Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 341
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:14
“Nghe Mạt Mạt nói Dương Tố Vân đợt trước gả cho Cung Diệp, vậy thì Dương Tố Vân chắc chắn là do nhà họ Cung cử tới rồi.”
Trên đời này lòng người thật đúng là khó đoán.
Cha tự nhận mình đối xử với Dương Sĩ Ân nhân nghĩa hết mực, quay đầu ông ta đã đ.â.m cha một nhát; bác Cung cũng coi như là bạn tốt của cha ông nội rồi, hai nhà còn là thế giao, vậy mà vì lợi ích quay đầu cũng có thể bán đứng nhà họ Tô.
Tô Đình Khiêm vừa rồi đã xin nghỉ cho Mạc Ngọc Dung rồi, hai người thu dọn đồ đạc bèn đi theo Tô Mạt.
Cung Minh để Dương Tố Vân đến Dương Thành quả thực là đóng vai trò làm bình phong, ông ta cũng hiểu rõ người nhà họ Tô sẽ không ngu ngốc đến mức tiếp nhận cô ta lần nữa.
Để cô ta đi chẳng qua là để làm nhiễu loạn tầm nhìn, đồng thời để người nhà họ Tô biết họ sắp hành động rồi.
Hai bên hiện tại gần như đã coi như trở mặt với nhau rồi, làm những trò giả dối hư hỏng kia chẳng có ích gì!
Chẳng thà trực tiếp đưa ra tín hiệu khai chiến, sau đó nhìn chằm chằm vào người nhà họ Tô.
Một khi họ có hành động gì thì nói không chừng ông ta có thể tìm thấy manh mối nào đó từ trong đó.
Giờ thì xem ai là người không giữ được bình tĩnh trước thôi!
Sau khi Tô Mạt quay về bèn đến bưu điện gọi một cuộc điện thoại cho Tô Đình Đức, báo cho ông biết tình hình bên này.
Từ đó về sau cuộc sống mỗi ngày của Tô Mạt chẳng khác gì trước đây, đi làm tan làm bình thường, chỉ là trong bóng tối đã nâng cao cảnh giác.
Sau khi vợ chồng Tô Đình Khiêm vào khu tập thể bèn ở nhà trông cháu ngoại.
Hai cụ tới rồi nên Tô Mạt không để hai đứa nhỏ đến nhà trẻ nữa, để chúng ở nhà bầu bạn với hai cụ, cứ cách một ngày Tư lệnh Hứa sẽ cử người tới đón hai đứa nhỏ đi học.
Cung Minh điều động không ít nhân thủ, canh chừng nửa tháng trời chẳng có tin tức gì hữu ích cả.
Cung Minh có thể đợi nhưng những người cấp trên thì không đợi được, liên tục gây áp lực cho ông ta.
Vì thế Cung Minh còn đặc biệt lẻn vào ngôi biệt thự kiểu Tây của nhà họ Tô đích thân kiểm tra lại một lượt, vẫn chẳng có phát hiện gì.
Cung Minh càng thêm khẳng định phán đoán của mình, đồ vật không còn ở Hải Thị nữa rồi.
Ông ta cũng phản hồi tình hình này lên trên, người kia chỉ đưa cho Cung Minh một câu:
“Hoặc là giao đồ nhà họ Tô ra, hoặc là giao đồ nhà họ Cung ra."
Cung Minh hận đến nghiến răng nghiến lợi, quyết định liều mạng thêm một lần cuối cùng, nếu không được thì chỉ có thể bỏ tiền của ra để tránh tai họa thôi.
Những người kia ước chừng cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa đâu, đợi họ ngã đài rồi ông ta sẽ lại xem có thể nghĩ cách lấy lại đồ vật hay không.
Hôm nay Tô Mạt tan làm xong vẫn ngồi xe ba bánh như thường lệ đi về, đi được nửa đường xe ba bánh đột nhiên bị ch-ết máy, bác tài xế tên Hoàng loay hoay thế nào cũng không nổ máy được.
Bác tài xế Hoàng thường xuyên chở Tô Mạt nên cũng coi như là người quen với Tô Mạt rồi.
“Đồng chí Tô, xe này không đi tiếp được nữa rồi, chỉ có thể đợi bến xe cử xe đến kéo thôi.
Cô đợi một lát tôi xem có đồng nghiệp nào đi ngang qua không, nhờ họ chở cô đến trạm trung chuyển rồi cô đổi xe khác."
“Được ạ, không vấn đề gì."
Tô Mạt những ngày này vẫn luôn chờ đợi đây, linh cảm chuyện này chắc không phải là ngẫu nhiên.
Quả nhiên không bao lâu sau có một chiếc xe ba bánh đi ngang qua, bác Hoàng vội vàng chặn chiếc xe đó lại, thấy đối phương là xe trống thì vô cùng mừng rỡ.
