Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 430

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:26

“Giấc mộng Nữ hoàng" tức giận không thôi, chỉ vào bóng lưng cô ấy mắng c.h.ử.i thậm tệ.

Đứa con nghịch ngợm này!

Đúng là đẻ uổng công rồi!

Bà vì ai chứ?

Bà tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, còn sống được bao nhiêu năm?

Tất cả chẳng phải là vì nó sao, đúng là óc lợn!

Chiều ngày hôm sau, anh em nhà họ Tô lại được gọi đến trước mặt lãnh đạo.

Lãnh đạo chỉ vào hơn mười món đồ đặt bên cạnh nói:

“Chỉ tìm lại được những thứ này, những thứ khác chắc là đã bị họ tẩu tán rồi, Nhà nước cũng không có cách nào thu hồi lại được."

“Tôi đã bàn bạc với mấy vị lãnh đạo khác rồi, Nhà nước sẽ bồi thường cho các anh 5 vạn tệ.

Tuy không đáng là bao so với những thứ kia, nhưng đây đã là mức tối đa rồi, hy vọng các anh thông cảm."

Những người kia bao nhiêu năm qua đã gây ra bao nhiêu nghiệp chướng?

Nếu ai cũng đến làm rùm beng, ai cũng đòi Nhà nước bồi thường thì Nhà nước cũng không bồi thường nổi.

Thế là các lãnh đạo liền định ra một mức độ, 5 vạn đã là kịch trần rồi.

“Lãnh đạo, chúng tôi không có ý kiến gì ạ."

“Gia đình chúng tôi giữ những thứ này cũng không có ý gì khác, thuần túy là vì không muốn thấy những đồ tốt như vậy bị hủy hoại.

Ông cũng biết tình hình những năm đó, bao nhiêu đồ tốt bị đập phá mù quáng.

Những thứ này đều là văn vật quan trọng, là bảo vật văn hóa quý giá đấy ạ, một khi bị đập phá thì sẽ không bao giờ có lại được nữa."

“Nay đồ đạc đã thu hồi được rồi, chúng tôi xin giữ lại hai món làm kỷ niệm, số còn lại xin quyên góp cho Nhà nước.

Bây giờ tình hình đã tốt hơn rồi, tin rằng những thứ này sẽ được sắp xếp thỏa đáng."

Nói xong, hai anh em bước tới mỗi người chọn một món có giá trị tương đối thấp, số còn lại đều quyên góp cho Nhà nước.

Hai anh em viết danh sách cũng không phải là viết bừa, những thứ này đều là những món họ từng thấy ở nhà lúc nhỏ và khi còn trẻ, sau này lại không thấy nữa.

Họ suy đoán những thứ này biến mất chắc là do Tô Trọng Lê đã cất giấu đi rồi.

Lãnh đạo không khỏi nhìn họ bằng con mắt khác, dù sao bây giờ phong trào đã kết thúc rồi, họ có mang về thì mọi người cũng không nói gì, dù sao đó cũng là đồ của người ta.

Nhưng họ lại không nói hai lời, quyên góp luôn cho Nhà nước.

Lãnh đạo tuy không quá hiểu về những thứ này, nhưng giá trị đại khái của chúng thì ông cũng biết.

Quả nhiên người nhà họ Tô vẫn hào phóng như ngày nào.

“Vậy tôi thay mặt Nhà nước cảm ơn các anh."

“Các anh còn khó khăn gì khác không?

Nếu có cứ việc nói ra, nếu Nhà nước có thể làm được thì cũng sẽ cố gắng giúp đỡ."

Lãnh đạo nói.

Hai anh em lập tức ngồi ngay ngắn lại, chỉ chờ ông nói câu này thôi.

Tô Đình Đức cười gượng một cái:

“Thực sự là có một chuyện ạ."

Lãnh đạo khựng lại, nhìn hai người với ánh mắt nửa cười nửa không, hóa ra hai cái thằng này đang đợi ông ở đây.

Lãnh đạo năm nay hơn bảy mươi tuổi rồi, Tô Đình Đức và Tô Đình Khiêm một người hơn năm mươi, một người chưa đầy năm mươi, đứng trước mặt ông đúng là “thằng nhóc".

“Nói đi, chuyện gì?

Nếu có thể hỗ trợ Nhà nước sẽ cố gắng hỗ trợ."

“Chuyện là thế này ạ, Đình Khiêm trước đây bị người ta tố cáo vô cớ nên giờ đối với việc dạy học vẫn còn ám ảnh.

Ở Dương Thành mấy năm, có chút cảm ngộ về phong khí nên không muốn dạy học nữa, muốn tự mình làm cái gì đó, định xin ông một bản phê duyệt ạ."

Lãnh đạo nghe xong liền nhíu mày nói:

“Nước ta là nước xã hội chủ nghĩa mà."

“Tôi biết, lãnh đạo yên tâm.

