Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 309

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:11

“Thư viện của Trương Chấn không cùng khu với Tô Mạt, cách khá xa, không có xe chạy thẳng, sau khi đổi xe còn phải đi xe ba bánh mới tới được, đi một chuyến mất hai ba tiếng đồng hồ.”

Để cụ không phải vất vả, bình thường cuối tuần Tô Mạt cũng không gọi cụ qua, cả nhà mỗi tháng qua thăm cụ một lần.

Bọn trẻ ăn một miếng xong đều vô cùng ngạc nhiên, từng đứa mắt sáng rực lên, có đứa còn nhắm mắt tận hưởng vẻ mặt đầy thỏa mãn, làm Tô Mạt bật cười không thôi.

Cái hương vị của kem này, ước chừng đều là lần đầu tiên được nếm thử, ngọt lịm mềm mại, lại có mùi thơm của sữa, trẻ con chẳng có đứa nào là không thích.

Người ăn nhanh người ăn chậm, nhưng phần bánh không nhiều nên loáng cái đã ăn xong.

May mà đám trẻ này không có đứa nào là trẻ hư, giáo d.ụ.c trong gia đình đều khá tốt, ăn xong đều lễ phép cảm ơn Tô Mạt rồi đi về nhà.

Đến giờ ăn trưa, Trương Chấn đã tới, cùng đi còn có Tiểu Đinh.

Tô Mạt thấy Trương Chấn xách theo túi lớn túi nhỏ đồ đạc, vội vàng đón lấy, chắc là cụ đã ghé qua cửa hàng bách hóa mua đồ trước rồi mới tới đây.

Tô Mạt phát hiện người già dường như đều đặc biệt thích mua quần áo, Trương Chấn cũng mua cho hai nhóc tì mỗi đứa hai bộ, còn có không ít đồ chơi và mấy cuốn truyện tranh.

Bữa trưa ăn cực kỳ thịnh soạn, gà vịt cá lợn đều đủ cả.

Ăn xong bữa cơm, Tô Mạt lại cắt nốt phần bánh kem còn lại chia cho mỗi người một miếng.

Nhạc Nhạc hảo ngọt, ăn hết hơn một miếng, cái bụng nhỏ căng tròn.

Cậu bé tự đi dạo một mình, vừa đi vừa vỗ vỗ cái bụng nhỏ, nói với Tô Mạt:

“Mẹ ơi, sinh nhật lần sau mẹ lại mua bánh kem nhé."

Người lớn thấy bộ dạng đó của cậu đều cười rộ lên.

Nhóm Trương Chấn cũng không ở lại lâu, giữa buổi chiều đã bắt xe quay về.

Vợ chồng Tô Đình Khiêm thì ăn xong bữa tối mới về trường.

Đám trẻ kia sau khi được ăn bánh kem thì nhớ mãi không quên, về nhà bắt đầu nháo đòi cha mẹ mua cho.

Những bậc phụ huynh đó cũng chưa từng thấy món đồ này bao giờ, thấy con cái cứ nháo mãi nên trong cơn tức giận liền cho chúng một trận “thịt xào măng" (trận đòn).

Lúc Tô Mạt tiễn cha mẹ đi bắt xe, liền nghe thấy tiếng khóc của trẻ con phát ra từ không ít nhà, đặc biệt là nhà hàng xóm, ba đứa trẻ khóc ầm ĩ.

Ngày hôm sau, Tô Mạt tan làm về, liền có phụ huynh qua hỏi cô chiếc bánh kem ăn ngày hôm qua mua ở đâu, con cái cứ nháo đòi ăn, có thể nhờ cô mua giúp một cái không.

Đợi đến khi Tô Mạt nói ra cái giá, người phụ huynh đó gượng cười rồi bỏ đi, về nhà lại cho con một trận đòn.

Cái thứ đồ trị giá gần hai mươi tệ này, ăn một bữa là hết sạch, bà ta không nỡ tiêu tiền như vậy.

Giữa tháng 7, trung tâm giao nhiệm vụ cho các bộ phận, yêu cầu xuống các nhà máy xuất khẩu để theo dõi các mặt hàng cần xuất khẩu.

Kim ngạch giao dịch của Hội chợ mùa Thu năm ngoái đã phá mốc 1 tỷ USD, nhưng vì có những vấn đề như giao hàng không kịp thời, nên kim ngạch giao dịch của Hội chợ mùa Xuân năm nay vẫn kém mốc 1 tỷ một chút.

Lãnh đạo số hai đã chịu áp lực lớn như vậy để điều động tài nguyên toàn quốc ủng hộ hội chợ, chủ nhiệm trung tâm và chính quyền Dương Thành đều không muốn làm lãnh đạo thất vọng, vì vậy họ đang dồn hết sức lực chuẩn bị cho Hội chợ mùa Thu để lật ngược thế cờ.

