Kết Hôn Hợp Đồng Với Trúc Mã Enigma - Chương 30
Cập nhật lúc: 19/01/2026 23:07
CHƯƠNG 30
Viện nghiên cứu.
Shilo đứng trước hàng ngũ thực tập sinh xếp ngay ngắn, ngắm nghía từng người, suy nghĩ vài giây rồi đổi vị trí cho vài người. Đổi xong không lâu thì nghe trợ lý trưởng hô một tiếng, chiếc xe tinh tú đen đỏ quen thuộc vạch ra một đường cong tuyệt đẹp trên bầu trời, hạ cánh ổn định.
"Đi theo tôi." Shilo dẫn theo các trợ lý nhanh ch.óng đi ra. "Thời gian vừa khéo, không hổ danh là ma đầu cuồng kiểm soát lịch trình Tướng quân Cảnh Khu."
Cảnh Khu định nói lại thôi.
"Cách gọi rất thú vị." Hách Á Nặc Tư nói.
Các trợ lý vội vàng chào hắn theo nghi thức quân đội Liên bang, mặc dù vẫn không mấy chuẩn xác, Hách Á Nặc Tư chào lại, cười nhẹ: "Viện nghiên cứu của các cậu vẫn chú trọng nghi thức như thế."
"Chúng tôi là một trong những tấm danh thiếp quan trọng của Đế quốc mà. Không tán dóc nữa, chuẩn bị xong cả rồi, chúng tôi dẫn đường cho hai vị Tướng quân, à không, phải là Thượng tướng Ellery và Tướng quân Cảnh Khu." Shilo nói.
Hách Á Nặc Tư trêu chọc: "Một thời gian không gặp, cái giọng quan liêu của cậu lại nặng hơn rồi đấy."
"Đây là xuất phát từ sự tôn trọng."
Hách Á Nặc Tư và Cảnh Khu nhìn nhau một cái rồi đi theo họ, sau đó nhận lời chào hỏi của một nhóm nghiên cứu viên trong đại sảnh. Họ đã quen với việc này, đáp lại theo lệ thường rồi đi về phía thang máy đặc biệt.
"Cuộc kiểm tra hôm nay do Phó viện trưởng của chúng tôi phụ trách." Lúc đến phòng chẩn trị, Shilo nói. Phó viện trưởng đã đợi sẵn ở đây từ sớm, xác nhận lại nhiều lần xem hiệu suất máy móc có bình thường không, nghe thấy động tĩnh liền tiến lên chào hỏi họ với nụ cười niềm nở. Dù xét về cấp bậc, Phó viện trưởng thấp hơn Cảnh Khu một chút, chưa nói đến Hách Á Nặc Tư vị thế ngang hàng Nguyên soái, nhưng hai hậu bối vẫn lịch sự trò chuyện qua lại với ông.
"Lần này là kiểm tra chi tiết toàn thân, có thể sẽ tiêu tốn thêm một chút thời gian, mong Thượng tướng Ellery và Tướng quân thông cảm."
"Ngài khách sáo quá." Cả hai cùng đáp lại.
"Giờ không còn sớm nữa, bắt đầu thôi."
Phần lớn trợ lý Shilo mang tới đều ở lại phòng chẩn trị, số còn lại đi theo họ ra ngoài, ai nấy trở về vị trí tiếp tục bận rộn.
"Cậu không đi sao?" Cảnh Khu thắc mắc.
Shilo nói: "Thực ra hôm nay tôi nghỉ."
"Thế sao còn định vào hôm nay?"
"Phó viện trưởng ngày mai phải đi công tác. Hơn nữa Murphy không có nhà, tôi ở một mình cũng buồn chán, chi bằng qua đây g.i.ế.c thời gian."
"Thư ký trưởng Stewart đi đâu vậy?"
"Anh ấy phải báo cáo với Bệ hạ về tình hình triển lãm lần này, còn có mấy cuộc họp phải dự nữa. Nhưng trước khi đi anh ấy có để lại bữa sáng và trưa cho tôi, lát nữa có thể cho cậu xem."
Cảnh Khu bỗng cảm thấy răng hơi chua chua (ghen tị). Shilo dẫn cậu vào một phòng chẩn trị nhỏ hơn một chút, khi Cảnh Khu còn đang thắc mắc, Shilo giải thích: "Tôi phải kiểm tra kỳ mẫn cảm của cậu." Cậu không nhắc, Cảnh Khu suýt nữa thì quên mất.