“Xe tôi hỏng rồi, ông xe trống thế này thì vừa hay, giúp tôi chở đồng chí Tô đến trạm trung chuyển với."
Người kia vô cùng phân vân:
“Tôi đây phải đến khu tập thể xưởng phân bón đón người, nếu đến trạm trung chuyển thì sợ không kịp mất."
“Khu tập thể xưởng phân bón với trạm trung chuyển có xa xôi gì đâu, ông lái nhanh lên một chút, đưa người đến đó trước đã."
Bác Hoàng nói rồi đưa tiền xe Tô Mạt vừa trả cho người kia, nói:
“Chuyến này tính cho ông đấy."
Tài xế bến xe ba bánh ngoài lương cố định ra thì còn được hưởng một khoản tiền thưởng nhất định theo số lượng khách chở được.
Người kia nhận tiền bèn bảo Tô Mạt mau ch.óng lên xe, ông ta lái nhanh đến đó.
Người kia suốt chặng đường phóng đi như bay, lúc đi ngang qua con đường dẫn đến xưởng phân bón đột nhiên dừng lại, Tô Mạt còn chưa kịp mở miệng hỏi đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng của một người phụ nữ.
“Bác tài Lưu, sao mà chậm chạp thế?
Tôi đã từ trong xưởng đi ra ngoài rồi đây này."
Người phụ nữ đó vừa nói vừa kéo cửa định lên xe, nhìn thấy Tô Mạt thì sửng sốt:
“Sao lại vẫn còn người thế này?"
Bác Lưu có chút ngượng ngùng:
“Đồng chí này đi chiếc xe bị hỏng giữa đường, tôi tiện đường chở cô ấy đến trạm trung chuyển."
“Ôi chao bác Lưu à, ông cũng biết tôi đang vội mà, con gái tôi đang ở bệnh viện nói là sắp sinh đến nơi rồi."
Bà chị đó vừa nói vừa ngồi vào trong, nói với Tô Mạt:
“Đồng chí này ơi, từ đây đến trạm trung chuyển cũng không xa đâu, đi đường mòn thì cũng chỉ mất vài phút thôi."
“Có thể phiền cô tự đi bộ đến đó được không?"
Bà chị đó nói với vẻ mặt cầu khẩn.
Tô Mạt cũng muốn xem những người này định làm trò gì, bèn thuận nước đẩy thuyền nói:
“Vậy được thôi, vậy tôi tự đi bộ đến đó."
“Đồng chí ơi, thật sự vô cùng cảm ơn cô."
Bà chị đó nói lời cảm ơn xong đợi Tô Mạt xuống xe bèn giục bác Lưu mau lái xe đi, rất nhanh hai người lại phóng đi như bay.
Từ đây đến trạm trung chuyển nếu đi đường lớn thì có lẽ mất hơn mười phút, nhưng phía trước có một khu rừng nhỏ, nếu xuyên qua đó thì thời gian có thể rút ngắn được một nửa, ban ngày rất nhiều người đều đi lối đó.
Nhưng hôm nay đơn vị học tập chính trị nên Tô Mạt tan làm muộn mất nửa tiếng, giờ đã gần bảy giờ rồi, mọi người đều về nhà hết rồi, khu rừng nhỏ tự nhiên chẳng có ai.
Tô Mạt nhếch môi bước vào khu rừng nhỏ.
Lúc ở thôn Lục gia, Tô Mạt đã đưa dị năng lên cấp ba rồi.
Trong không gian của cô có không ít tinh hạch cấp cao, dị năng lên cấp ba rồi thì có thể sử dụng được.
Trong quãng thời gian ở Dương Thành này, mỗi tối trước khi đi ngủ cô đều thúc giục sinh trưởng nhân sâm dại hoặc những loại cây trồng khác, những khi Lục Trường Chinh không có nhà cô sẽ lấy tinh hạch ra hấp thụ để thăng cấp dị năng.
Vào tháng trước dị năng của cô cũng đã thành công bước vào cấp bốn.
Ngũ quan nhạy bén hơn, khả năng kiểm soát dị năng cũng điêu luyện hơn, sức lực và tốc độ cũng lớn hơn và nhanh hơn trước rất nhiều.
Vào rừng nhìn thấy có dây leo, Tô Mạt bèn bẻ lấy một đoạn cầm trong tay kéo đi, nếu có tình huống gì xảy ra thì có thể dùng làm v.ũ k.h.í.
Nếu không có chuyện gì thì mang về cho hai đứa nhỏ làm dây nhảy chơi.
Đi được một lát Tô Mạt bèn nghe thấy trong bụi cỏ ven đường mòn có một hơi thở rất khẽ, rõ ràng trong đó có một người mai phục.
Tô Mạt coi như không biết gì, tiếp tục đi về phía trước, suốt chặng đường đi qua tổng cộng nghe thấy bốn tiếng thở.
Cử bốn người tới bắt cô thì cũng thật là coi trọng cô quá rồi.
