Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 154: Hôm Nay Hơi Lạ

Cập nhật lúc: 24/04/2026 21:14

Về đến nhà, Hạ Lâu gọi Hạ Hướng Cảnh qua.

“Muốn làm công an?”

Hạ Hướng Cảnh gật đầu.

“Ba muốn con đi bộ đội.”

Hạ Hướng Cảnh chớp chớp mắt, lộ vẻ nghi hoặc: “Ba, không phải trước đây ba nói, để con lớn lên kế thừa di nguyện của ba ruột, đi làm công an sao?”

Hạ Lâu: “…”

Gia đình anh có lẽ có gen trường thọ, kiếp trước anh sống cô độc rất nhiều năm.

Không nhớ đã nói câu này lúc nào.

Anh nói: “Ba đổi ý rồi.”

Hạ Hướng Cảnh: “Ồ…”

Hạ Lâu nhấc chân đá cậu một cái: “‘Ồ’ là có ý gì?”

Cú đá đó rất nhẹ.

Gần như là đẩy.

Hạ Hướng Cảnh đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, thản nhiên nói: “Ba nói đi bộ đội thì đi bộ đội thôi, ba là ba, ba quyết.”

Hạ Lâu: “…”

Hạ Lâu: “Bản thân con không có suy nghĩ gì à?”

Thiếu niên cười “hì hì” với anh: “Suy nghĩ của con không chín chắn bằng ba, con nghe ba.”

Hạ Lâu: “…”

Đôi khi con cái quá nghe lời cũng khiến người ta phiền lòng.

Anh nói: “Vậy quyết định thế đi, đợi lên cấp ba thì chuẩn bị thi vào trường quân đội.”

Hạ Hướng Cảnh thấy lạ: “Không phải nhập ngũ trực tiếp ạ?”

Hạ Lâu: “Bây giờ là thời đại hòa bình rồi, không có nhiều trận đ.á.n.h như vậy, con nhập ngũ làm một tên lính quèn thì có triển vọng gì? Nếu con nghe lời ba thì thi vào trường quân đội, học chút bản lĩnh, đi làm lính kỹ thuật, nghiên cứu khoa học.”

Suy nghĩ một chút.

Lại nói: “Nhưng thời gian còn dài, con có thể suy nghĩ thêm, chọn một chuyên ngành mình thích.”

Còn nói: “Ba không mong con có thành tựu lớn lao gì, chỉ hy vọng con lớn lên bình an, cưới vợ sinh con. Để ba giống như ông nội con, có thể sống cuộc sống con cháu quây quần, về già hưởng thú vui gia đình.”

Hạ Hướng Cảnh nhìn chằm chằm anh một lúc.

Dường như lần đầu tiên quen biết anh, nhìn một lúc lâu, ngượng ngùng nói: “Ba, hôm nay ba hơi lạ.”

Hạ Lâu: “Lạ chỗ nào?”

Hạ Hướng Cảnh: “Nói hơi nhiều.”

Hạ Lâu: “…”

Vừa định nhấc chân, Hạ Hướng Cảnh đã nhanh nhẹn né ra, cười nói: “Ba, con nghe ba, con sẽ thi trường quân đội, học kỹ thuật.”

Hạ Lâu lại cười.

Vươn tay xoa mái tóc ngắn của cậu, trong mắt có đau lòng, cũng có an ủi.

Ánh mắt Hạ Hướng Cảnh lóe lên.

Bỗng nói: “Ba, cảm ơn ba.”

Hạ Lâu biết cậu cảm ơn vì điều gì.

Tay dùng sức thêm mấy phần, xoa rối tóc cậu mới buông ra: “Thằng nhóc thối, đã gọi ta là ba rồi, còn khách sáo với ta.”

Ánh mắt Hạ Hướng Cảnh lại lóe lên, có chút do dự.

Muốn làm gì đó.

Lại không tiện.

Hạ Lâu: “Muốn nói gì thì nói, đàn ông con trai, dứt khoát lên.”

Bốp…!

Ngực bỗng bị đụng mạnh một cái.

Hạ Hướng Cảnh ôm chầm lấy anh.

May mà anh phản ứng nhanh, kịp thời giữ vững thân hình, mới không ngã.

Hạ Hướng Cảnh nói: “Ba, con chỉ muốn ôm ba một cái.”

Vẻ mặt Hạ Lâu hơi sững lại.

Rồi ôm lại cậu: “Có chuyện gì thì nói với ba, đừng giữ trong lòng.”

Hạ Hướng Cảnh: “Con biết rồi, ba.”

Lại đến mùa đông.

Ngày trường học nghỉ đông, trên trời bắt đầu có tuyết rơi.

Ban đầu là những bông tuyết nhỏ như vụn.

Chưa đầy nửa tiếng sau, đã biến thành tuyết lớn như lông ngỗng.

Tuyết rơi trắng trời.

Chỉ trong nửa ngày, mặt đất đã tích một lớp dày.

Bên ngoài, bọn trẻ chơi đùa vui vẻ.

Có bạn gọi Đường Đường ra ngoài đắp người tuyết, Đường Đường vừa định chạy ra ngoài thì bị Hạ Hướng Cảnh kéo lại: “Mặc áo bông vào rồi hẵng đi.”

Lấy ra chiếc áo bông dày, mặc cho cô bé.

