Kết Hôn Trước Yêu Sau, Anh Chồng Cảnh Sát Hình Sự Hoang Dại Hết Chỗ Nói - 57.
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:57
Lăng An cúi đầu, ngón tay vò vạt áo, cuối cùng chẳng nói ra được lý do chính đáng nào.
Giang Diễn Chi nhìn dáng vẻ này của cô ta lại càng thêm bực bội, lời nói cũng ngày càng chẳng nể nang gì: “Em chính là muốn mọi người phải lo lắng, để thể hiện sự tồn tại của mình phải không?!”
Lời này nói ra có chút nặng nề rồi.
Lăng An ngẩng đầu lên, nước mắt lại trào ra như suối, lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải thế đâu! Anh Diễn Chi! Sao anh có thể nghĩ về em như vậy chứ! Em thực sự chỉ là..... chỉ là quá đau lòng thôi mà.....”
Giang Diễn Chi cơn giận vẫn chưa tan, anh đăm đắm nhìn cô ta với vẻ mặt lạnh lùng, định giáo huấn thêm thì Tống Nam Thu đột nhiên xen vào: “Trong núi lạnh lắm, có chuyện gì thì cứ về rồi nói sau đi ạ.”
Các đồng nghiệp xung quanh thấy thế cũng vội vàng khuyên can theo.
“Chị dâu nói đúng đấy, Đội trưởng Giang, tìm thấy người là tốt rồi, không xảy ra chuyện gì là vạn hạnh rồi!”
“Đúng thế đúng thế, Lăng An cũng bị dọa khiếp rồi, cứ về rồi nói sau.”
“Đúng đúng, về thôi, buổi tối mọi người còn phải lên đường về nữa mà!”
Đây vốn dĩ là bậc thang êm ái nhất để xuống nước.
Thế nhưng Lăng An lại nhìn về phía Tống Nam Thu, mỉa mai nói: “Chị đừng có mà giả bộ tốt bụng! Tôi không cần chị ở đây tỏ vẻ thương hại! Trong lòng chị chắc hẳn đang cười nhạo tôi lắm chứ gì!”
Dứt lời, không khí tức khắc đông cứng lại.
“Lăng An!” Tiếng quát của Giang Diễn Chi còn lạnh lẽo hơn cả gió núi, “Em đã là người trưởng thành rồi! Đừng có như một đứa trẻ nói năng không suy nghĩ như thế nữa!”
“Em như một đứa trẻ ư?”
Lăng An nhìn anh đầy vẻ tủi thân, giọng cao lên, “Trước đây anh chẳng bao giờ mắng em dữ như vậy cả! Trước đây mỗi khi em buồn anh đều an ủi em, giờ thì sao? Có phải anh đã quên mất mình đã hứa với anh trai em những gì rồi không?! Có phải vì anh trai em không còn nữa nên anh mới bắt nạt em như thế này phải không?!”
Chương 47: Nếm được chưa?
Anh trai của Lăng An là Lăng Lỗi, người trong đội cảnh sát đều biết đó là vết thương cũ trong lòng Đội trưởng Giang, không thể tùy tiện nhắc đến.
Sắc mặt Chu Nghiệp cũng trầm xuống: “Lăng An! Em quá đáng rồi đấy! Nhắc đến anh trai em làm gì cơ chứ?!”
Giang Diễn Chi chẳng nói lời nào, anh đăm đắm nhìn Lăng An, ngọn lửa giận cuộn trào trong mắt dần dần dịu xuống.
Sau đó, anh xoay người, sải bước đi về hướng lúc đến.
“Giang Diễn Chi!”
Tống Nam Thu ngay khoảnh khắc anh xoay người đã cất bước đi theo ngay.
Đường núi gập ghềnh, Giang Diễn Chi bước đi vừa nhanh vừa gấp, Tống Nam Thu gần như phải chạy bộ mới miễn cưỡng đuổi kịp.
Ánh đèn pin d.a.o động phía trước, bóng lưng anh lúc ẩn lúc hiện trong quầng sáng.
Cô chẳng màng dưới chân vấp váp, chỉ muốn thu hẹp khoảng cách này, đang định cất tiếng bảo anh đi chậm lại thì Giang Diễn Chi đã dừng bước trước.
Tống Nam Thu thở hổn hển, chạy thêm vài bước đến cạnh anh, giọng hơi đứt quãng: “Anh đợi tôi với.....”
Anh ngoảnh lại, nhìn cô một cái.
Dưới ánh sáng mờ ảo, chẳng nhìn rõ cảm xúc cụ thể nơi đáy mắt anh, chỉ thấy một mảnh u uất trầm mặc.
Anh không nói gì, chỉ vươn tay nắm lấy cổ tay cô, dắt cô tiếp tục xuống núi.
Bước chân đã chậm lại đôi chút nhưng anh vẫn giữ sự im lặng.
