Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 411

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:23

Vị bác sĩ đó thấy Lục Trường Chinh đi vào thì ngẩn ra, tưởng anh lại đến để kiểm tra bèn có chút bất lực nói:

“Đội trưởng Lục, anh lại có chuyện gì nữa đây?"

Lục Trường Chinh cũng là lần đầu tiên đi lấy b.a.o c.a.o s.u nên đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào.

Vị bác sĩ thấy anh không nói gì bèn thở dài:

“Đội trưởng Lục, vết thương lần đó thực sự không ảnh hưởng đến khả năng sinh sản của anh đâu.

Cho dù anh không tin tôi thì cũng nên tin vị chuyên gia già từ Bắc Kinh đến chứ, ông ấy là người có uy tín nhất trong nước về lĩnh vực này đấy."

Bác sĩ cũng thấy lạ rồi, người đàn ông khác gặp phải chuyện này ai chẳng giấu giếm sợ người ta biết, chỉ có cái anh Đội trưởng Lục này là cứ dăm lần bảy lượt đến kiểm tra.

Nếu chưa có con thì còn hiểu được, đằng này Đội trưởng Lục rõ ràng đã có một cặp rồng phượng rồi cơ mà.

“Hay là anh để vợ anh qua đây kiểm tra một chút?

Có lẽ vấn đề nằm ở phía cô ấy chăng."

Bác sĩ đề nghị.

Nghe nhắc đến Tô Mạt, Lục Trường Chinh vội vàng xua tay:

“Bác sĩ Trần, hôm nay tôi không đến để nhờ anh kiểm tra, tôi muốn nhờ anh lấy giúp một ít đồ dùng kế hoạch hóa gia đình."

Bác sĩ Trần:

...

Trước đó còn đến nhờ ông kiểm tra vô sinh, giờ lại đến nhờ lấy b.a.o c.a.o s.u, đây là muốn làm trò gì đây?

Chẳng lẽ...

Bác sĩ Trần hồ nghi nhìn Lục Trường Chinh một lúc lâu rồi nhắc nhở:

“Đội trưởng Lục, anh đừng có làm chuyện phạm sai lầm đấy nhé."

Mặt Lục Trường Chinh lập tức đen lại:

“Anh nghĩ đi đâu vậy.

Vợ tôi vừa mới đỗ đại học, đang lúc học hành bận rộn, tôi đương nhiên phải làm tốt các biện pháp phòng tránh để tránh việc cô ấy m.a.n.g t.h.a.i lúc này làm ảnh hưởng đến việc học."

Bác sĩ Trần vốn định nói là với tình trạng này của hai người thì chẳng cần tránh t.h.a.i đâu, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì, lẳng lặng lấy từ trong tủ ra mấy túi b.a.o c.a.o s.u đưa cho Lục Trường Chinh.

Đồ dùng kế hoạch hóa thời này do nhà máy Cao su Thanh Đảo sản xuất, đựng trong túi giấy, một túi hai cái, có bốn loại kích cỡ:

lớn, trung, nhỏ và cực nhỏ.

Bác sĩ Trần đã kiểm tra cho Lục Trường Chinh rồi nên biết kích cỡ của anh, chẳng cần hỏi mà lấy luôn loại lớn đưa cho anh.

“Cho thêm ít nữa đi, chỗ này có mấy cái thì dùng được mấy ngày đâu."

Bác sĩ Trần:

...

“Đội trưởng Lục, cái này có thể tái sử dụng được mà, đằng sau túi có hướng dẫn sử dụng, anh xem qua đi."

Bác sĩ Trần nói.

Nhịn rồi lại không nhịn được bèn nói tiếp:

“Đội trưởng Lục, chuyện phòng the khuyên anh vẫn nên tiết chế một chút, đừng có quá thường xuyên.

Quá thường xuyên sẽ không tốt cho sức khỏe, vả lại cũng không dễ thụ t.h.a.i đâu."

Lục Trường Chinh chẳng thèm để ý, xem qua hướng dẫn thấy sau khi rửa sạch còn phải bôi bột thạch cao này nọ, khóe miệng giật giật:

“Cho thêm mấy cái nữa đi, vợ tôi ưa sạch sẽ, dùng qua rồi cô ấy chưa chắc đã chịu dùng lại đâu."

“Đội trưởng Lục, cái này mỗi người mỗi tháng chỉ được lĩnh tối đa 3 túi thôi."

Bác sĩ Trần nói, ý là tôi đã cho anh nhiều hơn quy định rồi đấy.

Lục Trường Chinh cạn lời:

“Thế không đủ thì tính sao?"

Bác sĩ Trần khựng lại một lát rồi nói:

“Có thể mua, cái này một hào một túi."

“Được, vậy anh cứ lấy cho tôi 30 túi đi."

Mắt bác sĩ Trần suýt chút nữa rơi cả ra ngoài, cái anh Đội trưởng Lục này đúng là cao nhân mà, hèn chi có thể làm đội trưởng đội đặc nhiệm, làm vợ anh cũng chẳng dễ dàng gì.

