Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 359
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:17
“Vậy sao bà không nói với tôi một tiếng?”
Lý Nguyệt Nga đảo mắt một cái, “Có gì mà phải nói chứ, cha có lòng tốt, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên ông giúp đỡ người khác rồi.”
Chỉ là Lục Bá Minh làm việc có chừng mực, thường là khi gia đình dư dả ông mới lấy lương thực đi, nếu gia đình gặp khó khăn thì ông cũng không động vào.
Cho nên Lý Nguyệt Nga cũng không nói gì.
Dẫu sao trước đây khi con cái còn nhỏ, tiền trợ cấp của Lục Bá Minh phần lớn đều đưa cho họ để nuôi con rồi, giờ chẳng qua chỉ lấy một ít lương thực, chẳng có gì to tát cả.
Lục Thanh An cảm thấy cả người không ổn chút nào, tại sao người bị tổn thương luôn là ông chứ.
“Còn chuyện gì nữa không?
Không có thì tôi đi nấu cơm đây.”
Lục Thanh An xua tay, “Đi đi đi!”
Lúc Tô Mạt dẫn hai đứa nhỏ về thì Lục Chiến Chinh đã sắp nấu xong cơm rồi, anh làm món cá kho tương, lại xào thêm rau xanh, lương thực chính là cơm trắng và hâm nóng vài cái bánh bao.
Tô Mạt không ngờ Lục Chiến Chinh lại thực sự câu được cá lên, cũng coi như không bõ công vất vả.
Lúc ăn cơm, Tô Mạt kể lại chuyện vừa rồi cho Lục Chiến Chinh nghe.
Hai vợ chồng thảo luận một hồi, đều cho rằng chắc là các nhà lãnh đạo bên kia đã hạ quyết tâm rồi, ngày tàn của những người kia chắc không còn xa nữa đâu.
Ăn xong cơm, Lục Chiến Chinh múc canh đã hầm cho Lục Bá Minh mang qua.
Sau khi sức khỏe Lục Bá Minh khá lên một chút, ông liền không cho nấu cơm ở bên này bưng qua nữa.
Lục Chiến Chinh liền mang gạo và bột mì có dị năng qua nhà họ Lục, nói là gạo và bột mì cung cấp đặc biệt mà anh lấy được từ bộ đội, tốt cho sức khỏe, bảo Lý Nguyệt Nga nấu cho Lục Bá Minh ăn.
Lý Nguyệt Nga nhìn gạo và bột mì trắng kia thấy đều tốt hơn loại họ tự trồng, trông đã thấy bổ dưỡng rồi, nên bữa nào cũng nấu riêng cho Lục Bá Minh.
Lục Bá Minh thấy Lục Chiến Chinh đến liền kể qua thân phận của ba người kia cho anh nghe.
“Ông cũng không rõ liệu họ có được phục chức hay không, tóm lại cháu cứ ghi nhớ lấy, hễ có thể không làm phiền thì cố gắng đừng làm phiền người ta.”
Sau khi Lục Chiến Chinh trở về kể lại tình hình cho Tô Mạt xong thì xách hai đứa nhỏ sang gian nhà phía tây đi ngủ trưa.
Kể từ khi làm việc tốt suýt chút nữa bị bắt quả tang cách đây hai ngày, Lục Chiến Chinh đã hạ quyết tâm phải rèn luyện cho hai đứa nhỏ thói quen ngủ riêng.
Thấy có người trông con rồi, Tô Mạt liền đi ngủ trưa một mình, đợi ngủ dậy sẽ đi gọi điện cho chú Canh để hỏi xem tình hình thế nào.
Tin tức về giới chính trị thì chỗ chú ấy sẽ nhanh nhạy hơn một chút.
Vừa mới ngủ được một lát thì nghe thấy bên ngoài có người gọi tên cô, hình như còn là giọng của Thảo Nha, Tô Mạt vội vàng thức dậy, ra ngoài xem thì đúng là con bé thật.
“Xuân Thảo, có chuyện gì vậy con?”
Tô Mạt vội vàng gọi con bé vào nhà, pha cho con bé một ly nước đường nóng.
Con bé này trông có vẻ là chạy bộ qua đây, thở hổn hển, môi trông có vẻ hơi tím tái.
Thảo Nha uống hai ngụm nước nóng mới lấy lại hơi:
“Thím ơi, thầy Cố đi rồi, thầy ấy bảo con qua nói với thím một tiếng.”
“Đi rồi à?
Có phải xe con đón đi không?”
“Vâng ạ.
Thầy ấy nói sau khi về sẽ viết thư cho thím.”
Thảo Nha hốc mắt ửng hồng.
Sở dĩ con bé chạy gấp như vậy là vì đã chạy theo sau chiếc xe đó, đáng tiếc con bé đã dùng hết sức lực nhưng vẫn chỉ có thể nhìn chiếc xe càng lúc càng xa cho đến khi khuất hẳn.
