Kết Hôn Giả Hai Năm, Chồng Tôi Lại Yêu Thật - Chương 13
Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:02
Tôi đành mặc áo ngoài ra cửa.
Tin nhắn gửi tới giữa đường, địa chỉ là một quán bar trên đường Khai Hòa.
— Sao lại chạy tới quán bar?
— Đưa cậu ấy đi lánh nạn.
… Quán bar còn nguy hiểm hơn đấy đại ca?!
Lúc tôi tới, Long Chiểu ngồi trên sofa không nói lời nào, trông áp suất rất thấp.
Tôi ném ánh mắt sang người bên cạnh: Anh không phải nói anh ấy say rồi sao?
Cốc Luân nói: “Say rồi mà, bây giờ yên tĩnh thế này còn không rõ à?”
“…”
Tôi đi tới vỗ vai Long Chiểu: “Anh còn nhận ra tôi là ai không?”
Cốc Luân cười đi trước: “Vậy tôi không quấy rầy hai người.”
Long Chiểu ngẩng mắt nhìn tôi, một lúc sau gật đầu.
Tôi kéo tay anh: “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Về nhà chứ, chẳng lẽ anh ngủ đây?”
Anh nói: “Đi Cục Dân chính trước.”
Tôi ngơ: “Đêm hôm tới đó làm gì?”
“Ly hôn.”
Tôi theo bản năng buột miệng: “Đột ngột vậy?”
“Cô không muốn ly.” Anh cong môi, đáy mắt gợn ý cười.
Tôi bị bộ này làm cho đầu óc choáng: “Gì?”
Anh đầy mặt nghiêm túc, gật đầu: “Tôi đồng ý với cô.”
“…”
Thấy tôi không nói, anh lại mở miệng: “Cô thích tôi.”
Tôi trợn mắt: “Hoang đường…”
Anh lại giành trả lời trước: “Tôi cũng đồng ý.”
“…”
Tôi bị chọc cười, cạn lời nửa ngày, thở dài: “Anh nói gì thì là vậy đi, nể anh không tỉnh táo, tôi bao dung anh.”
Sau đó vớt cánh tay anh lên.
Anh cũng thuận thế nhắm mắt.
Cốc Luân đưa chúng tôi về Úc Thủy Đình, lúc xuống xe tôi cảm ơn, anh ta chỉ chớp mắt với tôi.
Ừ, rất dầu mỡ.
Vừa vào nhà, tôi muốn gọi dì Trương nấu canh giải rượu, chợt nhớ hôm nay bà xin nghỉ, đành trước tiên dìu người lên lầu, dìu vào phòng ngủ.
Rồi xuống bếp bận.
Bưng canh giải rượu tới phòng Long Chiểu, tôi bảo anh dậy uống, anh “ừ” một tiếng rồi lật người.
“…”
“Nhớ dậy uống đấy.” Tôi lại dặn một câu, rồi mới đứng dậy đi lấy đồ thay vào phòng tắm.
Nhưng mới tắm vài phút, xung quanh đột nhiên tối đen, nước vòi sen cũng dừng.
Tôi vốn luôn bình tĩnh đối mặt mọi chuyện, lúc này chỉ có thể may mắn vì chưa xoa sữa tắm.
Điện thoại ở phòng, mặc đồ ngủ xong, tôi chỉ có thể lần mò đi ra.
Giữa đường muốn xem tình hình Long Chiểu, đứng cửa phòng anh khẽ gọi: “Long Chiểu?”
Anh vậy mà vẫn trả lời được: “Ừ?”
“Mất điện rồi.” Tôi thuận miệng than.
Một trận tiếng sột soạt vang lên.
Long Chiểu xuống giường.
Tôi hơi gấp: “Không phải, anh xuống giường làm gì? Anh lấy điện thoại bật đèn pin đi chứ!”
Anh không để ý, vẫn đi về phía tôi, rồi không phụ kỳ vọng của tôi mà ngã ngồi xuống đất.
“…”
Tôi chỉ đành nhịn cười đi kéo anh, nhưng vừa cúi người, nụ cười liền biến mất.
Bởi vì tôi nghe rất rõ bên trong bộ đồ ngủ mỏng, khóa áo nhỏ phía sau… đứt rồi.
Đúng là họa vô đơn chí.
Mà Long Chiểu như không có mắt, thấy tay tôi lập tức nắm lấy rồi kéo nhẹ.
“Tôi… anh…”
Mùi thơm dễ chịu trên người anh bao phủ tôi, pha một chút mùi rượu.
Tôi định đứng dậy, vành tai đột nhiên bị đầu ngón tay lạnh chạm nhẹ.
Tôi giật nảy.
Tay Long Chiểu đã vòng qua cổ tôi, giữ sau đầu kéo về phía anh.
Anh hôn rất chậm, ôm tôi, tay kia nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, năm ngón đan vào nhau. Tôi căn bản không động được, chỉ có thể bị hôn.
Cả vành tai nóng bừng.
Những chuyện khác dần quên.
Chỉ biết đêm nay thật sự quá dài, quá ma huyễn.
Và quá khó quên.
10.
Sáng hôm sau mở mắt, trong phòng đã sáng bừng vì mặt trời. Tôi cảm thấy đầu hơi đau, hoặc nói chỗ nào cũng đau.
Khó khăn mò điện thoại xem giờ: 13:21.
Thế mà ngủ tới một giờ chiều.
Tôi thả điện thoại, cảm giác vẫn không muốn động, nằm sấp mấy phút, đột nhiên giơ tay đ.ấ.m giường một cái.
Mẹ nó Long Chiểu c.h.ế.t tiệt, tôi mới không tin anh ấy thật sự say đến mức đó!
Tôi hơi trở người, quấn chăn ngồi dậy, vuốt tóc, đưa tay móc đồ ngủ dưới đất mặc vào.
Lúc xuống lầu, trên bàn có một bát cháo vẫn bốc hơi. Tôi cúi người ngửi, khá thơm.
Dì Trương cầm chổi đi tới, cười: “Phu nhân là người có phúc.”
Tôi nghiêng đầu.
Bà hất cằm về phía bếp: “Tiên sinh đang làm bữa sáng cho cô.”
…
Hừ, anh ấy nên làm.
Lúc Long Chiểu bưng mì ra, tôi đang cúi đầu nghiêm túc uống cháo, ngẩng lên nhìn anh một cái, không nói.
Anh đặt mì trước mặt tôi, giọng nhàn nhạt: “Ăn hết.”
Tôi khẽ xì: “Tôi là heo à, sao ăn hết được.”
Anh nhanh nhẹn cầm đũa gắp một đoạn: “Vậy tôi ăn giúp cô hai miếng.”
Tôi lập tức ngăn lại: “Anh làm gì vậy, sao tôi có thể ăn thứ anh đã ăn…”
Nói tới đây thì kẹt.
Long Chiểu nhìn tôi, nhẹ nhướng mày.
Tôi phản ứng ra, mặt nóng không chịu được, nhanh ch.óng rút tay tiếp tục mặt không đổi sắc uống cháo.
Long Chiểu cũng ăn miếng mì kia.
Trong lòng tôi c.h.ử.i lớn, đồ không biết xấu hổ!
Ăn sáng xong, Long Chiểu lái xe đưa tôi tới công ty trước. Về chuyện tối qua, hai chúng tôi rất ăn ý không nhắc một chữ.
Ở công ty tôi thất thần mấy lần, thỉnh thoảng lấy gương soi cổ mình, sợ lúc nào lớp phấn trôi mất.
Haiz, tạo nghiệt.
…