Bác sĩ Trần viết cho Lục Trường Chinh một tờ hóa đơn, rồi tìm một cái túi giấy to đựng đồ cho anh, bảo anh ra quầy thu ngân thanh toán tiền.

Nhân viên quầy thu ngân thấy Lục Trường Chinh vậy mà mua tận 30 túi b.a.o c.a.o s.u thì nhìn anh với ánh mắt quái dị mất mấy lần.

Đợi khi Lục Trường Chinh quay lại, Nhạc Nhạc thấy anh cầm một túi thu-ốc to bèn ngạc nhiên hỏi:

“Ba ơi ba bị bệnh ạ?

Sao ba lấy nhiều thu-ốc thế?"

Nói xong định đón lấy xem thử.

Lục Trường Chinh tuy da mặt dày nhưng trước mặt con cái cũng cần giữ thể diện, vội vàng tránh đi rồi cất đồ thật kỹ.

“Chỗ này là đồ dùng của đội, lát nữa ba phải đưa cho nhân viên y tế, con đừng có lục lọi lung tung."

“Dạ!"

Nhạc Nhạc đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi im chờ Lục Trường Chinh lái xe đến đội.

Đội đặc nhiệm huấn luyện thường xuyên có người bị thương nên các loại thu-ốc thông thường trong đội đều có sẵn, nhưng những loại thu-ốc đó do quân đội cấp phát thống nhất chứ không cần Lục Trường Chinh phải đích thân đến bệnh viện lấy.

Nhạc Nhạc không hiểu, nhưng An An thì biết.

Nhìn cái túi căng phồng đó, An An đoán là Lục Trường Chinh lấy thứ gì đó không thể để trẻ con biết được.

Đến đội, Lục Trường Chinh thả hai đứa nhỏ xuống, bảo người đưa hai đứa đến sân tập để tham gia huấn luyện cùng tân binh.

Tân binh đang tiến hành huấn luyện tụt dây (索降训练).

Ở đời sau đây là một môn huấn luyện thông thường của lính đặc chủng, đặc cảnh thậm chí là lính cứu hỏa, nhưng đối với quân đội thời kỳ này thì đây là một phương thức vô cùng tiên tiến.

Lúc đầu khi Lục Trường Chinh đề xuất bài huấn luyện này đã phải thuyết phục lãnh đạo rất lâu mới được phê duyệt.

Dù sao đào tạo ra những tinh binh này không hề dễ dàng, chỉ dựa vào một sợi dây thừng mà trong vòng mấy chục giây phải từ độ cao 50 mét tụt xuống đất là chuyện chẳng hề đơn giản.

Ngộ nhỡ chẳng may ngã ch-ết thì đó là tổn thất của quốc gia.

An An Nhạc Nhạc là khách quen của đội, mọi người đã quá quen thuộc với hai đứa rồi, thấy hai đứa đến là vẫy tay gọi lên ngay.

Đối với những người lính mới gia nhập đội đặc nhiệm mà nói, hai đứa nhỏ chính là “cá nheo" của họ, mỗi lần thấy hai đứa đến là họ lại huấn luyện vô cùng tích cực.

Bởi vì trong đội có một quy định ngầm là ai mà không bằng hai đứa con của Lục Diêm Vương thì sẽ phải chịu trách nhiệm quét dọn nhà vệ sinh.

Chị An đáng sợ đến mức đó, nhưng phần lớn các hạng mục thì thắng được Nhạc Nhạc vẫn là chuyện khá dễ dàng.

Phó đội trưởng Vu phụ trách buổi huấn luyện lần này thấy hai đứa nhỏ đi tới bèn hỏi người lính đưa hai đứa đến:

“Đội trưởng bảo cậu đưa tới à?"

Người lính đó gật đầu.

Phó đội trưởng Vu nhíu mày, đội trưởng này cũng quá bạo gan rồi, huấn luyện tụt dây nguy hiểm như vậy, ngay cả những tinh binh được tuyển chọn này còn khó tránh khỏi lúc bị ngã bị thương.

Hai đứa nhỏ còn bé thế này, vạn nhất chẳng may ngã ra làm sao thì coi chừng chị dâu xé xác anh ra mất.

“An An Nhạc Nhạc, bài tập này hơi nguy hiểm, hai đứa cứ đứng dưới kia quan sát trước đi, xem cho quen đã rồi tính sau."

Phó đội trưởng Vu nói.

Nguy hiểm như vậy anh chẳng dám để hai đứa tập đâu, cứ đợi đội trưởng đích thân đến rồi tính.

Hai đứa lại đi xuống dưới đứng ở một bên quan sát.

Độ cao này đối với An An mà nói chỉ là chuyện nhỏ, cô chủ yếu quan sát kỹ thuật, đứng xem mấy lượt là cơ bản đã nắm bắt được rồi.

Còn Nhạc Nhạc thì nhìn mà sắc mặt hơi tái đi.

Nhạc Nhạc tuy thông minh nhưng dù sao vẫn là trẻ con, chỉ dựa vào một sợi dây thừng mà từ nơi cao như vậy trượt xuống nhanh ch.óng, cậu bé vẫn thấy có chút sợ hãi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.