Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 396
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:21
“Không đắt đâu ạ!
Cái này là chị dâu ba của con nhờ người mang từ Cảng Thành về.
Mọi người đoán xem bao nhiêu tiền?”
Lục Tiểu Lan hỏi có chút bí ẩn.
Lưu Ngọc Chi làm việc ở hợp tác xã cung tiêu nên nắm rõ giá cả nhất, đài radio sau khi giảm giá năm 74 vẫn luôn bán 47,6 tệ một chiếc.
Vì Lục Tiểu Lan nói không đắt nên giá cả chắc cũng xấp xỉ mức đó, bà liền ướm thử:
“Năm mươi tệ?”
“Không phải ạ.”
Lục Tiểu Lan lắc đầu, sau đó giơ ba ngón tay ra.
“Ba tệ?”
Lý Nguyệt Nga kinh ngạc hỏi.
“Mẹ, mẹ nghĩ gì thế!
Sao có thể là ba tệ được, là ba mươi tệ ạ.”
“Cái con bé này, đúng là đổi đời rồi có khác, ba mươi tệ mà còn kêu không đắt?”
“Đối với đài radio mà nói, ba mươi tệ thực sự không tính là đắt đâu ạ.
Mẹ cứ hỏi chị dâu cả mà xem, mấy cái to đùng cục mịch kia đều phải bán hơn bốn mươi tệ đấy.
Cái này nhỏ nhắn thế này, lại có thể mang theo bên người, ba mươi tệ có thể nói là rẻ rồi.”
Lục Tiểu Lan giải thích.
Người ta thường nói người ngoài nghề xem náo nhiệt, người trong nghề xem bản chất.
Lục Bá Minh nghe nói thứ này chỉ cần ba mươi tệ, không khỏi khẽ cau mày.
Thứ này nếu tràn vào trong nước với số lượng lớn, đài radio do trong nước sản xuất e là sẽ không bán được nữa.
Đến lúc đó, nhà nước chắc chắn sẽ phải chịu không ít tổn thất.
Vừa rồi ông còn thấy phong khí cởi mở không phải chuyện xấu.
Nhưng nếu đồ đạc của nước ngoài đều rẻ và tốt như vậy, e là mọi người sẽ đổ xô đi mua sản phẩm nước ngoài hết, vậy thì đến lúc đó các nhà máy của chính đất nước chúng ta phải làm sao?
Phát quà xong, Lục Tiểu Lan lại kể với mọi người về trải nghiệm ở Đường Thị.
Họ trước đây chỉ biết về t.h.ả.m họa Đường Thị qua đài phát thanh và báo chí.
Nhưng lúc đó phương tiện truyền thông chưa phát triển, không chỉ chậm trễ mà còn được kiểm duyệt rất nghiêm ngặt, rất nhiều chuyện chỉ đưa tin đại khái.
Họ chỉ biết t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng, nhà nước đã cử rất nhiều người đi cứu trợ, còn chi tiết hơn thì không rõ.
Nay nghe Lục Tiểu Lan kể lại, Lý Nguyệt Nga và mọi người đều đỏ hoe mắt.
Dù là thiên tai hay nhân họa, người chịu khổ chịu nạn mãi mãi luôn là bách tính.
May mà bây giờ họ đã có quốc gia để nương tựa, không cần việc gì cũng phải tự mình gánh vác, quốc gia cũng đã có đủ sức mạnh để cứu trợ thiên tai, giúp bách tính không đến nỗi lâm vào cảnh màn trời chiếu đất.
Cả nhà trò chuyện đến hơn chín giờ mới quyến luyến đi ngủ.
Bây giờ đang là vụ thu, ngày mai năm rưỡi sáng đã phải dậy đi làm đồng, công việc lại nặng nhọc, phải nghỉ sớm dưỡng sức mới được.
Sau khi nằm xuống giường lò, cảm nhận lớn nhất của Lục Hành Quân là con người quả nhiên phải đi ra ngoài, chỉ có đi ra ngoài mở mang tầm mắt thì mới có thể tốt lên được.
Tiểu Lan trước đây dù cũng hay nói chuyện nhưng đa phần đều là chuyện vụn vặt trong xóm ngoài làng, đâu giống bây giờ, nói đến đại sự quốc gia cũng có thể thao thao bất tuyệt.
Hơn nữa góc nhìn vấn đề đã không còn là điều mà một người phụ nữ bình thường có thể so bì được, ngay cả người anh cả như ông cũng không bằng cô.
Rất nhiều chuyện đều là sau khi cô nói xong ông mới hiểu tại sao lại nên như thế.
Nếu Lục Tiểu Lan cứ mãi ở công xã Hồng Kỳ này thì chắc chắn không thể có được cơ duyên như hiện tại.
“Ngày mai bà đến trường xin nghỉ phép đi, thời gian Tiểu Lan ở nhà cứ để Phượng Cần về ở nhà đi học hằng ngày.