Những mặt hàng Tô Mạt theo dõi trước đây phần lớn đều là của Hải Thị, cho nên lần này cô được phân công đi công tác ở Hải Thị.

Tô Mạt biết mình được cử đi Hải Thị, sau khi tan làm liền đi gọi điện cho Tô Đình Đức, hỏi thăm tình hình Hải Thị hiện tại.

Mặc dù cô là người có dị năng nhưng cô chỉ thiên về trồng trọt, không thể chữa lành, nếu đối phương lạnh lùng b-ắn lén trúng chỗ hiểm thì ch-ết vẫn cứ là ch-ết.

Cô ở đây vẫn chưa sống đủ, không muốn ch-ết sớm như vậy.

Hải Thị mặc dù hiện tại vẫn nằm trong tầm kiểm soát của những người đó, nhưng sau khi kẻ kia được điều đến Bắc Kinh, những thuộc hạ của hắn không có gan lớn như hắn, không dám làm ra chuyện công khai ám sát công chức.

Dù vậy, Tô Đình Đức vẫn muốn Tô Mạt đổi một nơi khác để đi công tác.

Tô Mạt vốn dĩ đã muốn quay lại Hải Thị một chuyến từ lâu rồi, nay có lý do chính đáng để về, cô không muốn bỏ lỡ.

Sau khi cô liên tục đảm bảo nhất định sẽ cẩn thận, Tô Đình Đức mới miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng ông vẫn liên tục dặn dò Tô Mạt phải hết sức cẩn thận, phải theo sát đồng nghiệp và người tiếp đón của đối phương, không được để bản thân đi lẻ một mình.

Lần này đi Hải Thị cùng Tô Mạt có tổng cộng ba người, trong đó bao gồm cả cấp trên của cô là Diệp Văn Tân, bởi vì Hải Thị có công nghiệp phát triển, có rất nhiều mặt hàng phù hợp để xuất khẩu.

Họ qua đó lần này là để hỗ trợ phía nhà máy hoàn thiện sản phẩm tốt hơn, giúp sản phẩm phù hợp hơn cho việc xuất khẩu.

Đến Hải Thị, ăn ở đi lại đều do phía nhà máy bao thầu, cơ bản toàn bộ quá trình sẽ có người đi cùng.

Sau khi xác định xong ngày đi công tác, Tô Mạt lại đến trường tìm Tô Đình Khiêm hỏi về lối vào mật thất giấu đồ.

Dị năng của cô hiện giờ đã đạt cấp ba, không gian cũng lớn hơn trước gấp hai ba lần.

Nếu nói trước đây chỉ là một căn phòng nhỏ thì nay đã có kích thước tương đương một căn hộ khoảng sáu bảy mươi mét vuông rồi, chắc là đủ chỗ để chứa hết đồ đạc.

Tô Đình Khiêm nói cho Tô Mạt biết lối vào, dặn:

“Mạt Mạt, những thứ đó được giấu rất kín, cha cũng chưa từng xem qua, con cũng đừng đi động vào chúng, tránh để lại dấu vết gì làm người ta phát hiện."

“Vâng, con không đi xem đâu, con chỉ tò mò hỏi chút thôi ạ."

Tô Mạt cười nói.

Cô phải tìm cơ hội đi thu dọn đồ đạc, đợi sau khi những người đó sụp đổ và tình hình ổn định, cô sẽ tìm cơ hội đặt đồ lại chỗ cũ.

Cô cố gắng làm sao để không để lại dấu vết, nếu rủi ro mà bị phát hiện ra manh mối gì, những người đó tìm đến mật thất thì cũng chẳng tìm thấy nửa xu dính túi.

“Cha mẹ, chuyến công tác này của con ít nhất cũng phải mất nửa tháng đấy, những ngày này phải vất vả cha mẹ sau khi tan làm qua bên khu gia đình ở để giúp trông nom các cháu."

Tô Mạt chuyển chủ đề, “Nếu không chỉ có một mình Tiểu Lan, con sợ cô ấy xoay xở không kịp."

Tô Đình Khiêm xua tay:

“Chuyện này con cứ yên tâm, chúng ta sẽ qua đó."

Vợ chồng Tô Đình Khiêm lại dặn dò Tô Mạt một hồi, bảo cô vạn sự phải cẩn thận.

Sau khi Tô Mạt về nhà, cô báo tin đi công tác cho hai nhóc tì.

Nhạc Nhạc nghe nói mẹ phải đi vắng nhiều ngày liền khóc lóc ỉ ôi, chu môi hết cả buổi, cho đến khi Tô Mạt hứa khi về sẽ mua bánh kem cho cậu, cậu mới chịu thôi.

Làm Tô Mạt buồn cười không thôi.

An An thì tỏ ra bình tĩnh, chỉ là lúc buổi tối đi ngủ đột nhiên lên tiếng dặn Tô Mạt chú ý an toàn.

Tô Mạt mỉm cười đáp lại, kéo An An lại hôn một cái rõ kêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.