần nữa.
Thật may là m.a.n.g t.h.a.i sớm, nếu muộn thêm chút nữa thì chỉ sợ thật sự phải đối mặt với vấn đề khó khăn về sinh sản.
Buổi tối lúc đi ngủ, Lục Chấn Chinh hỏi Tô Mạt:
“Vợ ơi, có phải bác cả có ý kiến gì với anh không?
Anh cứ cảm thấy ánh mắt bác ấy nhìn anh quái lạ lắm."
Lúc đầu Lục Chấn Chinh còn tưởng đối phương muốn thử thách mình, kết quả phát hiện không phải, ánh mắt Tô Đình Đức nhìn anh rất khó tả, lúc thì tán thưởng lúc lại chê bai.
“Chắc không đâu ạ?"
Tô Mạt đ.á.n.h trống lảng, “Có lẽ là thấy anh rước cô cháu gái như hoa như ngọc của bác ấy đi mất nên nhìn anh không thuận mắt thôi."
Lục Chấn Chinh vừa định phản bác, nhưng chợt nghĩ lại, nếu sau này có người muốn rước con gái anh đi... lập tức lại thấu hiểu rồi.
Gia đình Tô Mạt ở lại Quảng Tây hai ngày, ngày 23 quay về Dương Thành.
Ngày 24 hôm đó, Lục Chấn Chinh đi cùng Tô Mạt đến địa điểm thi để xem xét trước, để tránh ngày hôm sau đi nhầm đường.
Sau đó hai người lại đi dạo quanh trường học của Tô Đình Khiêm, muốn xem xung quanh có căn nhà nào phù hợp không.
Thời kỳ này mặc dù về mặt công khai nhà cửa không thể giao dịch, nhưng về mặt riêng tư chỉ cần hai bên thỏa thuận xong là vẫn có thể mua bán được.
Chỉ là nếu có tranh chấp thì cũng chỉ có thể giải quyết riêng tư, không có điều lệ pháp luật nào để dựa vào cả.
Hai người đi dạo một vòng mà không thấy căn nào phù hợp.
Buổi trưa, hai người lại đến trường học cùng ăn cơm trưa với cha mẹ rồi mới về nhà.
Trên đường về, Tô Mạt nói với Lục Chấn Chinh:
“Công việc này em có niềm tin là có thể thi đậu, nếu em không dùng đến chỉ tiêu điều chuyển người nhà, anh thương lượng với bộ đội một chút xem có thể sắp xếp công việc cho Tiểu Lan không."
“Vậy hai đứa trẻ tính sao?"
Cái này chắc không vấn đề gì, chỉ là ai trông con?
Anh trước đó còn tưởng vợ muốn nhờ nhạc phụ nhạc mẫu giúp trông hộ, hiện tại Tiểu Lan theo qua đây giúp đỡ, anh cho rằng vô cùng tốt, bọn anh ở bên ngoài cũng không cần lúc nào cũng nơm nớp lo lắng cho các con ở nhà.
“Vợ ơi, hàng tháng chúng ta trả lương cho Tiểu Lan thì cũng thế thôi."
“Không giống nhau đâu.
Đừng nói là Tiểu Lan chưa chắc đã chịu nhận tiền của chúng ta, cho dù cô ấy bằng lòng nhận thì cảm giác đó cũng không giống nhau."
“Em thấy nhà ăn khu tập thể, nhân viên bên trong có thể vừa làm việc vừa mang theo con.
Anh xem có thể sắp xếp một công việc vừa làm vừa có thể kiêm cả trông con được không?
Đợi thêm hai tháng nữa, con tròn một tuổi rồi em sẽ gửi chúng vào nhà trẻ, cũng không làm phiền Tiểu Lan đi làm quá nhiều."
“Được, vậy đợi sau khi em thi đậu xong anh sẽ đi thương lượng với bên bộ phận hậu cần."
Lục Chấn Chinh đồng ý.
Trên đường quay về, Tô Mạt lại lấy thêm mấy cái nồi đất vò gốm từ không gian ra, lúc trước có Lục Tiểu Lan nên cô không tiện lấy, lần này lấy ra dùng, nói là mua ở bên ngoài là được.
Ngày 25 hôm đó, Tô Mạt đến hiện trường thi từ sớm.
Cuộc thi tổng cộng có hai vòng, vòng thứ nhất là thi viết, thời gian một tiếng đồng hồ.
Vòng thứ hai là phỏng vấn, khảo sát năng lượng nghe và nói.
Với tư cách là người đã từng xông pha qua nền giáo d.ụ.c ứng thí, việc giải đề đương nhiên Tô Mạt không thành vấn đề, thi viết Tô Mạt cảm thấy bản thân mình rất ổn.
Thời kỳ đặc biệt nên người biết tiếng Anh không nhiều, người đến thi cũng chỉ có hơn hai mươi người, cho nên phỏng vấn cũng rất nhanh, mỗi người khoảng mười phút là cùng, Tô Mạt đến sớm nên lấy số thứ tự ở phía trên, chẳng mấy chốc đã đến lượt cô.
Sau khi đi vào, giám khảo tổng cộng có năm người, ba người trong nước, hai người nước ngoài.
Người nước ngoài đặt câu hỏi trước, toàn trình giao tiếp với Tô Mạt bằng tiếng Anh, thấy Tô Mạt đối đáp trôi chảy bèn gật gật đầu.
Tiếp sau đó là giám khảo trong nước đặt câu hỏi, hỏi đều là một số vấn đề về bối cảnh gia đình cũng như chính trị có liên quan, có chút tương tự như thẩm tra lý lịch chính trị.
Nghe thấy Tô Mạt là người nhà quân đội, cha mẹ đều công tác ở trường đại học, ba vị giám khảo đều rất hài lòng.
Thẩm tra lý lịch chính trị của bộ đội còn nghiêm ngặt hơn, bộ đội còn có thể thông qua thì cơ bản là không có vấn đề gì rồi.
Sau khi hỏi xong các câu hỏi, giám khảo bèn bảo Tô Mạt về chờ tin tức.
Nói hai ngày sau sẽ dán kết quả lên bảng thông báo, đến lúc đó qua xem là được.
