Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 61

Cập nhật lúc: 01/05/2026 23:24

“Kim đan len này cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, tặng thì tặng thôi.”

“Vậy em cảm ơn chị Lưu nhiều ạ."

Tô Mạt cười nói.

“Đồ nhiều, để chị giúp em mang ra ngoài xếp cho gọn."

Chị Lưu cười giúp Tô Mạt mang đồ ra ngoài.

Thấy chiếc giỏ tre lớn trên xe đạp của Tô Mạt đầy ắp, chị có chút kinh ngạc:

“Chà, em gái Tô cũng mua nhiều đồ nhỉ."

Tô Mạt cười cười:

“Đây không phải em mua đâu ạ, năm nay đại đội chia cho ít táo, nhà bảo em mang biếu một người họ hàng nhưng hôm nay người ta không có nhà, em đây này, lại phải chở về."

Tô Mạt cũng cố ý thăm dò nên tùy tiện bịa ra một cái cớ.

Nói rồi cô vén tấm vải thô đang che ra, lấy hai quả đưa cho chị Lưu.

“Chị Lưu, chị ăn thử cho biết, táo vừa mới hái hôm qua đấy ạ."

Lúc Tô Mạt vén tấm vải thô ra, chị Lưu nhìn thấy giỏ táo vừa to vừa đỏ lại mọng nước đó liền trợn tròn mắt.

Trời đất ơi, chị làm ở cửa hàng hợp tác xã bao nhiêu năm nay mà chưa từng thấy loại táo nào tươi ngon mọng nước như thế này, nhìn đã thấy ngon rồi.

Chị Lưu nhận lấy táo từ tay Tô Mạt, đưa lên mũi ngửi thử, mùi thơm của trái cây rất đậm, chất lượng thượng hạng.

Ánh mắt chị Lưu lóe lên, ghé sát lại hỏi nhỏ:

“Em gái Tô, táo này ở nhà em còn nhiều không?"

“Dạ còn một ít ạ."

“Táo này của em có thể nhường lại cho chị một ít không?"

Chị Lưu hỏi nhỏ.

Quả nhiên, hai lần cô tới mua đồ, cái tư thế nhân viên bán hàng xuất sắc của chị Lưu khiến cô trực giác thấy chị chắc chắn không chỉ bán đồ ở cửa hàng hợp tác xã.

Trong rất nhiều cuốn tiểu thuyết niên đại cô từng đọc, nhân viên cửa hàng hợp tác xã thường sẽ lén lút bán riêng một số thứ.

“Chuyện này... chuyện này không hay lắm đâu ạ."

Tô Mạt cố ý tỏ vẻ do dự nói.

“Trẻ con ở nhà bị ốm, cứ đòi ăn táo suốt.

Chị thấy táo của em mọng nước, chất lượng tốt hơn ở cửa hàng hợp tác xã.

Em coi như giúp chị một tay, nhường lại cho chị một ít."

Chị Lưu nói rất chân thành.

“Vậy... vậy chị muốn lấy bao nhiêu ạ?"

“Hay là cả giỏ này đưa hết cho chị đi, em đỡ phải chở về."

Chị Lưu cân nhắc hỏi.

“Thế này thì..."

Tô Mạt ra vẻ rất đắn đo, nửa ngày mới nói:

“Vậy... vậy được ạ."

“Thế em gái Tô đi theo chị, nhà chị ngay phía sau cửa hàng hợp tác xã thôi, gần lắm."

Chị Lưu chào đồng nghiệp một tiếng rồi dẫn Tô Mạt đi về phía nhà mình.

“Em gái à, chị cũng không để em chịu thiệt đâu, táo ở cửa hàng hợp tác xã bán hơn bốn hào một cân, táo này của em chất lượng tốt, chị trả em năm hào một cân."

Nhà chị Lưu quả nhiên ngay phía sau cửa hàng hợp tác xã, dắt xe đạp đi cũng chỉ mất năm phút, là một căn nhà cấp bốn có sân.

Về tới nhà, chị Lưu đóng cửa cổng lại, lấy một chiếc giỏ tre ra, chuyển từng quả táo từ giỏ của Tô Mạt sang giỏ mình.

Chuyển xong chị nhấc thử.

“Giỏ này đại khái 50 cân, cứ tính 50 cân nhé?"

Tô Mạt gật đầu, chị Lưu sảng khoái đếm 25 đồng đưa cho Tô Mạt.

Trên đường tiễn Tô Mạt ra ngoài, chị Lưu lại nói:

“Em gái Tô à, nếu ở đại đội các em có ai không nỡ ăn táo thì em cứ mang tới đây cho chị.

