Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 515
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:38
“Nhà máy phân bón cũng tốt đấy, hiệu quả kinh doanh cao, đúng là một đơn vị tốt."
“Sao so được với cậu, cậu mới có mấy tháng mà đã lái cả xe hơi rồi."
Tô Dịch Viễn xua tay:
“Hầy!
Tôi đây chẳng qua là nhờ gió của gia đình thôi, xe của tôi sao so được với Phát ca, một chiếc của anh ấy đủ mua ba chiếc của tôi rồi."
Xe của Từ Khải Phát là xe Volga nhập khẩu từ Liên Xô, giá bao gồm thuế khoảng 10 vạn tệ, chiếc xe Jeep Tô Dịch Viễn đang lái chỉ có 3 vạn 3.
Nghe Tô Dịch Viễn nói thế, sự hư vinh trong lòng Phạm Hoa Phương được thỏa mãn cực độ, nhưng bên ngoài lại không biểu hiện ra, liếc nhìn Từ Khải Phát một cái, hơi thẹn thùng nói:
“Đắt thế cơ à?
Em cũng không biết luôn đấy."
Tô Dịch Viễn rất muốn đảo mắt, cô là kế toán của một nhà máy lớn, nếu đến cả giá mua xe tiêu chuẩn của nhà máy mà cũng không biết thì sớm cuốn gói cút đi cho rảnh.
Diễn thành thế này, thực sự là quá lố rồi.
Từ Khải Phát dường như rất hưởng thụ vẻ thẹn thùng của Phạm Hoa Phương, ha ha cười nói:
“Cũng không đắt lắm đâu, sau này mua cho em một chiếc để lái."
“Không cần đâu, từ ký túc xá đi bộ ra nhà máy có mấy bước chân, dùng đến xe làm gì."
Phạm Hoa Phương nũng nịu.
Tô Dịch Viễn không đủ kiên nhẫn xem Phạm Hoa Phương diễn kịch, vội vàng nói:
“Phát ca, tôi còn có việc nên xin phép đi trước một bước, không làm phiền hai người nữa, tối nay tôi sẽ qua nhà anh tìm anh bàn chút việc."
“Được, vậy hẹn tối gặp."
Sau khi Tô Dịch Viễn rời đi, Từ Khải Phát cũng lái xe đưa Phạm Hoa Phương về nhà máy.
Trên đường đi, Phạm Hoa Phương kín đáo dò hỏi xem Từ Khải Phát và Tô Dịch Viễn quen biết nhau như thế nào, nghe chừng dường như không phải quan hệ đặc biệt thân thiết nên cũng thấy yên tâm phần nào.
Từ Khải Phát là đối tượng tốt nhất mà cô ta đã chọn lọc và so sánh rồi, không thể để ai phá hỏng được.
Mặc dù không bằng Tô Dịch Viễn, nhưng Tô Dịch Viễn đâu có màng tới cô ta.
Thay vì cô ta phải đi cung phụng người khác, chẳng thà lùi lại một bước, chọn một người biết chiều chuộng mình.
Năm nay cô ta đã 27 tuổi rồi, qua năm là 28, cho dù cô ta là sinh viên đại học thì tuổi tác cũng hơi lớn rồi, còn không kết hôn thì e rằng thực sự sẽ trở thành bà cô già bị người ta kén cá chọn canh mất.
Từ Khải Phát tuy không có học thức gì mấy, nhưng anh ta có tiền.
Ở nơi tiên phong của cải cách mở cửa như tỉnh Quảng, tầm nhìn của Phạm Hoa Phương cũng đã khác trước.
Quyền tuy cũng quan trọng, nhưng tiền còn quan trọng hơn.
Mấy cái đám con em cán bộ cao cấp đó, có mấy người mua nổi xe hơi, lại có mấy người bữa nào cũng vào nhà hàng quốc doanh được.
Cô ta và Từ Khải Phát mới quen nhau chưa đầy hai tháng, chất lượng cuộc sống đã tăng vọt.
Mỗi lần Từ Khải Phát đưa tiền tiêu vặt cho cô ta đều bằng mấy tháng lương cộng lại.
Mỗi lần tặng quần áo trang sức đều là những món đồ sành điệu mà ngay cả đại lâu bách hóa cũng không có bán, nhìn qua là biết từ Hồng Kông về.
Hiện giờ các nữ đồng nghiệp chưa kết hôn trong nhà máy không ai là không ngưỡng mộ cô ta.
Sau khi đưa người tới cổng nhà máy, trước khi xuống xe, Từ Khải Phát lại từ trong túi rút ra mười mấy hai mươi tờ “Đại đoàn kết" đưa cho Phạm Hoa Phương.
“Mấy ngày tới tôi sẽ hơi bận, có lẽ không có thời gian ở bên em.
Tiền này em cầm lấy, thấy thích cái gì thì cứ mua."
Phạm Hoa Phương nhận lấy tiền, cười nói:
“Phát ca, anh đối với em tốt thật đấy.
Anh làm việc cũng đừng quá mệt mỏi, chú ý sức khỏe nhé."