Cảnh Khu theo chỉ dẫn vào căn phòng nhỏ trong suốt, giải phóng pheromone. Vì trong phòng lắp đặt thiết bị ức chế pheromone, hiệu quả ngăn chặn sự rối loạn pheromone do kỳ mẫn cảm hay kỳ phát tình gây ra. Nửa phút sau, chuông trong phòng vang lên báo hiệu lượng pheromone để kiểm tra đã đủ, Cảnh Khu ngừng giải phóng, ngồi nghỉ ngơi trên chiếc ghế bành đã chuẩn bị sẵn.
Khoảng ba bốn phút trôi qua, trong loa truyền ra giọng nói của Shilo, mời cậu ra ngoài nghe kết quả.
"Tình hình tốt hơn tôi dự kiến nhiều, nếu ngày mai không có triệu chứng rõ rệt thì cơ bản có thể khôi phục cuộc sống bình thường. Ngoài ra, tôi muốn biết cảm giác của cậu lúc bị đ.á.n.h dấu và sau đó." Dữ liệu dù chi tiết đến mấy vẫn không thể mô tả rõ ràng cảm giác chủ quan.
Cảnh Khu ngồi xuống bên cạnh Shilo, nhận lấy ly nước táo anh đưa tới, nhấp một ngụm rồi đáp: "Giống như giữa trưa mùa hè ở ngoài trời mà thổi được một cơn gió mát lạnh. Ghi đi."
Shilo gõ từng chữ vào máy tính. "Nhưng mà, pheromone của anh ta vốn dĩ là gió mà?"
"Cái đó không giống."
"Cũng đúng, gió cũng phân cấp bậc." Shilo lại hỏi thêm vài câu, Cảnh Khu đều nghiêm túc trả lời từng câu một.
"A Khu, có chuyện này tôi phải xin lỗi cậu."
"Chuyện gì?" Cảnh Khu lấy lại tinh thần chờ nghe đoạn sau.
"Trước đó tôi bận việc triển lãm nên có vài chuyện chưa dặn dò kỹ. Trong kỳ mẫn cảm, cảm xúc của cậu sẽ bị phóng đại vô hạn, tức là giai đoạn cực kỳ nhạy cảm về mặt cảm xúc mà người ta thường nói. Trong thời gian này, những sự vật cậu cảm nhận được sẽ nhiều hơn hẳn so với trước đây."
"Cậu muốn nói gì?"
"Tôi muốn tìm hiểu quá trình chuyển biến tình cảm của cậu đối với Thượng tướng Ellery." Thấy trên mặt Cảnh Khu vẫn còn vẻ khó hiểu rõ rệt, anh tiếp tục phổ biến kiến thức. "Tình yêu phát sinh trong kỳ mẫn cảm thường tồn tại hai khả năng, một là vì rung động dẫn đến kỳ mẫn cảm tới sớm, hai là rung động giả do kỳ mẫn cảm kích phát. Đây là hai trường hợp hoàn toàn khác nhau, tôi phải làm rõ cậu thuộc loại nào."
"Giả sao?"
Shilo nói: "Thực tế không tuyệt đối đến vậy, chỉ là kỳ mẫn cảm quả thực dễ nảy sinh xung động t.ì.n.h d.ụ.c. Giả sử cậu chỉ bị ảnh hưởng bởi hormone giới tính tiết ra quá mức, từ đó muốn yêu đương với một ai đó, không phải là nói như vậy không được, chỉ là rất dễ hối hận. Nếu đối phương nghiêm túc thì sẽ gây ra tổn thương lớn hơn."
"Tôi..."
"Đổi câu hỏi khác, trước khi kỳ mẫn cảm tới, giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?" Cảnh Khu kể lại chuyện hôm đi câu cá.
"Thật lãng mạn." Shilo cảm thán.
"Lãng mạn sao? Có lẽ vậy."
Shilo suy nghĩ một lát rồi đáp: "Vậy thì là loại thứ nhất. Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng biết động lòng rồi."
Cảnh Khu: "..."
"Nhắc mới nhớ, về phương diện hẹn hò thì Thượng tướng Ellery có thái độ thế nào?"
"Anh ấy chấp nhận một cách rất bình thường."
"Bình thường sao?" Cảnh Khu gật đầu, "Trạng thái hiện giờ của tôi gọi là đơn phương? Đúng không?"
"Đúng vậy, tiến bộ nhanh đấy."
"Shilo, cậu thấy Hách Á... thôi, không có gì."
