Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 406
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:22
“Đi dạo một vòng, Tô Dịch Viễn mua giường, tủ quần áo, bàn làm việc, cùng với hai chiếc ghế gỗ có tựa lưng.
Những thứ dùng lâu dài nên anh cũng không mua loại quá rẻ, mà mua loại trung bình.”
Giường 54 đồng, tủ quần áo 64,8 đồng, bàn viết 34,2 đồng, hai chiếc ghế gỗ 24 đồng, nhìn thì không mua bao nhiêu thứ nhưng một loáng đã hết 177 đồng.
Sau đó lại đi mua một chiếc xe đạp hết 158 đồng.
Cộng thêm chậu sắt, cốc sắt, phích nước nóng và những đồ dùng hàng ngày cơ bản khác, lại tiêu hết hơn ba mươi đồng nữa.
Cả một ngày trời đã tiêu tốn của anh hơn ba trăm đồng bạc.
Tiêu tiền mà Tô Dịch Viễn xót đến thắt cả ruột, đúng là không quản gia không biết giá gạo củi đắt đỏ.
Một ngày này đã bay mất bốn tháng lương rồi.
Tô Dịch Viễn ngắm nghía đống đồ nội thất đó, thầm tính toán khả năng tìm lão già để thanh toán lại.
Sau đó nghĩ lại thấy thôi đi, kẻo lão già lại phi đến tận Dương Thành để tẩn cho anh một trận.
Sau khi ổn định xong, tối đó Tô Dịch Viễn ở lại luôn đây chứ không theo Tô Mạt về khu tập thể bộ đội nữa.
Khu vực này gần ga tàu hỏa, lại gần hội trường của hội chợ giao dịch, những người buôn chuyến và chợ tự do đặc biệt nhiều, Tô Dịch Viễn dự định tranh thủ lúc trước khi khai giảng sẽ thám thính kỹ tình hình quanh đây.
Ngày 27 tháng 9, Tô Mạt dậy từ rất sớm, bảo Lục Trường Chinh nấu bữa sáng cho hai đứa nhỏ, còn mình thì dậy sớm đạp xe đến trường.
Cô không ở nội trú nên không biết hôm qua trường có thông báo sắp xếp mới gì không, đến sớm một chút để vào ký túc xá hỏi thăm các bạn cùng phòng.
Lúc Tô Mạt đến trường vẫn chưa đến bảy giờ, đang là lúc ăn bữa sáng.
Sinh viên từng tốp năm tốp ba đang đi về phía nhà ăn.
Tô Mạt vội vàng chạy đến ký túc xá, đúng lúc gặp bảy người bạn cùng phòng khác đang định đi ăn sáng, thấy Tô Mạt đi vào thì có chút ngạc nhiên.
“Chào mọi người, mình là Tô Mạt."
Tô Mạt tự giới thiệu, rồi chỉ vào chỗ giường của mình, “Đó là giường của mình."
“Chào bạn, mình là Phan Ngọc, người nằm giường dưới của bạn."
Một cô gái có khuôn mặt hơi tròn, khi cười đôi mắt cong tít nói.
Cô gái này nhìn cũng chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, chắc là thí sinh khóa mới, mặc một chiếc váy dài hoa nhí màu xanh lam, tết hai b.í.m tóc ngang vai, ngoại hình không quá xinh đẹp nhưng nhìn rất thanh tú đáng yêu.
“Chào bạn!"
“Chào bạn!"
Những người khác cũng lần lượt chào hỏi Tô Mạt, nhưng không tự giới thiệu như Phan Ngọc, Tô Mạt cũng không để ý.
Cô quan sát sơ qua những người khác, nhìn cách ăn mặc đều không tệ, cũng không có ai quá lớn tuổi, trông đều khoảng mười mấy hai mươi tuổi.
Khoa ngoại ngữ tuyển sinh có ngưỡng cửa nhất định, ở thời đại này, những người có thể tiếp xúc với ngoại ngữ thì gia cảnh đều không quá kém.
“Bạn Phan Ngọc, trường có thông báo gì về việc sắp xếp hôm nay không?"
Tô Mạt mỉm cười hỏi Phan Ngọc.
“Tối qua đài phát thanh thông báo rồi, nói tám giờ sáng nay tập trung ở đại hội đường để họp, những cái khác thì không nói."
Phan Ngọc nói, rất tò mò quan sát Tô Mạt.
Hôm nay Tô Mạt mặc sơ mi trắng quần đen phối với giày da nhỏ, tóc buộc cao đuôi ngựa, nhìn rất năng động và thanh thoát.
Quan trọng nhất là nhan sắc cực kỳ thu hút, da lại trắng, cả người nhìn như đang tỏa sáng vậy.
Phan Ngọc là người tỉnh Hồ Nam, là người thứ hai đến ký túc xá sau Tô Mạt.
