Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 390
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:20
“Con cái của bà cụ hiện nay đều làm việc tại các nhà máy lân cận, bà cụ Từ trước đây chỉ lo chăm sóc con cháu.”
Sau khi con cháu đi học, bà cụ nhờ quan hệ lắp được một chiếc điện thoại công cộng.
Hàng ngày bà cụ ngồi ở cổng chào vừa nghe điện thoại vừa buôn chuyện với hàng xóm láng giềng, có thể nói bà cụ là người thạo tin nhất phố Cao Đệ này.
Tô Mạt chính vì thấy bà cụ Từ thạo tin nên lúc đầu mới nghĩ cách tiếp cận bà cụ, để giữ mối quan hệ với bà cụ và một số hàng xóm lâu năm.
Đến lúc có ai muốn bán nhà thì cô có thể dựa vào chút quen biết đó mà giành được tiên cơ.
Tô Mạt sau khi cảm ơn bà cụ Từ thì đạp xe đi vào trong.
Tô Mạt đi đến mấy ngôi nhà kiểu Tây mà bà cụ Từ nói trước.
Quả nhiên những hàng xóm sống tạp nham ở đây trước đó đều đã dọn đi rồi.
So với những căn nhà xung quanh, mấy căn nhà đã được trả lại cho chủ nhà này trông sạch sẽ hơn hẳn.
Trước cửa không còn đủ loại đồ đạc bừa bãi, ngoài cửa sổ tầng hai tầng ba cũng không còn treo đầy quần áo đủ màu sắc.
Khi đi đến căn nhà cuối cùng, Tô Mạt thấy một ông lão tóc hoa râm, dáng người hơi khòm đang dọn dẹp đồ đạc ở tầng một.
Trước đây những căn nhà kiểu Tây này khi chủ nhà bị đưa đi cải tạo đã được văn phòng đường phố mượn để làm ký túc xá cho công nhân các nhà máy gần đó, tầng hai tầng ba để ở, còn cửa hàng tầng một thì được cải tạo thành bếp chung.
Tô Mạt đi tới, dùng cái cớ đã chuẩn bị từ trước để bắt chuyện với ông lão.
“Thưa bác, cháu muốn hỏi bác một người, bác có biết ai tên Tô Thành không ạ?
Từ Hải Thị đến đây làm kinh doanh."
Ông lão nhìn Tô Mạt, trong mắt mang theo vẻ cảnh giác.
“Ông ấy là người thân của cháu, mấy năm trước bỗng mất liên lạc, bây giờ gia đình cháu chuyển đến Dương Thành nên cháu qua đây hỏi thăm."
Ông lão thấy Tô Mạt nói chuyện thành khẩn, hơn nữa một cô gái trẻ trông không giống người xấu.
Vì lý do dị năng nên Tô Mạt giữ gìn nhan sắc rất tốt, bao nhiêu năm trôi qua mà trông vẫn chẳng khác gì cô thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi.
“Tô Thành mà cháu nói có phải làm nghề kinh doanh vải vóc không?"
Ông lão lên tiếng, vừa mở miệng đã rõ là giọng vùng Lỗ.
Tô Mạt:
...
Chẳng lẽ cái tên cô tùy tiện bịa ra lại thực sự có người như vậy sao?
Sở dĩ Tô Mạt bịa ra một người như vậy là vì nghĩ rằng thương nhân bản địa và thương nhân ngoại tỉnh thường không giao thiệp sâu, không ngờ ông lão này cũng là người từ nơi khác đến.
“Cụ thể làm kinh doanh gì cháu cũng không rõ ạ, chỉ biết ông ấy có một cửa hàng ở phố Cao Đệ."
“Nếu là Tô Thành đó thì ngay từ đầu ông ấy đã bị đưa đi cải tạo ở đảo Hắc Ngư rồi, các cháu có thể nhờ người đến đó hỏi thăm xem ông ấy còn sống không."
“Vâng, cảm ơn bác ạ.
Cháu đã hỏi thăm bấy lâu nay, đây là lần đầu tiên nghe được tin tức xác thực."
Tô Mạt vừa nói vừa dựng xe sang một bên, tiến lại gần cùng giúp ông lão dọn dẹp đồ đạc bừa bãi.
Ông lão xua tay:
“Cô bé, không cần cháu giúp đâu, mấy việc này bác làm loáng cái là xong, kẻo làm bẩn quần áo cháu."
Tô Mạt hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí, loại không chịu được bẩn cho lắm.
“Không sao đâu bác, áo bẩn thì giặt lại là được ạ.
Bác cho cháu biết tin tức quan trọng như vậy, cháu chẳng có gì để cảm ơn bác nên chỉ biết giúp bác làm tí việc thôi ạ."
Ông lão thấy Tô Mạt kiên trì nên cũng không từ chối nữa.