Trong cuốn 'Tư bản luận' của Marx cũng có nói, dưới 8 người thì gọi là giúp việc, trên 8 người mới gọi là thuê mướn nhân công, dưới 8 người không tính là bóc lột."

Tô Đình Khiêm vội vàng giải thích.

“Tôi sẽ không làm chuyện gì vi phạm phương châm chính sách của Nhà nước.

Tôi chỉ thực sự không muốn dạy học nữa, dù sao cũng phải có một cái nghề để mưu sinh.

Tính cách của tôi ăn nói cũng dễ đắc tội người khác, đi làm công nhân ở nhà máy cũng không hợp."

“Đúng vậy ạ, thưa thủ trưởng.

Hơn nữa bây giờ không phải đang thảo luận về cải cách sao?

Có những chuyện kiểu gì cũng phải có những người tiên phong đi thử nghiệm trước mới biết được có khả thi hay không ạ."

Tô Đình Đức tiếp lời.

“Chọn một bộ phận những người tương đối tin cậy đi thử trước, sau đó định kỳ báo cáo kết quả lại cho Nhà nước.

Có số liệu làm căn cứ tham khảo và phân tích, Nhà nước định ra các phương châm chính sách cho giai đoạn tiếp theo cũng có cơ sở hơn ạ."

“Anh định làm cái gì?"

Lãnh đạo hỏi.

“Tôi đây cũng mới chỉ là ý tưởng ban đầu thôi, còn phải xem các lãnh đạo có cho phép hay không nữa.

Tôi đã mấy lần đi tàu hỏa, lúc chờ tàu hay xuống tàu rồi nhiều khi đói bụng muốn tìm cái gì ăn thật sự rất khó khăn.

Ban ngày còn đỡ một chút, buổi tối thì cơ bản là không tìm thấy.

Tôi muốn mở một cái tiệm bán đồ ăn ở ga tàu hỏa, loại mở cửa suốt 24 giờ ấy ạ."

Tô Đình Khiêm nói.

Thời đại này, phòng chờ tàu cơ bản đều không có cửa hàng bách hóa nhỏ, mấy thành phố lớn thì có nhưng đồ bán cũng rất ít.

Vào ga tàu hỏa muốn mua đồ cơ bản là dựa vào xe đẩy của nhân viên phục vụ trên tàu.

Nhưng đồ trên tàu chủng loại ít, mà giá cả lại đắt.

Lãnh đạo suy nghĩ một lát, chuyện này xem ra cũng có thể nói là mang lại lợi ích cho dân, nhưng cũng không trực tiếp đồng ý ngay, chỉ nói cần thảo luận với những người khác đã, bảo họ chờ thông báo.

Từ chỗ lãnh đạo đi ra, hai anh em chia nhau đi tìm người, Tô Đình Đức tìm đến những mối quan hệ cũ của nhà họ Tô, còn Tô Đình Khiêm thì hẹn gặp thầy Cố.

Anh trai của thầy Cố làm việc bên cạnh lãnh đạo, rất được lãnh đạo coi trọng, có tiếng nói.

Trong lúc trò chuyện, Tô Đình Khiêm đã nói ra ý tưởng của mình.

Thầy Cố nghe xong thấy chuyện này cũng chẳng có gì không tốt nên đã nhận lời ngay.

Sau khi thầy Cố về nhà liền gọi điện thoại cho anh trai mình, nhờ ông ấy giúp một tay.

Anh trai ông cũng cảm kích chuyện Tô Đình Khiêm lúc ở chuồng bò đã chăm sóc vợ chồng em trai mình, đây chẳng qua chỉ là việc nói thêm vài câu thôi nên tự nhiên không có lý do gì từ chối.

Buổi tối khi Canh Trường Thanh đi làm về, ba anh em lại bàn bạc một phen.

Tô Đình Đức còn có công việc, thời gian ở Kinh Thị có hạn, vẫn nên sớm lấy được bản phê duyệt thì hơn.

Lúc này Canh Trường Thanh nhớ tới cụ Khương và cụ Hà, vừa hay đang làm việc trong một tổ công tác của Quốc vụ viện, dường như có liên quan đến việc định ra phương hướng phát triển cho giai đoạn tiếp theo.

Canh Trường Thanh nói tình hình này ra, dự định ngày mai sẽ đi liên lạc với hai người xem có thể giúp đẩy nhanh tiến độ một chút không.

Cụ Khương và cụ Hà chính là hai trong số những người già từng được Lục Bá Minh giúp đỡ.

Cụ Khương trước đây là Bí thư Kinh Thị, cụ Hà trước đây làm việc ở Bộ Ngoại giao.

Sau khi được phục hồi danh dự họ không quay lại đơn vị cũ mà đến một tổ công tác của Quốc vụ viện.

Bởi vì trước đây họ có thông qua Canh Trường Thanh quan tâm tới Lục Bá Minh nên Canh Trường Thanh cũng có chút hiểu biết về tình hình của họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 430: Chương 430 | MonkeyD