Từ lời của các chị khóa trên dẫn cô đến ký túc xá, cô đã tìm hiểu được một số thông tin về Tô Mạt, biết cô là thủ khoa khối tự nhiên của tỉnh Quảng Đông.
Điều quan trọng nhất là ba cô vậy mà cũng biết Tô Mạt, còn đ.á.n.h giá cô rất cao, còn dặn cô phải học tập Tô Mạt cho tốt.
Vốn dĩ cô định chọn giường gần cửa sổ, nhưng cứ bị yêu cầu nằm giường dưới của Tô Mạt để “gần quan được ban lộc".
Ba của Phan Ngọc là giám đốc một nhà máy thực phẩm nào đó ở Hồ Nam, hôm kia đưa Phan Ngọc đến báo danh, biết con gái ở cùng phòng với Tô Mạt nên đã dặn dò một phen.
“Bọn mình đang định đi ăn sáng đây, bạn ăn chưa?"
“Chưa, mình đi cùng các bạn nhé."
Tô Mạt cười lấy cặp l.ồ.ng cơm của mình, cùng những người khác đi đến nhà ăn.
Trên đường đến nhà ăn, qua trò chuyện đơn giản, Tô Mạt đã hiểu sơ qua về các bạn cùng phòng mới.
Tám người trong phòng, có bốn người là khóa mới, hai người là thanh niên trí thức thi đỗ quay về, hai người là đã đi làm rồi.
Bốn người khóa mới gồm:
một là Phan Ngọc, một là Ngô Phong Linh đến từ đảo Hải Nam, một là Tạ Thục Trân đến từ Phật Sơn - Quảng Đông, một là Hoàng Ái Lan đến từ Dương Thành - Quảng Đông.
Hai thanh niên trí thức gồm:
“Hà Vận Phân đến từ Quảng Tây và Chung Xuân Linh đến từ Quý Châu.”
Hai người đã đi làm gồm:
“Lâm Ngọc Thanh làm ở bưu điện tỉnh Phúc Kiến và Tô Mạt.”
Bảy người kia đều chưa kết hôn, chỉ có mình Tô Mạt là đã lập gia đình.
Những người khác nghe nói con của Tô Mạt đã năm tuổi rồi thì cũng kinh ngạc không thôi.
“Trời ạ, Tô Mạt, bạn không nói mình còn tưởng bạn là sinh viên khóa mới cơ, hoàn toàn không nhận ra luôn."
Lâm Ngọc Thanh kinh ngạc nói.
Tô Mạt cười ha ha, không ngờ lại có ngày trở thành “chị đại".
“Mặt mình nhìn hơi trẻ.
Vậy xem ra trong phòng chúng ta chắc mình lớn tuổi nhất rồi."
“Năm nay bạn bao nhiêu tuổi?"
Chung Xuân Linh hỏi.
“23 tuổi."
“Thế thì không phải đâu, mình và Vận Phân đều lớn tuổi hơn bạn, mình 24 tuổi, Vận Phân 25 tuổi."
Chung Xuân Linh nói, “Không ngờ bạn lại kết hôn sớm như vậy, ở Dương Thành này mọi người đều kết hôn sớm thế sao?"
“Mình không phải kết hôn ở đây.
Trước đây mình cũng giống các bạn là thanh niên trí thức xuống nông thôn, ở đó gặp chồng mình, sau khi gả cho anh ấy mới theo quân đội đến Dương Thành rồi mới thi đỗ vào công việc trước đó."
Tô Mạt nói.
Chung Xuân Linh nhìn Tô Mạt một cái, trong mắt thoáng hiện lên một tia cảm xúc không rõ ràng:
“Vậy thì số bạn đúng là tốt thật."
Tô Mạt mỉm cười, không nói gì thêm.
Cả nhóm đến nhà ăn, Tô Mạt vẫn chưa mua tem phiếu ăn nên đi mua phiếu trước.
Bữa sáng cũng coi như phong phú, có cháo trắng, màn thầu, bánh bao, b-ún, khoai lang và trứng gà.
Tô Mạt lấy một bát cháo trắng và một quả trứng gà, trứng gà mất một hào phiếu thức ăn, cháo trắng mất một lạng phiếu gạo.
Ăn xong, mấy người rửa sạch cặp l.ồ.ng cơm rồi cất vào túi, sau đó đi đến đại hội đường, tìm đến vị trí của tân sinh viên khoa ngoại ngữ.
Đợi khi mọi người đến gần đông đủ, Tô Mạt đếm sơ qua, khóa tân sinh viên khoa ngoại ngữ năm nay chỉ có hơn tám mươi người, mà nữ sinh thì chỉ có mười một người, không đủ xếp cho hai phòng ký túc xá.
Buổi sáng là đại hội động viên tân sinh viên, các lãnh đạo nhà trường lần lượt phát biểu, nói về kỳ vọng của đất nước đối với họ, nói về gánh nặng và trách nhiệm trên vai họ, các tân sinh viên ai nấy đều nghe mà lòng tràn đầy nhiệt huyết.
