Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 385
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:20
“Đinh Chí Thành nghe xong, nghĩ thầm làm hậu cần chăm sóc trẻ nhỏ thì cũng không quá nguy hiểm.”
Mặc dù đi tàu tốc hành nhưng để đến được thành phố Đường cũng phải mất hơn hai ngày.
Suốt chặng đường, hai người trò chuyện lúc có lúc không, dần dần cũng trở nên thân thiết hơn.
Còn ở phía Kinh Thành, do chiều tối qua lại xảy ra một trận động đất lớn nữa, người dân vô cùng hoang mang, sợ hãi.
Ven nhiều con đường lớn, người ta đã tranh thủ dựng những “lều tạm lánh động đất".
Lãnh đạo Trung ương cũng yêu cầu Cục Địa chấn phải giám sát liên tục, trực ca ngày đêm, có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào đều phải báo cáo ngay lập tức để đảm bảo an toàn cho Kinh Thành.
Bên phía Trung tâm Ngoại thương, mọi người cùng nhau nỗ lực quyên góp được rất nhiều tiền và vật tư cho vùng thiên tai, thông qua đường biển được chuyển trực tiếp đến thành phố Đường.
Đầu tháng 8, việc chấm thi đại học của tỉnh Quảng đã hoàn tất.
Điều kiện có hạn, kỳ thi đại học thời bấy giờ không giống như sau này, khi có điểm là có thể tra cứu ngay được.
Đa số thí sinh muốn biết điểm số cụ thể của mình chỉ có thể nhờ người đến Sở Giáo d.ụ.c tra cứu hồ sơ, hoặc sau khi trúng tuyển đại học thì xem trong hồ sơ của chính mình.
Vì vậy, rất dễ xảy ra tình trạng thi xong bị người khác mạo danh chiếm chỗ.
Tô Mạt vốn định nhờ Tô Đình Khiêm tìm người đến Sở Giáo d.ụ.c tra cứu điểm số của mình và Lục Tiểu Lan, kết quả ngay hôm đó đã nhận được điện thoại từ Sở Giáo d.ụ.c, cô đã trở thành Thủ khoa khối Tự nhiên của tỉnh Quảng.
Ngày hôm sau, Tô Mạt nhìn thấy thành phố điểm của mình trên báo.
Lý - Hóa và Toán đạt điểm tối đa, Văn 93 điểm, Chính trị 95 điểm, Tiếng Anh 98 điểm, thành tích vô cùng rực rỡ.
Một Thủ khoa khối Xã hội khác là Văn Mạn, thành tích cũng rất tốt.
Ngữ văn đạt tới 99 điểm, chỉ bị trừ một điểm phần tập làm văn, Chính trị 94 điểm, Toán 89 điểm, Sử - Địa 90 điểm.
Sở Giáo d.ụ.c tỉnh Quảng đã tổ chức một buổi lễ tuyên dương cho hai người, mỗi người được thưởng 500 đồng, còn mời không ít cơ quan truyền thông đến phỏng vấn.
Văn Mạn là một thanh niên tri thức từ nơi khác đến tỉnh Quảng xuống nông thôn, là người tỉnh Cống, gia đình có truyền thống hiếu học, cả nhà đều làm giáo viên.
Những năm qua cô ấy cũng chịu không ít khổ cực, nay coi như đã khổ tận cam lai.
Lúc rời đi, Văn Mạn đưa tay về phía Tô Mạt:
“Tô Mạt, hẹn gặp lại ở Kinh Thành."
Văn Mạn đăng ký vào Đại học Kinh Thành, theo cô ấy thấy, với thành tích như của Tô Mạt, chắc chắn sẽ đăng ký vào Đại học Hoa Thành hoặc Đại học Kinh Thành.
Tô Mạt mỉm cười, bắt tay lại:
“Tôi không đi Kinh Thành, tôi đăng ký vào Đại học Trung Sơn."
Văn Mạn vô cùng kinh ngạc:
“Thành tích của bạn tốt như vậy, sao lại..."
“Chồng và con tôi đều ở đây, tôi không nỡ rời đi.
Đại học Trung Sơn cũng rất tốt, bất kể ở trường nào, chúng ta đều sẽ nỗ lực học tập như nhau để báo đáp tổ quốc."
Văn Mạn lần này càng kinh ngạc hơn, nhìn Tô Mạt có vẻ còn nhỏ tuổi hơn cô ấy, không ngờ đã kết hôn và có con rồi.
Lúc phỏng vấn ban nãy, hai người được phỏng vấn riêng nên Văn Mạn không biết tình hình của Tô Mạt.
“Phải, học trường nào cũng vậy."
Nụ cười của Văn Mạn có chút gượng gạo.
“Cùng nhau nỗ lực nhé!"
Tô Đình Đức biết được Tô Mạt là Thủ khoa khối Tự nhiên từ miệng Tô Đình Khiêm, liền vui mừng gọi điện thoại tới khen ngợi cô một trận.
Sau khi về nhà, ông lại khinh bỉ Tô Dịch Viễn một hồi.
Tô Dịch Viễn cũng tham gia thi đại học, nhưng thành tích bình thường, ước chừng chỉ miễn cưỡng đỗ được vào một trường cao đẳng.