"Cậu vẫn muốn biết liệu anh ta có dành cho cậu tình cảm tương tự hay không?"
"Ừm."
Shilo cười lớn, vỗ vai Cảnh Khu: "A Khu, tôi cứ ngỡ mình đến c.h.ế.t cũng không đợi được ngày cậu đến tìm tôi tư vấn chuyện yêu đương, không ngờ tới, thật là không ngờ tới."
"Chuyện này đối với tôi vẫn còn quá xa lạ."
"Không sao, tôi đây từng làm quân sư tình yêu cho không ít người rồi, tìm tôi là đúng người rồi đó." Cảnh Khu nửa tin nửa ngờ nhìn anh.
"Theo tôi quan sát, Thượng tướng Ellery chắc chắn là trân trọng cậu, điều này hoàn toàn không cần nghi ngờ. Chỉ là trong sự trân trọng này có pha lẫn tình cảm yêu đương hay không, hiện tại tôi vẫn chưa nhìn ra được."
"Vậy nên, tôi vẫn đang đơn phương."
"Nhưng mà!" Cảnh Khu tức khắc nảy sinh hứng thú.
"Hai người hiện đang ở trong quan hệ hôn nhân pháp định, đây là ưu thế mà người khác không có. Hơn nữa, hai người đã chính thức hẹn hò, Thượng tướng Ellery người này tuy bình thường trông có vẻ hơi ồn ào, thỉnh thoảng còn hơi trẻ con, nhưng anh ta sẽ không phản bội tình cảm này của hai người."
"Đúng vậy, Hách Á là người trọng tình trọng nghĩa."
"Chỉ có điều, cậu cũng phải phân biệt rõ, tình cảm cậu dành cho Thượng tướng Ellery rốt cuộc là cảm động hay là thích, cái trước chỉ cần báo ơn, cái sau thì cần phải giao phó chính mình. Khác nhau nhiều lắm."
"Là rung động."
"Khẳng định thế sao? Hiếm thấy đấy."
Cảnh Khu nói: "Nhận thức của tôi về tình cảm có chậm chạp hơn người bình thường, nhưng cái gì là thích, cái gì là cảm kích, tôi vẫn phân biệt được." Shilo không nhịn được mà vỗ tay.
"Kỳ mẫn cảm của Hách Á là khi nào?"
"Sao tự nhiên hỏi chuyện này? Bên tôi chưa đưa ra tin chính xác được, phải đợi báo cáo kiểm tra từ chỗ Phó viện trưởng."
"Tối qua chúng tôi suýt chút nữa đã hôn nhau rồi." Nghe thấy lời này, Shilo nhảy dựng lên từ chỗ ngồi.
"Tại sao lại giấu giếm thông tin quan trọng như thế?"
"Nhưng tôi không cho rằng đó là biểu hiện của sự thích."
"Sắp hôn nhau rồi mà còn không phải sao?"
"Trong bầu không khí lúc đó, rất khó để không nảy sinh xung động, ít nhất cảm thấy Hách Á là như vậy."
Shilo ngơ ngác: "Cậu không thấy cách nói của cậu có chút mâu thuẫn sao?"
"Không thấy. Tôi đã tra cứu tư liệu, những người bạn rất thân, nếu dưới sự kích thích của điều kiện môi trường nhất định, cũng có thể xảy ra hành vi tương tự. Nhưng đến cuối cùng họ vẫn là bạn bè."
"Tư liệu gì? Sao nghe có vẻ không đứng đắn thế?"
"Là bài đăng thảo luận hot trên mạng tinh tú."
Shilo: "..."
"Cái đó cùng lắm là trường hợp cá biệt, chỉ mang tính tham khảo thôi. Ví dụ bạn thân biến thành người yêu đâu phải là không có, Bệ hạ và Đại thần các hạ chẳng phải là ví dụ tốt nhất sao?"
"Nếu thực sự không được, đợi kiểm tra kết thúc, tôi sẽ đi mời Thượng tướng Ellery nói chuyện riêng, thăm dò ý tứ của anh ta."
"Đừng làm lộ chuyện của tôi."
"Yên tâm, yên tâm. Ái chà, thật tốt quá, ngay cả A Khu cũng có nỗi phiền muộn khi yêu rồi, nếu kể cho Murphy nghe, anh ấy chắc kinh ngạc đến rớt cả cằm mất."
Cảnh Khu: "..."