Nhà chị nhiều họ hàng lắm, chỗ này biếu một ít, chỗ kia biếu một ít, bao nhiêu cũng biếu hết được."

Thực ra cả hai đều biết đối phương đang bịa ra những lời nói dối không thể giả hơn được nữa.

Chị Lưu cũng không thể hào phóng tới mức đi biếu họ hàng nhiều táo như vậy, những cái gọi là họ hàng đó chắc hẳn là khách hàng của chị.

Táo này của Tô Mạt cũng không thể là trồng ở địa phương, chất lượng như thế này chỉ có thể là từ nơi khác tới.

Cả hai đều hiểu rõ trong lòng, chỉ là đôi bên đều có lợi nên không vạch trần nhau mà thôi.

Tô Mạt thấy cái tư thế này của chị Lưu ước chừng đã làm lâu rồi, phía sau chắc hẳn là có người.

“Chắc chắn sẽ có người không nỡ ăn đâu ạ.

Nhưng mà, mang tới chỗ chị thì không vấn đề gì chứ ạ?"

Tô Mạt cố ý do dự.

Diễn xuất thế nào không nói, ít nhiều cũng phải diễn một chút.

“Không vấn đề gì đâu."

“Em cứ về nói là người họ hàng của em rất thích loại táo này, táo nhà em không còn nhiều nên đi đổi của họ một ít để mang đi biếu.

Ở chỗ chị thường xuyên có họ hàng ở dưới quê mang đồ lên cho lắm, sau này em chính là em gái chị, mang cho chị ít rau củ trái cây gì đó thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"

Chị Lưu cười chỉ chiêu.

“Rau xanh chị cũng lấy ạ?"

Tô Mạt cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Lấy chứ, sao lại không lấy, người thành phố không ăn rau chắc?

Nhưng mà phải tươi và mẫu mã đẹp nhé."

Huyện Thanh Khê tuy không giống các thành phố lớn mua rau xanh cần sổ mua rau hay phiếu thực phẩm phụ, nhưng rau củ tới cửa hàng hợp tác xã mỗi ngày chủng loại đều ít, hơn nữa còn không đặc biệt tươi ngon, rau lá có loại còn héo rũ.

Có đồ tươi ngon người ta tự nhiên sẽ sẵn lòng ăn đồ tươi.

“Vậy em gái Tô, đại khái bao giờ em lại mang táo tới cho chị?"

Chỉ riêng giỏ táo lúc nãy ước chừng tối nay là chia hết rồi.

“Chuyện này em cũng không biết nữa ạ, em phải về hỏi lại đã, chắc cũng không có nhiều đâu ạ."

Táo trong không gian của cô ước chừng còn khoảng sáu trăm cân, cô lấy ra bán tối đa 400 cân thôi, chỗ còn lại phải để dành để mình ăn.

Loại táo như thế này sau khi trồng phải mất 2~3 năm mới ra hoa kết quả, dị năng hệ mộc của cô phải lên tới cấp ba mới có thể một lần thúc đẩy hạt giống táo tới lúc kết quả được.

Với tốc độ nâng cấp dựa vào việc hấp thụ năng lượng hệ mộc của cô hiện nay, ước chừng ít nhất phải mất hai năm mới lên được cấp ba, cho nên những loại trái cây có chu kỳ sinh trưởng dài cô đều phải giữ lại một ít để mình ăn.

“Được, em đổi được rồi thì mang tới đây.

Táo này của em mẫu mã đẹp, không lo ế đâu."

Chị Lưu cười cười, tới đầu đường vẫy tay chào tạm biệt Tô Mạt rồi lại quay về cửa hàng hợp tác xã làm việc.

Tô Mạt thì tới bưu điện gọi điện thoại cho Tô Đình Đức, đồ mua ở cửa hàng hợp tác xã thì để trong giỏ tre, vẫn dùng tấm vải thô che lại.

Thời đại này gọi điện thoại đường dài vẫn rất đắt, bởi vì điện thoại đường dài cần phải liên tục chuyển máy, đều tính phí theo phút.

Thời điểm này phí điện thoại đường dài là một đồng một hào một phút.

Điện thoại công cộng trong thành phố thì tương đối rẻ, chỉ cần 4 xu một lần, còn không giới hạn thời gian.

Nếu cần nhắn lại lời nói thì cần trả phí nhắn tin 3 xu một lần.

Tô Mạt nói địa danh và số điện thoại với nhân viên bưu điện xong, nhân viên liền bắt đầu quay số chuyển máy, sau khi kết nối mới đưa điện thoại cho Tô Mạt, đi ra khỏi buồng điện thoại nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Sĩ Quan, Vật Hy Sinh Ngược Dòng Ở Thập Niên 70 - Chương 61: Chương 61 | MonkeyD