Tô Dịch Viễn cũng chẳng quan tâm, dù sao mục đích đi học đại học của anh ta cũng khác:
“Em gái đi học là để học kiến thức, con đi học là để làm quen với mọi người, mục đích không giống nhau."
Tô Đình Đức ngẩn người, mắng:
“Thằng ranh!
Nói cái thứ quái quỷ gì thế.
Nếu con mà vào trường rồi không lo học hành hẳn hoi, lãng phí tài nguyên của quốc gia, xem ta có lột da con ra không."
“Cách cống hiến cho quốc gia có rất nhiều, không nhất thiết cứ phải là học tập."
Tô Dịch Viễn nói.
Sau Hội chợ Xuân, anh ta đã cố ý ở lại Dương Thành mấy ngày, đi dạo khắp nơi và phát hiện ra cơ hội thực sự không ít.
Biết đâu luồng gió mới sẽ thổi tới bất cứ lúc nào, anh ta phải nhanh ch.óng tới đó chiếm một chỗ, khi thời cơ đến thì lập tức hành động.
Vốn dĩ ý định của anh ta là khi thời cơ đến sẽ xin nghỉ việc để tới đó, nhưng anh ta sợ lão già không đồng ý, việc xin nghỉ việc sẽ rất phiền phức.
Vì vậy anh ta cũng đăng ký thi đại học, các nguyện vọng trường đều điền ở Dương Thành, nếu đỗ được vào đó thì mọi vấn đề đều được giải quyết.
Không ngờ anh ta thực sự đã thi đỗ!
Với thành tích này, dù không vào được cao đẳng thì trung cấp chuyên nghiệp cũng không thành vấn đề.
“Nếu con không muốn học thì đừng có đi thi.
Chỉ tiêu tuyển sinh lần này của quốc gia có hạn, con chiếm mất một chỗ thì người khác lại mất đi một cơ hội."
Tô Đình Đức nổi giận.
Tô Dịch Viễn thấy lão già có vẻ thực sự tức giận, vội vàng nói:
“Cha yên tâm đi!
Con cũng chỉ thuận miệng nói thế thôi, đâu dám không học."
Tô Đình Đức thấy vẻ mặt hời hợt của Tô Dịch Viễn, tức đến không chịu nổi.
Đứa con nghịch ngợm này, sinh ra là để chọc tức ông mà!
Năm nay đã hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn chưa chịu yêu đương gì cả, không lẽ muốn sống độc thân cả đời sao?
Nghĩ đến đây, ông lại nghĩ tới một “gã độc thân" 35 tuổi khác ở trong nhà, Tô Đình Đức cũng đau đầu vô cùng.
Giới trẻ bây giờ sao lại không thích kết hôn thế nhỉ?
Phải biết rằng, bất hiếu có ba điều, không có con nối dõi là tội lớn nhất!
Bốn ngày sau khi có điểm, Tô Mạt đã nhận được giấy báo nhập học của Khoa Ngoại ngữ, Đại học Trung Sơn.
Tô Mạt cũng cảm thán, tốc độ của Văn phòng Tuyển sinh Đại học Trung Sơn này thực sự không còn gì để nói.
Cô cứ ngỡ sớm nhất cũng phải nửa tháng nữa mới nhận được giấy báo chứ.
Thực chất là do Trưởng phòng Tuyển sinh Đại học Trung Sơn nghe nói Thủ khoa khối Tự nhiên đăng ký vào trường mình nên đã làm thủ tục đặc biệt, gửi giấy báo cho Tô Mạt với tốc độ nhanh nhất.
Chỉ sợ chậm chân một bước là sẽ bị các trường khác nẫng tay trên mất.
Bốn ngày mà ông ấy còn thấy hơi chậm, nếu không phải sợ gây chú ý, ông ấy đã muốn đích thân mang giấy báo nhập học đến tận tay Tô Mạt rồi.
Ông ấy đã tìm hiểu qua, Tô Mạt này không chỉ thành tích tốt mà năng lực còn cực kỳ mạnh, là một nhân vật vô cùng nổi bật ở Trung tâm Ngoại thương, tuổi còn trẻ đã làm chủ nhiệm bộ phận.
Một nhân tài thực thụ như vậy thì không thể bỏ lỡ được.
Giấy báo nhập học thời bấy giờ được gọi là Thông báo nhập học, không giống như sau này được in ấn tinh xảo, mà chỉ là một tờ giấy A4 ghi rõ chuyên ngành trúng tuyển và thời gian nhập học, bên trên đóng dấu đỏ của nhà trường.
Thời gian nhập học của Đại học Trung Sơn là ngày 25-26 tháng 9, ngày 27 chính thức khai giảng.
Ngoài thông báo nhập học, còn có một tờ Lưu ý nhập học cho tân sinh viên.
Nhắc nhở tân sinh viên phải mang theo đồ dùng sinh hoạt, giấy chuyển hộ khẩu, giấy chuyển quan hệ lương thực và quan hệ cung ứng nhu yếu phẩm, phải ghi rõ thời gian dừng cung ứng tại địa phương cũ, bắt đầu từ tháng 10 sẽ do nhà trường cung ứng.