Bảo nó ghi lại hết những chỗ không hiểu, tranh thủ lúc cô nó ở nhà để cô nó bổ túc thêm cho.”
Lục Hành Quân nói với Lưu Ngọc Chi.
Lưu Ngọc Chi nghe vậy thì mắt sáng lên:
“Được, sáng sớm mai tôi sẽ qua xin nghỉ cho nó.”
Vì trước đây không mấy coi trọng việc học nên thành tích của Lục Phượng Cần thực ra rất bình thường, dù không nói là đội sổ nhưng cũng chỉ ở mức trung bình.
Nếu ba năm còn lại không nỗ lực, e là sẽ không đỗ đại học nổi.
Nay có sẵn sinh viên đại học trong nhà, chẳng phải là phải chớp lấy cơ hội bổ túc thật tốt, bù đắp lại những kiến thức đã hổng sao.
Lục Hành Quân cũng có tính toán của riêng mình, chuyện thi đại học tính sau, hiện tại phải đỗ cấp ba trước đã.
Lúc khai giảng ông đi làm thủ tục ở nội trú cho Lục Phượng Cần có hỏi qua giáo viên, với thành tích hiện tại của nó thì đỗ vào cấp ba cũng có chút mong manh.
Đại học thì ông không ép buộc nó phải đỗ, dù sao thi đại học vô cùng khó.
Công xã Hồng Kỳ của họ có hơn một vạn người mà cũng chỉ có hơn hai mươi người đỗ đại học, trong số đó có tám phần mười là thanh niên tri thức từ nơi khác đến, người địa phương thì chẳng có mấy ai.
Tiểu Lan đỗ đại học, cha ông sở dĩ vui mừng như vậy cũng là vì Tiểu Lan là người dân thôn họ Lục duy nhất đỗ đại học.
Nhưng cấp ba là nhất định phải đỗ được.
Chỉ cần học xong cấp ba, dù không đỗ đại học, ông cũng có vốn liếng để đi nói với thằng ba, bảo nó đưa Phượng Cần đến Dương Thành, đến đó để mở mang tầm mắt.
Đỡ phải giống như họ, cả đời cứ quanh quẩn ở công xã Hồng Kỳ huyện Thanh Khê này, tầm nhìn vô cùng hạn hẹp.
Ở phía bên kia, Lục Vệ Quốc cũng đang nghĩ về vấn đề giống như Lục Hành Quân.
Thấy được sự thay đổi của Lục Tiểu Lan, ông cũng bừng tỉnh nhận ra tầm quan trọng của việc đi ra ngoài mở mang tầm mắt.
Trước đây ông cảm thấy không để con cái thiếu ăn thiếu mặc, nuôi chúng khôn lớn, rồi cưới vợ cho mỗi đứa là nhiệm vụ của ông coi như hoàn thành.
Nhưng bây giờ, ông cảm thấy có thể làm thêm một chút nữa.
Có lẽ nên nỗ lực mưu cầu một tương lai tốt đẹp hơn cho các con.
Để chúng không cần phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời, làm nông dân cả đời, trồng trọt cả đời.
Em trai ruột của ông là sĩ quan, em gái ruột là sinh viên đại học, mọi chuyện không phải là không thể....
Ngày hôm sau, sau khi tiếng loa phát thanh báo thức vang lên, Lục Tiểu Lan cũng thức dậy theo, thay bộ quần áo cũ có bản vá rồi đi ra ngoài.
Lý Nguyệt Nga đang ngồi xổm dưới hiên đ.á.n.h răng, thấy Lục Tiểu Lan ra liền nói:
“Sao không ngủ thêm một lát?
Dậy sớm thế này làm gì?”
“Mẹ, lát nữa con cùng mẹ đi làm đồng.”
Lục Tiểu Lan múc nước, ngồi xổm cạnh Lý Nguyệt Nga cũng chuẩn bị đ.á.n.h răng.
Lý Nguyệt Nga lúc này mới phát hiện cô đang mặc quần áo để xuống ruộng làm việc, nói:
“Không cần đến con đâu, khó lắm mới về nhà một chuyến thì cứ nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Các bậc trưởng bối đều đang làm việc ngoài đồng, con sao mà nghỉ ngơi cho nổi.”
“Cũng không phải bảo con thực sự nghỉ ngơi, ở nhà giúp nấu cơm là được rồi.
Bây giờ đang mùa gặt lúa, mệt người lắm, gặt cả ngày xong lưng cũng không thẳng lên nổi đâu, con là sinh viên đại học làm không nổi đâu.”
Lý Nguyệt Nga nói.
Lục Tiểu Lan nghe mà phì cười:
“Mẹ, việc này trước đây con cũng đâu phải chưa từng làm.
Mẹ là một bà già hơn năm mươi tuổi còn làm được, con là một thanh niên hai mươi mấy tuổi lại không làm nổi sao?”