Lại đội mũ, quàng khăn cho cô bé, mới để cô bé ra ngoài.

Bản thân cậu cũng mặc ấm áp, đi theo ra.

Bà cụ đang uống trà nhìn thấy, cười nói với mẹ Hạ bên cạnh: “Thằng bé Tiểu Cảnh này, thật hiểu chuyện.”

Mẹ Hạ cũng đồng tình.

Nói hai đứa trẻ này, hoàn toàn không cần người lớn lo lắng.

Nhiều việc Tiểu Cảnh đã làm rồi.

Còn nói hôm đó bà thấy quần áo trên người Đường Đường bị bẩn, lên lầu định gọi cô bé thay ra để bà giặt giúp.

Kết quả vào phòng, quần áo đã thay xong, Tiểu Cảnh đang giúp giặt.

Hai người lớn tuổi nói về Tiểu Cảnh, toàn là lời khen.

Đang nói, Khương Dã và Hạ Lâu trở về.

Phủi tuyết trên quần áo, vừa định vào cửa, Đường Đường ở ngoài nói: “Ba mẹ, hai người về rồi, chú Trình nhà bên cạnh đắp một người tuyết lớn, ba cũng đắp cho Đường Đường một cái được không ạ.”

Thế là, hai người lại dừng động tác, đi ra ngoài.

Giữa hai nhà chỉ cách nhau một bức tường gạch cao nửa người.

Hạ Lâu nhìn qua tường.

Trong sân nhà bên cạnh, quả thật có một người tuyết.

Khá lớn.

Anh nói: “Ba đắp cho Đường Đường một người tuyết to hơn, cao hơn, được không?”

Đường Đường vui vẻ vỗ tay: “Dạ, dạ.”

Tiểu Cảnh cũng qua: “Con cũng giúp, nhà mình đông người, đắp một cái to hơn.”

Tuyết vẫn đang rơi.

Từng bông tuyết rơi xuống, đậu trên vai, trên đỉnh đầu.

Lông mi Khương Dã cũng dính một bông.

Vừa định lắc đầu cho nó rơi xuống, tay Hạ Lâu đã vươn tới: “Để anh.”

Tháo găng tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua.

Nhà bên cạnh không biết từ lúc nào ló ra mấy cái đầu nhỏ, gọi họ: “Chú Hạ, nhà chú cũng đắp người tuyết ạ?”

Hạ Lâu đáp: “Đúng vậy.”

Đứa trẻ lại hỏi: “Chúng cháu qua chơi cùng được không ạ?”

Hạ Lâu: “Qua đi.”

Mấy cái đầu nhỏ đồng loạt biến mất sau tường, không lâu sau, đã từ ngoài sân xông vào.

Ban đầu còn đang đắp người tuyết.

Không biết ai khởi xướng, một quả cầu tuyết rơi trên vai Khương Dã.

Thế là mở màn cho trận ném tuyết.

Cho đến khi trời tối, người tuyết vẫn chưa đắp xong, ngược lại ném tuyết thì toát cả mồ hôi.

Về nhà, Khương Dã thay quần áo cho Đường Đường trước.

Dẫn cô bé đi tắm.

Tiểu Cảnh đến, nói bên ngoài phòng tắm: “Mẹ, con mang đồ của Đường Đường đi giặt.”

Khương Dã: “Không cần, con cứ để đồ của con ở đó, mẹ giặt là được.”

Tiểu Cảnh không trả lời nữa.

Đợi Khương Dã dọn dẹp xong ra ngoài, thì thấy quần áo đã bị Tiểu Cảnh mang đi.

Đường Đường nói: “Mẹ, lúc mẹ không có ở đây, quần áo đều là anh giặt giúp con. Bà nội muốn giúp, anh không cho, nói anh có thể chăm sóc tốt cho con.”

Trong lòng Khương Dã thêm một tia đau lòng.

Ngồi xổm xuống, nói với giọng chân thành: “Đường Đường, anh chỉ lớn hơn con vài tuổi, anh cũng giống con, cũng là một đứa trẻ. Sau này, việc con làm được thì tự làm, việc không làm được, đợi mẹ về giúp, được không?”

Đường Đường gật đầu: “Dạ.”

Khương Dã xoa mặt cô bé: “Lát nữa đến giờ ăn cơm rồi, con xuống lầu trước, mẹ đi giúp anh giặt xong quần áo rồi xuống.”

Đường Đường: “Đường Đường đi cùng mẹ.”

Khương Dã: “Được.”

Phòng tắm không lớn, không đủ chỗ cho ba người, cuối cùng Hạ Lâu qua, đuổi cả ba mẹ con ra ngoài.

Khương Dã dỗ hai đứa trẻ xuống lầu.

Quay lại giúp.

Hạ Lâu vừa định bảo cô xuống chơi, Khương Dã đã nói trước: “Đây là nhà anh, anh làm việc em chơi, mẹ chồng sẽ nghĩ em thế nào?”

Hạ Lâu: “Mẹ anh không phải người như vậy.”

Đang nói, Tiểu Cảnh quay lại: “Ba, điện thoại của chú Quý.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kết Hôn Quân Đội 6 Năm Chỉ Để Bảo Vệ Thanh Mai? Mang Theo Con Gả Cho Thủ Trưởng Của Hắn - Chương 153: Chương 154: Hôm Nay Hơi Lạ | MonkeyD