Nói xong còn táo bạo hôn lên má Từ Khải Phát một cái, lúc này mới vui vẻ xuống xe.
Buổi tối, sau khi Tô Dịch Viễn bận rộn xong, đã mua sẵn mấy món thức ăn, lại xách theo một chai rượu đi tới chỗ Từ Khải Phát.
Sau khi bàn xong chính sự, Tô Dịch Viễn mượn hơi rượu, vẫn quyết định nhắc nhở Từ Khải Phát một chút.
Nhưng cũng chỉ nói lần này thôi, sau này thế nào anh cũng không quản nữa.
“Phát ca, có những lời mặc dù anh không vui, nhưng anh em tôi vẫn phải nói một lần."
“Tôi và Phạm Hoa Phương là bạn học ba năm, người này ấy mà, rất ham hư vinh, không phải hạng người có thể cùng cam cộng khổ.
Tiểu đệ cá nhân cho rằng, cô ta không phải là lương phối."
Còn chuyện cô ta năm lần bảy lượt ngầm quyến rũ anh thì anh không nói ra, để tránh làm Phát ca khó xử.
Từ Khải Phát im lặng một hồi, thở dài nói:
“A Viễn, cô ấy là ham tiền của tôi, tôi biết."
“A Viễn, Phát ca không giống cậu, cậu là con em cán bộ cao cấp, lại là sinh viên đại học, bây giờ làm ăn lại lớn, chọn đối tượng thế nào cũng xứng đôi."
“Tôi chỉ có bằng tiểu học, thành phần gia đình cũng không tốt, tuổi tác lại lớn, ưu điểm duy nhất chính là có tiền, Phạm Hoa Phương là lựa chọn tốt nhất mà tôi có thể gặp được hiện tại rồi."
Từ Khải Phát năm nay 35 tuổi rồi, những năm trước vì đủ loại nguyên nhân mà vẫn chưa kết hôn.
Nay cải cách mở cửa rồi, việc kinh doanh của anh ta cũng có thể dần dần đưa ra ánh sáng, nên cũng có ý định lập gia đình.
Anh ta thường xuyên tiếp xúc với phía Hồng Kông, rất đồng tình với quan điểm “trí thông minh của người vợ sẽ ảnh hưởng đến trí thông minh của thế hệ sau" bên đó, nên anh ta tìm đối tượng đều là hướng tới những người có học vấn từ trung học trở lên.
Có thể tìm được Phạm Hoa Phương là một sinh viên đại học, anh ta thấy rất mãn nguyện.
Anh ta biết cô ta ham tiền của mình, nhưng có sao đâu, anh ta có rất nhiều tiền.
Cái anh ta nhắm tới cũng chính là nguồn gen tốt của cô ta mà thôi.
Phạm Hoa Phương ngoại hình không tệ, lại là sinh viên đại học, đứa con sinh ra chắc chắn cũng sẽ không quá kém cỏi.
Mấy vị đại gia bên Hồng Kông, bất kể là vợ hay nhân tình, sinh được con trai đều sẽ có phần thưởng, anh ta cũng chẳng qua là bắt chước theo thôi.
Chỉ cần Phạm Hoa Phương có thể sinh cho anh ta đứa con trai khỏe mạnh thông minh, bao nhiêu tiền anh ta cũng có thể đưa.
Tô Dịch Viễn nghe Từ Khải Phát nói vậy thì có chút sửng sốt:
“Phát ca, anh rất tốt, không việc gì phải hạ thấp mình như vậy."
Từ Khải Phát bật cười, xua tay nói:
“Yên tâm đi, tôi tự biết tính toán."
Bản thân A Viễn cũng là một kẻ độc thân, cậu ta sao hiểu được những chuyện này.
Đã là Từ Khải Phát đã nói như vậy, Tô Dịch Viễn cũng không nói thêm gì nữa, hai người lại vừa uống rượu vừa trò chuyện sang chuyện khác.
Ngày 1 tháng 11, Tô Mạt đi đến ban chiêu thương báo danh.
Tô Mạt phát hiện người bên trong vậy mà có hơn một nửa là được điều từ trung tâm ngoại thương sang.
Nghĩ lại cũng đúng, người ở trung tâm ngoại thương thường xuyên tiếp xúc với thương nhân nước ngoài, ít nhiều cũng có chút nhân mạch, ngôn ngữ giao tiếp lại không có rào cản, để họ đi chiêu thương so với những người khác thì tự nhiên đã mang theo ưu thế.
Lúc này, đúng vào dịp diễn ra hội chợ giao dịch, người của ban chiêu thương đều dốc hết sức mình đi gặp gỡ những thương nhân nước ngoài hoặc Hoa kiều đã quen biết từ trước để lôi kéo đầu tư.
Vì trước đó đã tích lũy được tài nguyên, sau khi Tô Mạt báo danh liền ngay lập tức độc lập đảm đương công việc.
Cô sàng lọc ra những thương nhân nước ngoài kinh doanh trong ngành may mặc và phụ kiện mà mình đã tiếp xúc trước đây để đi đàm phán từng người một.