Trên đời này người tốt với con bé không nhiều, anh trai đi rồi, thầy Cố cũng đi rồi, thím vài ngày nữa cũng phải đi rồi, sau này con bé còn có thể gặp lại họ nữa không?
“Thím ơi, sau này con còn có thể gặp lại thầy Cố và mọi người nữa không ạ?”
Thảo Nha vừa nói vừa rơi nước mắt.
“Được chứ, thầy Cố về thủ đô rồi, con hãy chăm chỉ học hành, sau này thi đỗ đại học ở thủ đô, lúc đó sẽ được gặp lại thầy Cố thôi.”
“Vâng ạ, con nhất định sẽ chăm chỉ học hành.”
Thảo Nha gật đầu mạnh mẽ.
Tuy con bé đã cố gắng tỏ ra kiên cường nhưng dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi, nhịn một hồi vẫn không kìm được mà khóc òa lên.
“Thím ơi, con sợ lắm!”
Con bé sợ sau khi họ đi hết rồi con bé lại phải quay lại những ngày tháng bị người ta đ.á.n.h c.h.ử.i, cơm không đủ ăn.
Hốc mắt Tô Mạt cũng hơi đỏ lên, cô xoa đầu con bé nói:
“Đừng sợ, ta sẽ nhờ bà nội Lý trông nom con, nếu con có chuyện gì cứ qua đây tìm bà ấy.”
Hiện giờ đi đâu cũng phải có thư giới thiệu, Thảo Nha chẳng phải thân thích gì với cô, cô cũng không thể mang con bé theo đến Dương Thành được, khu nhà tập thể quân đội không phải ai muốn vào cũng được.
Thảo Nha khóc một lúc rồi tâm trạng cũng ổn định lại, “Thím ơi, hiện giờ con đã biết chữ rồi, con có thể viết thư cho thím không ạ?”
“Đương nhiên là có thể rồi.”
Tô Mạt nói xong liền đứng dậy lấy cuốn sổ tay, viết địa chỉ ở Dương Thành cho Thảo Nha, lại lấy thêm hai xấp giấy viết thư, mười cái phong bì và mười con tem cho con bé.
“Con viết thư xong thì cho vào phong bì, dán hai con tem lên trên này rồi mang ra bưu điện gửi là được.”
Tô Mạt dạy con bé, rồi đưa thêm cho con bé năm đồng tiền.
“Năm đồng này con cứ giữ lấy, lúc nào hết tem thì ra bưu điện mà mua.”
Thảo Nha vội vàng xua tay, “Thím ơi, con không lấy tiền của thím đâu, con có tiền mà, trước đây anh trai để lại mười mấy đồng, vừa nãy thầy Cố lại cho con mười đồng nữa.”
“Vậy được rồi, vậy lúc nào hết tiền con cứ viết thư nói với ta, ta lại gửi cho con.”
Vì trong người con bé đã có tiền nên cô không đưa thêm nữa, để tránh sau này lại bị người ta cướp mất.
Lạc Lạc mấy ngày nay ở nhà chơi đến mức hoang dã rồi, thói quen ngủ trưa ở nhà trẻ đã bị cậu bé quăng đi đâu mất rồi, nghe thấy trong nhà có người đang khóc liền vùng vằng đòi xuống xem.
Lục Chiến Chinh không ngăn được cậu bé nên đành để cậu bé xuống.
Lạc Lạc mở cửa đi ra ngoài hỏi:
“Mẹ ơi, người chị này là ai vậy ạ?
Tại sao chị ấy lại khóc?”
Thảo Nha ngẩng đầu lên liền nhìn thấy một đứa bé vô cùng tinh xảo và xinh xắn, mặc bộ quần áo rất đẹp, khuôn mặt mịn màng trắng nõn như tuyết trên mặt đất vậy.
Đây chắc hẳn là con của thím rồi, là đứa trẻ đẹp nhất mà con bé từng thấy.
Tô Mạt gọi Lạc Lạc lại đây, “Lạc Lạc, đây là chị Xuân Thảo.
Bác của chị về nhà rồi, trong lòng chị buồn nên mới khóc đấy.”
“Xuân Thảo, đây là con trai ta, Lạc Lạc.”
“Em chào chị ạ!”
Lạc Lạc lấy từ trong túi ra một viên kẹo, đưa cho Xuân Thảo:
“Chị đừng khóc nữa nhé, em cho chị kẹo ăn này.”
Xuân Thảo vội vàng đưa tay ra nhận lấy, con bé không ngờ cậu em trai xinh xắn này không hề ghét bỏ con bé mà còn cho con bé kẹo ăn nữa.
Bàn tay Thảo Nha bị lạnh đến mức sưng đỏ và tím tái, trên tay còn bị nứt nẻ không ít, trái ngược hoàn toàn với bàn tay trắng nõn của Lạc Lạc.