Quá nửa tiếng sau, cuộc kiểm tra kết thúc. Do họ cần một khoảng thời gian nhất định để phân tích dữ liệu, tạm thời mời Hách Á Nặc Tư rời đi. Trong thời gian chờ đợi, Shilo như đã hứa, mời Hách Á Nặc Tư đến cùng một căn phòng.
"Cảnh Khu đâu? Cậu ấy không tới nghe à?" Hách Á Nặc Tư hỏi.
Shilo nói: "Tạm thời chưa có việc của cậu ấy. Nếu anh không phiền, tôi bắt đầu hỏi nhé?"
"Ừm."
"Tôi muốn biết, pheromone của anh là vì Cảnh Khu mới xảy ra biến đổi sao?"
"Đúng vậy." Trả lời không chút do dự.
"Tại sao?"
Hách Á Nặc Tư cau mày: "Cái này cũng phải nói sao?"
"Tôi là nghiên cứu viên, chỉ có hiểu rõ chân tướng mới có thể tiếp tục thúc đẩy nghiên cứu."
"Để phá vỡ rào cản. Hệ thống của các cậu phòng bị quá mức, suýt nữa hại c.h.ế.t cậu ấy."
"Xin lỗi... vậy nên, là sự đau đớn của Cảnh Khu dẫn đến việc anh bộc phát tiềm năng?"
"Ừm."
"Cậu ấy đối với anh rất quan trọng?"
"Đúng vậy, cậu ấy là người bạn và đối thủ tốt nhất của tôi." Đối với tình cảm dành cho Cảnh Khu, hắn không thể tiết lộ cho người ngoài, đành sao chép lại lời đối phương đã từng nói.
"Nhưng tôi nghe nói hai người suýt nữa hôn nhau? Có thật không?"
"Cảnh Khu nói à?"
"Là tôi lừa ra được đấy. A Khu người này anh cũng biết rồi, khá là thật thà."
Hách Á Nặc Tư: "Cậu ấy cảm thấy phiền muộn vì chuyện đó sao?"
"Chắc là vậy?" Shilo vô thức đưa ra câu trả lời, nhanh ch.óng nhận ra có gì đó không đúng, vội vàng đổi lời, "Không, cũng không phiền muộn đến mức đó."
Ánh mắt Hách Á Nặc Tư trầm xuống, đáp: "Dưới sự hun đúc của môi trường đó, hormone sẽ hoạt động mạnh hơn. Nếu gây ra phiền muộn cho cậu ấy, tôi sẽ xin lỗi cậu ấy. Cậu ấy còn nhắc gì với cậu nữa không?"
"Đối với việc hẹn hò của hai người, anh có cái nhìn thế nào?"
"Tôi tôn trọng suy nghĩ của cậu ấy."
"Anh có nghĩ sẽ có khả năng giả kịch thành thật không?"
"Không rõ. Hỏi xong chưa?"
"Kết thúc rồi, cảm ơn sự hợp tác của Thượng tướng Ellery."
Hách Á Nặc Tư gật đầu với anh, nhanh ch.óng rời đi. Sau một lúc, Cảnh Khu từ bên kia vòng qua, dò hỏi kết quả.
"Nhịp tim suốt quá trình cơ bản là ổn định, chỉ khi nhắc đến việc liệu có gây phiền muộn cho cậu không mới xuất hiện d.a.o động rõ rệt, nhưng điều này tồn tại khả năng là do cảm thấy áy náy. Ngoài ra..." Shilo ngập ngừng truyền đạt lại câu lý thuyết về bạn bè và đối thủ kia. "Tôi đang nghĩ, đây có lẽ là nguyên do quan trọng khiến quan hệ của hai người mập mờ không rõ ràng."
Cảnh Khu cụp mắt, khó giấu vẻ thất vọng: "Tôi nghĩ là vậy." Vì không muốn mất đi người bạn hay đối thủ cạnh tranh quan trọng mà bỏ ra tâm sức to lớn, tiền lệ không phải là không có, nhưng điều đó đôi khi sẽ không được quy nạp hoàn toàn vào hàng ngũ tình yêu. Loại tình cảm đó ranh giới mờ nhạt, đúng như Shilo nói, là sự tồn tại mập mờ không rõ ràng.
"Lớp giấy dán cửa sổ này nếu thực sự muốn chọc thủng thì thực ra không khó, quan trọng là cậu có dám hay không thôi."
Cảnh Khu đang suy nghĩ.
"Đúng rồi, hai ngày này không phải là Lễ hội thu hoạch sao? Hay là lên kế hoạch cho một buổi hẹn hò chính thức đi!"
