Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 404
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:22
“Ngay khi nhóm của Tô Mạt vừa bước vào khuôn viên trường, họ đã thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người.”
Một là vì trước đó đa số mọi người đều tự mình đến, cho dù có người đưa đi thì nhiều nhất cũng chỉ là một người, đây là lần đầu tiên thấy có nhiều người đi cùng như vậy.
Hai là, cả năm người đều có ngoại hình cực kỳ xuất sắc, hơn nữa dáng đi đều ngay ngắn thẳng tắp, nhìn rất có khí thế, tự thân toát ra khí chất mạnh mẽ.
Ban đầu thấy có tân sinh viên đến, các anh chị khóa trên định tiến lên đón tiếp đều vô thức đứng ch-ết trân tại chỗ, cứ thế nhìn cả nhóm đi qua, cuối cùng mới có một người anh phản ứng lại, vội vàng đuổi theo.
“Cho hỏi vị nào đến báo danh ạ?"
“Là tôi."
Tô Mạt vội vàng đáp.
“Chào sư muội, cho hỏi muội học khoa nào?"
“Chào sư huynh, tôi ở khoa ngoại ngữ ạ."
“Khoa ngoại ngữ ở phía bên này, sư muội đi theo tôi."
Anh khóa trên đó vốn định xách hành lý giúp, nhưng thấy hành lý của Tô Mạt không nhiều, mà hai người đàn ông cao lớn đang xách đồ nhìn vóc dáng còn vạm vỡ hơn cả anh, nên anh chỉ dẫn đường phía trước.
Địa điểm báo danh của khoa ngoại ngữ là ở cạnh sân bóng, cũng may có người dẫn đường, nếu không tự mình tìm chắc phải đi vòng vèo một vòng lớn.
Sau khi đưa bọn Tô Mạt đến nơi, anh khóa trên đó liền rời đi, quay lại cổng trường để tiếp tục đón tân sinh viên.
Tô Mạt đưa những giấy tờ cần chuẩn bị đã được nhắc nhở trong giấy báo nhập học cho giáo viên phụ trách đăng ký, đồng thời nộp 5 đồng tiền phí tài liệu.
Mặc dù lúc này đi học đại học không mất tiền, nhà nước còn có trợ cấp tiền ăn, nhưng mỗi trường đại học đều phải nộp mấy đồng tiền phí tài liệu, dường như bậc đại học là 5 đồng, cao đẳng là 4 đồng.
Còn số tiền phí tài liệu này dùng để làm gì thì Tô Mạt cũng không rõ lắm.
Hôm nay là ngày đầu tiên báo danh, Tô Mạt lại đến sớm, cũng có thể là bản thân khoa ngoại ngữ vốn không nhiều người nên hoàn toàn không cần phải xếp hàng.
“Khoa ngoại ngữ khóa các em năm nay sẽ mở bốn chuyên ngành:
tiếng Nga, tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Đức.
Hai ngày này em cứ suy nghĩ cho kỹ xem muốn học ngôn ngữ nào, đến ngày khai giảng đầu tiên thì báo cho cố vấn học tập của các em, lúc đó sẽ phân lớp."
Trong lúc Tô Mạt đang làm thủ tục, một người có dáng vẻ cán bộ ở bên cạnh nhắc nhở.
“Vâng ạ, cảm ơn thầy đã nhắc nhở."
“Tôi là trưởng khoa của các em, Tiêu Quảng Minh.
Khoa chúng ta cũng là lần đầu tiên mở nhiều chuyên ngành như vậy, trong quá trình học tập có gặp khó khăn gì, các em cứ phản hồi với khoa bất cứ lúc nào."
Tiêu Quảng Minh nói.
Trước đây khoa ngoại ngữ chỉ có hai chuyên ngành tiếng Nga và tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Pháp là mới được thêm vào năm nay, vốn dĩ định thêm cả tiếng Nhật nữa nhưng sự phản đối quá lớn nên năm nay chưa mở, ước chừng năm sau hoặc năm sau nữa cũng sẽ mở.
“Vâng thưa thầy Tiêu."
Lúc này, giáo viên làm thủ tục cũng đã làm xong, khi đưa giấy tờ qua, thầy Tiêu đón lấy nhìn một cái, ngạc nhiên nói:
“Em chính là Tô Mạt?"
“Dạ đúng ạ."
Tô Mạt mỉm cười.
“Hân hạnh."
Tiêu Quảng Minh đưa tay ra bắt tay với Tô Mạt.
Thủ khoa khối tự nhiên tỉnh Quảng Đông, Trưởng phòng phiên dịch của Trung tâm Ngoại thương, đúng là một nhân tài hiếm có.
Tiêu Quảng Minh đưa lại giấy tờ cho Tô Mạt, bảo cô sang bên cạnh đăng ký, “Sang bên này đăng ký, nhận chìa khóa ký túc xá luôn đi."