Tô Mạt vừa giúp ông lão làm việc vừa cùng ông trò chuyện phiếm.
Được biết ông lão là người từ tỉnh Lỗ đến Dương Thành lập nghiệp từ thời loạn lạc, sau này ở Dương Thành cũng có chút danh tiếng và lấy con gái của một thương nhân buôn gạo ở Dương Thành.
Dưới sự hỗ trợ của nhà vợ, ông đã mua được cửa hàng ở phố Cao Đệ này, việc kinh doanh của gia đình ngày càng phát đạt.
Sau đó cha vợ ông đắc tội với kẻ tiểu nhân nên bị hãm hại đưa đi cải tạo, gia đình ông cũng bị liên lụy mà đi theo.
Nay bao nhiêu năm trôi qua, cảnh còn người mất, cả gia đình cũng chỉ còn mình ông sống sót trở về.
Giống như cửa hàng này vậy, lúc đầu nó chất chứa bao nhiêu hy vọng của ông, nay lại bị khói bếp hun đen xì, dầu mỡ bám khắp nơi.
Đợi sau khi làm xong việc, ông lão nói:
“Các cháu sớm cử người đi hỏi thăm đi, nếu ông ấy còn sống thì tìm cách chạy vạy quan hệ để ông ấy sớm được về.
Cửa hàng thứ hai từ dưới đếm lên ở bên phải chính là của ông ấy đấy."
“Vâng, cảm ơn bác ạ."
Ông lão xua tay, chợt nhớ ra điều gì đó bèn vội nói:
“Ông ấy sau khi đến đây đã đổi tên thành Tô Vận Sinh rồi, cháu nếu muốn hỏi thăm thì cứ hỏi thăm cả hai cái tên nhé."
Chả trách cô gái này hỏi thăm bấy lâu nay mà chẳng nghe ngóng được gì.
“Thực sự vô cùng cảm ơn bác ạ.
Vậy cháu xin phép về trước, sau này cháu lại đến thăm bác."
Tô Mạt giúp làm không ít việc, trên người dính đầy bụi bẩn nên định về tắm rửa trước rồi hôm sau sẽ đến để bắt chuyện tiếp.
Ông lão xua tay:
“Đừng đến nữa, bác dọn dẹp ở đây hai ba ngày rồi sẽ về quê luôn, sau này chắc sẽ không quay lại nữa đâu."
Nơi này là nơi đau lòng của ông, hễ quay về đây là ông lại nhớ đến người vợ và đứa con đã khuất.
Ông muốn rời khỏi đây để về quê.
Ở quê ông vẫn còn anh em họ hàng, cũng chẳng biết họ hiện giờ còn sống không.
Khi được phục hồi danh dự, quan hệ lương thực của ông cũng đã được chuyển về quê.
Ông quay lại Dương Thành trước là để dọn dẹp chỗ này một chút, sau đó khóa c.h.ặ.t cửa nẻo lại để tránh bị người ta phá hoại thêm.
Tô Mạt không ngờ vận may lại tốt đến vậy, dễ dàng như thế mà cô đã gặp được cơ hội rồi, chẳng biết ông lão có muốn bán không.
Tô Mạt cân nhắc một lát rồi mở lời hỏi:
“Thưa bác, nếu sau này bác không quay lại đây nữa thì bác có thể bán lại ngôi nhà này cho cháu được không ạ?"
“Cháu cũng không giấu gì bác, cha mẹ cháu hiện đang ở ký túc xá của đơn vị, môi trường không được tốt lắm, bình thường ngay cả nấu cơm cũng không nấu được mà toàn phải ăn ở nhà ăn.
Cháu vẫn luôn muốn tìm cho cha mẹ một căn nhà, hiềm nỗi mãi mà không tìm được chỗ nào ưng ý."
“Ngôi nhà này cháu thấy rất tốt, đến lúc đó cháu sẽ thuê người sơn sửa lại, ở chắc chắn sẽ rất thoải mái.
Sau này nếu bác muốn quay lại đây thăm quan thì bác cũng có thể đến đây ở ạ."
Ông lão đi cải tạo bao nhiêu năm nay, cơ bản là chẳng có tích lũy gì, mấy trăm đồng trên người cũng là tiền bồi thường khi được phục hồi danh dự.
Trừ đi tiền tàu xe và tiền mua sắm đồ đạc khi về quê thì chắc đến lúc đó cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Ông cũng đang lo lắng sau khi về quê sẽ lấy gì để nuôi thân, ông đã làm lụng vất vả bao nhiêu năm nay nên sức khỏe sớm đã không còn tốt, về quê chắc cũng chẳng làm nổi việc đồng áng nặng nhọc gì nữa.
Nếu ngôi nhà này có thể bán được thì đối với ông mà nói đó chính là thêm một phần bảo đảm cho cuộc sống sau này.