Được anh dắt, Tống Nam Thu có thể cảm nhận được lúc này tâm trạng anh đang cực kỳ tệ.
Cô cũng chẳng nói gì, để mặc anh dắt đi, chuyên tâm nhìn con đường dưới chân.
Suốt chặng đường không ai nói câu nào.
Quay lại homestay, Tiểu Tân đang lo lắng đợi ở cửa, thấy họ về liền đón ngay: “Tìm thấy chưa ạ?”
Tống Nam Thu gật đầu, hơi thở vẫn chưa ổn định: “Tìm thấy rồi, ở phía sau ấy.”
Giang Diễn Chi buông tay cô ra: “Thu dọn đồ đạc đi, nửa tiếng sau xuất phát về thành phố.”
Nhanh ch.óng sau đó các nhóm tìm kiếm đều lần lượt quay về.
Lăng An được đồng nghiệp nữ dìu đi, đôi mắt sưng húp, mấy lần định nhìn về phía Giang Diễn Chi, bờ môi máy động như muốn nói gì đó, nhưng thấy thái độ “người lạ chớ gần” của anh nên lại cúi đầu, chẳng nói lời nào.
Bầu không khí lúc về ngột ngạt hơn lúc đi gấp bội.
Mọi người lẳng lặng lên xe, đến cả nhã hứng tán gẫu cũng chẳng có.
Tiểu Tân và Chu Nghiệp vẫn lên xe của Giang Diễn Chi, sau khi lên xe họ trao nhau cái nhìn rồi thức thời im miệng hết cả.
Giang Diễn Chi lái xe, suốt cả chặng đường chẳng hé răng một lời.
Sau khi lần lượt đưa Chu Nghiệp và Tiểu Tân về nhà, cuối cùng khi chiếc xe chạy vào hầm gửi xe ngầm của tiểu khu thì đã gần mười một giờ đêm.
Hai người xuống xe, một trước một sau bước vào thang máy rồi về nhà.
Trong nhà tối om, Tống Nam Thu bật đèn lên.
Giang Diễn Chi đặt chìa khóa xe lên tủ huyền quan, kéo lỏng cổ áo, giọng có chút khàn đặc: “Em đi tắm nước nóng trước đi cho thoải mái.”
Suốt chặng đường này anh gần như chẳng chủ động nói câu nào.
Cô biết anh cần không gian riêng, cũng nhìn ra lúc này anh chẳng muốn trò chuyện.
Tống Nam Thu gật đầu: “Vâng.”
Cô vào phòng tắm, bật vòi nước, dòng nước ấm áp dội trôi đi sự mệt mỏi trên người nhưng chẳng thể xua tan đi sự hỗn loạn trong lòng.
Tắm xong, cô thay chiếc váy ngủ sạch sẽ, sấy khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Trong phòng khách chỉ bật chiếc đèn sàn, ánh sáng mờ ảo, sofa ngăn nắp, không một bóng người.
Cửa phòng làm việc và cửa phòng vệ sinh cho khách đang mở, bên trong đèn tắt, không có ai.
Cô lại qua phòng ngủ phụ xem một lát, cũng chẳng thấy người đâu.
Anh ra ngoài rồi à?
Cô lấy điện thoại ra gọi cho Giang Diễn Chi.
Tiếng chuông reo năm sáu tiếng mới có người nhấc máy.
“Anh đi đâu rồi ạ?” Tống Nam Thu hỏi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây: “Đang ở trên sân thượng, tôi hút điếu t.h.u.ố.c, lát nữa sẽ xuống ngay, em nghỉ ngơi trước đi.”
Tống Nam Thu cầm điện thoại, cũng im lặng vài giây.
“Vâng.”
Cuối cùng cô chỉ đáp lại đúng một chữ này rồi cúp máy.
Cô xoay người định về phòng ngủ nhưng bước chân lại khựng lại ở cửa.
Đứng ở cửa một lát cô lại xoay người, lấy một chiếc áo khoác trên giá huyền quan khoác lên người, đẩy cửa nhà bước ra ngoài, vào thang máy rồi nhấn nút lên tầng thượng.
Thang máy từ từ đi lên, lối đi trên sân thượng lúc đêm muộn vắng lặng yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của riêng cô.
Cánh cửa sân thượng không đóng, cô vừa nhìn đã thấy anh ngay.
Anh đang đứng quay lưng về phía lối vào, hai tay đặt lên lan can kim loại, hơi khom lưng, hướng mặt về phía ánh đèn thành phố rực rỡ dưới chân.
Giữa các ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c, lúc sáng lúc tối trong làn gió.
Tống Nam Thu không bước tới.
Cô tựa vào bức tường bên cạnh, đứng đó lặng lẽ nhìn anh, gió đêm thổi bay vạt váy ngủ và mái tóc dài đã khô quá nửa của cô.