Tô Mạt không dự định ở nội trú, khu tập thể không cách trường quá xa, đi xe đạp mất khoảng 40 phút.
Ký túc xá trường nếu có thể sắp xếp thì cô sẽ ngủ trưa một chút, nếu ký túc xá thiếu chỗ không sắp xếp cho cô cũng không sao.
Cô vốn còn đang nghĩ xem phải tìm lãnh đạo khoa nói thế nào, không ngờ lại tình cờ gặp ngay ở đây, bèn vội vàng nói luôn, tránh làm xáo trộn sắp xếp của nhà trường.
“Thầy Tiêu, nhà em ở không xa trường, các con em lại còn nhỏ, không rời mẹ được, em muốn làm thủ tục ngoại trú, buổi tối không ở lại trường.
Thầy xem thủ tục phải làm thế nào ạ?
Có sắp xếp giường ở ký túc xá hay không đối với em đều không sao ạ."
Tô Mạt nói.
Nếu không có giường, cô ngủ trưa ở lớp một lát là được.
Nhạc Nhạc thấy mẹ nhắc đến mình, vội vàng kéo An An chạy lên trước, mỗi đứa một bên tựa vào chân Tô Mạt, chớp chớp mắt nhìn thầy Tiêu, dáng vẻ như thể không rời được mẹ vậy.
Hai đứa trẻ vừa xinh xắn lại vừa chớp mắt nhìn ông như thế, ngay lập tức khiến thầy Tiêu tan chảy.
Tô Mạt thấy hai đứa trẻ chạy lại, bèn giới thiệu với thầy Tiêu:
“Đây là hai đứa con của em ạ."
Sau đó lại giới thiệu Lục Trường Chinh và Tô Dịch Viễn:
“Đây là chồng và anh trai em."
Không cần Tô Mạt chỉ bảo, hai đứa trẻ đã cất tiếng chào lanh lảnh:
“Chào thầy ạ."
Lục Trường Chinh và Tô Dịch Viễn cũng tiến lên chào hỏi.
Hồ sơ và bối cảnh sơ bộ của Tô Mạt, thầy Tiêu đã đặc biệt tìm hiểu qua.
Chỉ là ảnh thẻ trong hồ sơ bị biến dạng nghiêm trọng, cộng thêm Tô Mạt nhìn cũng không giống người đã sinh con, thầy Tiêu bấy giờ mới không nhận ra Tô Mạt.
Ông nghe nói chồng của Tô Mạt là một sĩ quan cao cấp của Quân khu Dương Thành.
Nay nhìn một cái, quả nhiên là khí thế phi phàm.
Thầy Tiêu bắt tay với hai người lớn, lại khen ngợi hai đứa nhỏ, bấy giờ mới nói với Tô Mạt:
“Cứ làm thủ tục bình thường đã, chỗ ở của tân sinh viên trường đã chuẩn bị rất đầy đủ, giường chiếu vẫn phải sắp xếp xuống.
Cho dù buổi tối không ở lại thì buổi trưa cũng có thể ngủ trưa.
Huống hồ thỉnh thoảng trường có sắp xếp dạy học buổi tối, tan học muộn em cũng có thể ở lại trường một đêm."
Quốc gia đang thiếu nhân tài, những sinh viên trúng tuyển đợt đầu này vốn đã quý giá, huống hồ là Tô Mạt, vấn đề an toàn là nhất định phải được bảo đảm.
Nếu tan học buổi tối trên đường về nhà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì đó là tổn thất lớn biết bao.
“Lát nữa sau khi ổn định xong, em nhớ báo cáo với quản lý ký túc xá của tòa nhà em ở là em ngoại trú.
Những việc khác, đợi các em phân lớp xong thì báo cáo với giáo viên chủ nhiệm là được."
Tô Mạt nói lời cảm ơn, đăng ký nhận chìa khóa ký túc xá.
Cô được phân vào tòa nhà số 3, phòng 403.
Tô Mạt hỏi rõ các chị khóa trên đường đi thế nào rồi cả nhóm tự mình đi tới, không cần người dẫn.
Tòa nhà số 3 là ký túc xá mới xây sau khi thành lập nước, không cũ lắm, tổng cộng có 6 tầng, mỗi tầng 12 phòng, mỗi phòng ở 8 người.
Tuy nhiên ký túc xá thời này không có nhà vệ sinh và phòng tắm riêng, đều là dùng chung cho mỗi tầng.
Bên trái là phòng tắm, bên phải là nhà vệ sinh.
Nếu phòng nào bị phân vào gần phía nhà vệ sinh thì khá là bi t.h.ả.m, mùa hè mùi sẽ tương đối lớn.
Phòng 403 cũng ổn, gần phía phòng tắm hơn, hơn nữa phía trước còn có hai phòng 01, 02 chắn rồi, coi như ở vị trí giữa, cũng không sợ có người tắm rửa đêm khuya sẽ bị làm phiền.
